Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 16

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngươi, theo ta!” Một hoạn thị tuổi tác khá lớn cầm đèn lồng hình chữ nhật chỉ vào y nói.

Hoàng Linh Vũ nhớ người khác gọi hắn là “Đồng Ca” gì đó, hồ loạn gật đầu, đi

theo. Những hoạn thị khác cũng nối đuôi thành một hàng. (*Đồng ở đây có

nghĩa là cái thùng)

Không bao lâu sau, trong Thủy Dung Hiên nơi Mộ Dung Bạc Nhai đang ở cũng được đốt đèn sáng tỏ.

Nhìn sắc trời, cũng vẫn chưa sáng, không biết trong cung có gà trống hay

không. Y đã từng sống trong các nhà nông, biết lần đầu tiên gà gáy bình

thường là khoảng bốn giờ sáng, nhưng mà hiện tại một chút tiếng gió cũng không có.

Làm hoàng tử cũng không dễ dàng gì lắm đi__ Hoàng Linh Vũ nghĩ như thế.

“Hôm nay tới lượt chúng ta cọ thùng, lát nữa ngươi nhớ nhìn kỹ một chút, cọ

thùng cũng có rất nhiều bí quyết, ngươi phải biết trong cung này nước

uống ra vào không dễ dàng, nên không thể dùng nước quá nhiều.” Đồng Ca

phân một miếng khăn vuông cho y, “Gấp cái này thành ba góc, che trên mũi sẽ dễ chịu một chút.”

“Cọ thùng?”

“Thùng phân.”

“… Biết rồi.” Khó trách phải dùng nước tiết kiệm, uế vật dơ bẩn thế này

không thể đổ vào đường mương ngầm trong cung, mà phải vận chuyển ra

ngoài, đích thật cần nhiều nhân lực.

“Trước đây từng cọ bao giờ chưa?” Đồng Ca giao cho y một cái áo trùm, giúp y mặc vào.

“Chưa.” Hoàng Linh Vũ nhìn các tiểu hoạn thị từ đủ mọi phòng mọi ốc chuyển thùng phân tới phòng tẩy, mặc không đổi sắc nói.

Đồng ca nhấc một cái thùng phân, mở nắp đổ uế vật vàng trắng bên trong vào

một cái thùng lớn, vừa nói: “Coi ra ngươi rất dễ thích ứng a, nhớ lại

năm đó khi lần đầu tiên ta tới đây, đã ngất xỉu ngay tại chỗ đó.”

Hoàng Linh Vũ cũng nhấc một cái thùng, làm ra vẻ: “Kỳ thật không có gì, đại

ca ngươi nếu từng sống trong thôn, cho heo ăn, thì cũng sẽ không khó

chịu như thế nữa.”

Đồng Ca múc nước sạch từ thùng nước bên cạnh đổ vào thùng phân, “Cho heo ăn?”

Hoàng Linh Vũ tiếp tục ra vẻ: “Trong thôn không dùng thùng phân, đều đào một

hố dài, người của mười mấy gia đình đều tới cái hố đó mà đi ngoài.”

“Vậy thì có liên quan gì tới chuyện nuôi heo?”

“Hố dài được đào thành dốc nghiêng, phân nước tiểu toàn bộ chảy vào quang vách chuồng heo, heo ăn cái đó.”

“Heo, ăn cái đó?”

“Chắc có nghe nói qua chó ăn phân đi, chắc cũng từng nghe không bằng heo chó

đi, cho nên nói heo và chó cũng không khác biệt gì nhiều, nếu chó có thể ăn phân, thì heo đương nhiên cũng có thể ăn phân.” Hoàng Linh Vũ cọ vào trong đáy thùng, nhấc cái thùng vừa chiến đấu hăng hái xong, sáng lóng

lánh sạch trong veo, ném sang một bên, tiếp tục: “Hơn nữa heo ăn phân

trưởng thành đặc biệt chắc thịt, rất nhiều thịt nạc.”

“Trời ơi! Ông trời ơi, ngày thường tôi ăn nhiều thịt heo như thế toàn là từ đây mà ra sao?”

“Từ đây mà ra đó.” Hoàng Linh Vũ nhìn hắn, thấy hắn cọ thùng tới phát run,

phần mặt lộ ra ngoài chiếc khăn có chút xanh tái, vội an ủi. “Kỳ thật

nuôi heo và trồng rau trồng ruộng cũng không khác gì nhiều, phân người

cho càng nhiều, phát triển sẽ càng chắc nịch. Có người cảm thấy heo bẩn

không dám ăn, vậy những thứ rau trong ruộng đó không bẩn sao? Yên tâm

đi, không sạch không sẽ, ăn rồi cũng không bệnh.”

Ai da ai da… xe la kéo các thùng uế vật nhích dần tới cửa cung.

Đại khái cọ cũng được một canh giờ, trời đã sáng rồi.

Hoàng Linh Vũ đóng cửa sau của phủ hoàng tử, trở về phòng tẩy rửa tay, trời

vừa m//ô//n//g lung sáng. Thùng sạch đều được phơi nắng trên nóc phòng tẩy,

ngày hôm sau lại mang ra đổi để sử dụng.

Y cởi áo trùm gì đó trên người xuống, ra ngoài đi một vòng rồi ngửi ngửi, vẫn còn mùi vị đó.

“Đừng nghĩ nữa, cho dù có mặc áo trùm, vị đạo đó cũng phải trong hai canh giờ mới có thể tan đi.” Đồng Ca an ủi.

“Phải cọ bao nhiêu năm mới được đổi công việc?”

