Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 17

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Nguyệt hối: Cuối tháng)

“Ai da! Chết tiệt ngươi a, ngươi mới đến đúng không, ngày mai nếu để Chu

tổng quản phát hiện thiếu một một thùng nước, còn không lột da rút gân

ngươi sao!” Lão hoạn thị Mạc Hòe Vận vội kéo xương già ngồi dậy, mang

hài mềm đi sang đây. “Ngươi nhanh đi tìm về đi, đến ngày mai, thì không

chịu khổ nỗi đau.”

Đồng Ca cũng có chút hoảng sợ, vội vàng cúi

đầu hạ giọng nói: “Không thể kéo dài tới ngày mai, ngươi mới tới, nên

không biết Chu tổng quản là một kẻ thiết công kê* thế nào đâu, lần trước ở tây viện có một tiểu nha đầu làm mất một nắp thùng phân, Chu tổng

quản đã hạ lệnh đánh nàng ba mươi đại bản đó.”

(*Thiết công kê: Kẻ cực kỳ bủn xỉn)

“Sau đó thế nào?” Hoàng Linh Vũ hỏi.

“Một nha đầu thôi mà, sao chịu nổi trận đánh đó, nằm đó dược không uống vào, không được vài ngày đã qua đời rồi.” Đồng Ca tiếp tục nói, “Vì mấy ngày đó trên thân nàng chỉ khoác lý y, nghe nói hiện tại trong cung còn

thường xuyên thấy quỷ ảnh của nàng phiêu lượng đó, tái nhợt thảm thiết

vô cùng…”

Lúc này ngoài phòng chợt nổi lên một trận gió lạnh, tiếng gió ù ù rất lâu mới dừng lại.

Vương Nhi tuổi tác không lớn, lá gan cũng nhỏ, co ro ôm đầu nhìn cửa sổ giấy, liền thấy trên cửa sổ in bóng đổ của đại thụ, trong đêm trăng mờ thảm

thiết cô độc lay lắt, không kìm được rùng mình: “Ngươi, ngươi, ngươi còn không mau đi tìm về đi, đừng để tạp dịch của hạ thiện phòng làm mất,

ngươi, ngươi ngàn vạn lần đừng biến thành quỷ a, ta sau này đi đường sẽ

sợ phát hoảng.”

Mạc Hòe Vận ném một thẻ bài ra nói: “Coi như

ngươi đã trình bày với ta rồi, nhanh xuống hạ thiện phòng tìm đi. Đừng

nhìn đông ngó tây, đừng ngừng nghỉ, thẻ bài này của ta chỉ có thể đi

được vài chỗ thôi.”

Hoàng Linh Vũ vốn không đem chuyện cọ cọ tẩy

tẩy đó để trong lòng, cho rằng đây là công việc nhỏ dơ bẩn, làm sai thì

nhiều lắm cũng chỉ bị mắng một trận, phạt nhịn mấy bữa, nhiều lắm thì bế môn__ Nếu thật sự bị phạt bế, y càng thêm vui mừng, không bị ai quấy

rầy. Không ngờ lại nghe họ nói vậy, vị tổng quản lý tất cả thái giám bọn họ, Chu tổng quản Chu Bác Bì, tên ác độc và bủn xỉn như địa chủ trong

truyền thuyết. Ai, thật là sỉ nhục của cả họ nhà Chu mà__ Ô ô, Chu thủ

tướng đáng thương.*

Hoàng Linh Vũ vừa than vừa khoác thêm áo, đèn cũng không châm, mượn ánh trăng mùa thu cùng Vương Nhi ra ngoài. Vương

Nhi để lại y một mình dưới mái hiên rồi tự đi làm nhiệm vụ.

Trong Lạc An Cung, một chút cũng không giống như tử cấm thành thời Đại Minh Đại Thanh.

Trong ngoài tử cấm thành đều được sơn màu đỏ, nhưng Lạc An Cung thì lại lấy

mộc làm chủ, cũng trên cơ sở trắng hoặc xám, có thể thấy các hoàng tử

trong nội viện chẳng có sở thích ra hồn. Ngay cả đại thụ, tử cấm thành

vì phòng ngừa thích khách ẩn thân, trừ ngự hoa viên, những nơi khác

không có cây cao, mà trong Lạc An Cung khắp nơi đều là cây cỏ. Không ít

đại thụ mọc sát tường viện đổ bóng ra ngoài, nếu tới mùa, nhất định thấy không ít cảnh đẹp ‘một nhánh hồng hạnh xuất tường’.

Hoàng Linh

Vũ co đầu ra khỏi phủ tam hoàng tử, chạy bước nhỏ. Bên cạnh chính là

tường cao của phủ tứ hoàng tử. Giữa bờ tường của hai phủ là một con

đường nhỏ để xe ngựa qua lại, vì tường cao, đi bên trong có cảnh giác kỳ quái như ếch ở đáy giếng ngắm trời.

Phủ tam hoàng tử là tường

viện xám không nổi bật, phủ tứ hoàng tử thì lại là mặt tường trắng như

ngọc, hai bên đối lập, nếu so sánh, nhất thời không phân ra được đẳng

cấp gì.

Đi khỏi ngõ nhỏ, theo chỉ điểm của Mạc Hòe Vận, một đường đi thẳng về phía tây. May là ven đường đều có điểm vài chiếc đèn lồng,

dưới đèn lồng có vệ binh. Thấy y đi qua, liền cản lại. Nhìn thẻ bài rồi

ghi chú vào sổ, mới cho đi tiếp.

Suốt đường không lên tiếng,

Hoàng Linh Vũ vô cùng xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ. Nói cũng buồn cười,

đến hạ thiện phòng nơi chuyên dùng để các hoạn thị nha hoàn chuẩn bị bữa cơm, tạp dịch vận chuyển thùng nước cũng đang khẩn trương. Vì thùng

nước dùng ở các cung uyển đều có ghi chú, tạp dịch đó vừa thấy trên xe

la của mình có nhiều hơn một cái thùng, còn có ký hiệu của phủ tam hoàng tử, nhất thời đổ mồ hôi lạnh ào ào.

Hắn vừa về hạ thiện phòng

cũng thấy những người khác thu gom thùng nước dùng từ nơi khác về, vừa

thấy thùng này, đều hô lớn hô nhỏ. Thì ra ác danh của Chu tổng quản

trong phủ tam hoàng tử sớm đã truyền khắp các phủ các viện trong Lạc An

Cung.

Hoàng Linh Vũ nhấc thùng, một đường trở về đều cười đến

xanh ruột. Y và Mộ Dung Bạc Nhai ở chung không lâu, nhưng cũng coi như

có chút quen biết. Làm sao cũng không nghĩ đến trong phủ của hắn lại còn dung một đại thái giám khiến người ta căm ghét như thế. Có phải là Chu

Bác Bì đó quá mức hung hãn, ngay cả Mộ Dung Bạc Nhai cũng bị quản?

Y men theo đường cũ trở về, đường trong cung tuy phức tạp, nhưng phương

hướng rõ ràng, mấy con đường nhỏ đều hội tụ thông tới phủ hoàng tử, cũng không sợ bị lạc. Tiếng gió vù vù, thổi nhánh cây ngô đồng trong cung

kêu lào xào, khiến quang cảnh càng thêm hoang vu, cũng không biết là đã

thổi rụng bao nhiêu chiếc lá chưa vàng.

Đột nhiên, lại một trận gió lạnh thổi đến, mang theo tiếng đàn nho nhỏ trong gió. Y kinh sợ, giữa đêm rồi, ai đánh đàn ở đó.

Không nên nhìn, không nhìn!

Không nên nghe, không nghe!

Hoàng Linh Vũ cúi thấp đầu, vội vội vàng vàng chạy trở về, chỉ đáng tiếc trời không chiều lòng người, y càng đi theo lối về, tiếng đàn đó càng vang

vọng. Đợi khi đến trước cửa phủ tam hoàng tử, quả thật giống như truyền

tới từ đỉnh đầu. Y nhịn rồi nhịn rút cuộc không nhịn được liếc lên,

miệng lập tức banh lớn, cằm dưới tựa hồ rớt cả xuống đất.

Y nhìn thấy cái gì?

Y nhìn thấy cái gì!

Y nhìn thấy quỷ ảnh trắng bóc phiêu phiêu đang ngồi giữa không trung trên đầu… tóc dài, bay loạn trong gió, y phục thùng thềnh phất phới, không

dán sát vào thân thể. Quỷ ảnh đang ngồi giữa không trung đó trên gối còn gác một cây đàn, bên khoảng không cạnh bên còn đặt một vò rượu lớn loại miệng rộng.

__ Lần này thật sự là gặp quỷ mà.

“Này, ngây

ngốc cái gì chứ? Còn không mau trở về?” Lão hoạn thị Mạc Hòe Vận lao ra

từ bên tay phải. Thì ra người canh trước cửa phủ đã đổi, Mạc Hòe Vận

cũng trong số đó. “Đừng nhìn hắn, nhanh trở về!”

“Ong__” Tiếng gảy đàn trên đầu đột nhiên đứt lìa, quỷ ảnh u u__ thở dài một hơi.

Sau cổ Hoàng Linh Vũ chợt lạnh, chỉ cảm thấy vài giọt dịch thể mát lạnh từ phía trên nhỏ lên da thịt.

Y cứng người quay đầu, ngẩng đầu, rồi nhìn.

Một gương mặt tái nhợt đang cười lộ răng với y, lộ ra hàng răng đều trắng

bóc, nhưng lại khiến người ta có cảm giác thập phần hảo hữu.

__ Hình như từng gặp qua ở đâu rồi? Hoàng Linh Vũ ngay ra tại chỗ.

Lần này nhìn kỹ rồi, thì còn chỗ nào giống quỷ nữa chứ? Nhờ ánh trăng cuối

tháng, có thể thấy vài đạo gì đó như tơ tằm giao nhau giữa không trung,

hai đầu phân biệt quấn trên tường phủ tam hoàng tử và tứ hoàng tử. Quỷ

ảnh đang ngồi trên thứ đó.

Lại nhìn kỹ hơn, thì ra quỷ ảnh này còn là địch nhân.

“Nguyệt, Nguyệt, Nguyệt…”

Cái người trắng tái chỉ có quỷ khí không có nhân khí này, không phải là

Nguyệt Bằng mà y gặp được bên bờ sông sáng hôm đó, thì còn có thể là ai?

Hoàng Linh Vũ thấy tình thế không hay, cũng co ro rụt rụt lùi về trong phủ.

Nguyệt Bằng cầm vò rượu bên cạnh lên, đổ vài ngụm vào miệng, có hơn một nửa là chảy thẳng xuống đất. Hoàng Linh Vũ thấy vậy liền thấy đau lòng, người

có tướng mạo như tiên nhân thế này, sao uống rượu lại không có chút văn

hóa, như vậy nào giống phẩm rượu, rõ ràng là đổ nước lã.

Nguyệt

Bằng lại đặt rượu lên sợi tơ, một tay ấn lên dây đàn tạo điệu, một tay

cầm miếng gảy đàn gảy gảy. Tưng tưng tưng, cứ như đang kéo sợi. Không

bao lâu, Nguyệt Bằng lại dừng lại, uống như trâu vài ngụm nữa, khi dòng

nước nhỏ chảy xuống đất, mới đột ngột hỏi: “Hắn trở về rồi, sao không đi gặp ta?”

“Nửa đêm còn làm trò quỷ gì? Quỷ chẩm?” Hoàng Linh Vũ thấp giọng hỏi một bên.

“Xuỵt!” Mạc Hòe Vận lặng lẽ lên tiếng bên tai y, “Tứ hoàng tử ở phủ sát vách

đến tìm tam hoàng tử của chúng ta, người này quái dị lắm, cẩn thận một

chút.”

“Cái gì?” Hoàng Linh Vũ không dám tin ngẩng đầu lên nhìn.

Tưng tưng tưng, Nguyệt Bằng lại búng đàn.

Đang lúc náo nhiệt, bên phía tây viện Hoàng Linh Vũ chợt truyền tới thanh âm chói tai: “Cái tên bất nam bất nữ, giữa đêm canh ba phát tác bệnh điên

gì chứ, muốn phát bệnh thì vào trong phủ của mình mà phát!”

Mấy

cái đầu nhanh chóng thò đầu ra nhìn lại lập tức rụt về, thì ra là do

nhìn thấy bóng dáng mập mập trắng trắng thò đầu ra trên bờ tường, y phục dệt thổ cẩm, thắt lưng còn có ngọc phát quang, khí phách tôn quý này,

trừ tổng quản bổn phủ Chu Bác Bì ra còn có thể là ai? Ngay cả hoạn thị

đang làm nhiệm vụ trong phủ cũng lùi a lùi dần về phía này, không dám

cản đầu gió của Chu Bát Bì.

Quả thật là âm dương quái khí, có ai

từng thấy thái giám dám nói chuyện với long tử long tôn như thế chưa?

Hoàng Linh Vũ trước đây chưa từng thấy, hiện tại coi như được mở rộng

nhãn giới.

Nguyệt Bằng lại thuộc dạng kỳ tích, không chút để ý

tới hắn mà gảy liên tục, càng gảy càng nhanh, cố sức như bị thúc mạng.

Xem ra không lôi Mộ Dung Bạc Nhai ra gặp hắn thì không được, chỉ đáng

tiếc, Mộ Dung Bạc Nhai mấy ngày nay không ở trong phủ.

Hoàng Linh Vũ mắt thấy mấy hoạn thị bên cạnh bị tiếng đàn ma âm xuyên não này làm

ngã đông ngã tây, ôm đầu la hét. Vào lúc này, Nguyệt Bằng đột nhiên dừng lại, ngẩng đều nghiêng nghiêng nhìn Chu Bác Bì ở bên tường tây viện,

chậm rãi nói: “Nói đến nam không ra nam, hình như là ngươi chứ.”

Ngất, tưởng đâu là đại lượng, thì ra là phản ứng chậm.

=== ======

*Ở đây có nghĩa là: Vì ông Chu tổng quản quá ác bá, lại rất giống với tên

địa chủ ác bác Chu Bác Bì trong truyền thuyết, nên em Hoàng Linh Vũ mới

quơ đũa cả nắm nói hết cả dòng họ Chu. Mà thủ tướng Trung Quốc lại từng

có người họ Chu, nên em mới xin lỗi và thấy đáng thương là ông ấy cũng

bị gom vào.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