“Không nhất định đâu, giống ta, tướng mạo bình thường, không tiền không thế,

đã cọ bảy tám năm rồi. Người có tuổi trẻ, có chút tướng mạo, có chút

tiền thì có thể lấy lòng dâng lên trên, hai ba tháng sẽ có thể đi.” Đồng Ca lắc đầu, “Ngươi cũng không hơn gì ta, muốn tướng mạo không tướng

mạo, muốn tiền không tiền, ngay cả một bộ y phục mặc ấm cũng không có,

nên có lẽ phải ở trong phòng tẩy này dài dài rồi.”

Vừa đến đông viện, thấy xa liên của Mộ Dung Bạc Nhai lại ra ngoài, một đám hoạn thị cong người đứng hai bên đưa đón.

“Vừa rồi mới đi mà? Không phải hắn ta thức cùng lúc với chúng ta sao?”

“Khóa sớm đã kết thúc nửa canh giờ trước rồi, tam hoàng tử không thích tụ tập với các hoàng tử công chúa khác, vừa rồi là trở về dùng tảo thiện của

mình, hiện tại là thượng triều.” Đồng Ca biết bao nhiêu nói hết bấy

nhiêu.

“Thật mệt…” Hoàng Linh Vũ cảm thán.

Làm xong công

việc cọ thùng, trên người luôn mang theo vị đạo đó, ai cũng không muốn

lại gần, cho nên trừ việc cọ rửa trong ngoài thùng phân lại thêm buổi

tối đi đổ nước đã dùng qua, thì trên cơ bản không còn việc gì khác để

làm. Việc này đối với người khác là công việc né tránh còn không kịp,

nhưng đối với Hoàng Linh Vũ, lại là việc nhàn nhã khó tìm.

Cả một ngày, đều không thấy mặt mũi Mộ Dung Bạc Nhai, các tiểu hoạn thị thì

lại nhận biết không ít, ngồi một bên nhìn các tiểu nha hoàn ở tây viện

và một số hoạn thị anh tuấn giả phụng giả hoàng náo nhiệt một trận, cuộc sống cũng coi như tiêu dao tự tại.

Cho đến lúc này, Mộ Dung Bạc

Nhai vẫn chưa trở về viện. Chu tổng quan cầm đèn lồng ẻo lả sai bảo các

tiểu hoạn thị đợi bên cửa, còn mình thì tự đi về ngủ.

Hoàng Linh

Vũ và Đồng Ca vì là hạ nhân cọ thùng, không có tư cách làm công việc

sạch sẽ là tiếp xúc tam hoàng tử, sau khi vận chuyển hết thùng nước bẩn, vô cùng vui sướng trốn trong ổ của mình ngủ khì. Ở đây tắt đèn rất sớm, đại khái là khoảng chừng tám giờ rưỡi theo phương pháp tính toán của

kiếp trước, phòng dài của hoạn thị đã sắp phải tắt đèn, từ sau lúc đó

làm gì cũng phải mò trong tối, chỉ có phòng của chủ tử mới có thể châm

đèn.

Không lâu sau, tiếng ngáy của Đồng Ca trong bóng tối vang

vọng rõ ràng, Hoàng Linh Vũ gối lên tay mình, hiếm được thành thật suy

nghĩ về con đường sau này của mình. Y không có dã tâm gì đúng là không

sai, nhưng có thể thoải mái dễ chịu vơ vét bảo vật đương nhiên càng tốt. Trong cung điện nguy nga này nhiều bảo bối như thế, Mộ Dung Bạc Nhai

cũng đã ném y sang một bên không lo, cho dù không làm trộm, dù sao cũng

phải âu yếm thân mật một chút mới được.

Đợi đến khi hoạn thị của

đại nha hoàn và người chờ chủ tử rón ra rón rén về phòng, ai cũng không

nghe thấy trên nóc nhà vài tiếng chân đạp vào ngói nhỏ đến không thể

nghe. Nhưng Hoàng Linh Vũ lại nghe được. Tuy y cảm thấy trong hoàng cung nội viện này càng phát ra quái khí âm trầm nhiều hơn, nhưng cũng không

muốn quản, nghe tiếng bước chân đó đến đến đi đi liên lục, đoán chừng

người nào đó đang tìm kiếm thứ gì, rồi dần chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau nghe nói, tam hoàng tử bị hoàng đế phạt quỳ trong Dụ Long Các, vẫn chưa về.

Thời tiết khá âm u, buổi tối vừa đổ thùng nước dùng xong trở về phòng, bên

ngoài đã nổi tên từng cơn gió bắc vù vù. Các tiểu hoạn thị vẫn đứng trên hàng lanh đợi Mộ Dung Bạc Nhai trở về.

Đồng Ca nghe tiếng y hít

nước mũi sụt sụt, liền ném một cái áo kép qua, nói: “Đợi sau này ngươi

có áo của mình rồi thì trả cho ta.”

“Đại ca, sao ngươi lại phải tới đây vậy!” Hoàng Linh Vũ hai mắt lưng tròng quấn chặt y phục của Đồng Ca, nhào lên.

“Hắc hắc, có người thú tính đại phát rồi thú tính đại phát rồi.” Vương Nhi

đốt đèn định đi ra ngoài, che miệng cười, thanh âm thánh thót dễ nghe,

Hoàng Linh Vũ nghe thấy liền khẽ giật mình.

Vương Nhi cũng từng

cọ thùng, nhưng lại thuộc dạng người tuổi trẻ tướng mạo đẹp nên đã sớm

được đề bạt lên trên, vì hầu hạ đại nhân vật ở tây viện, cho nên khi đã

tắt đèn vẫn có quyền đốt đèn. Hắn và Đồng Ca quan hệ rất tốt, Đồng Ca

liền ném một cái gối qua, cười mắng: “Cái miệng thúi của ngươi, ngươi và vị đại nha hoàn bên tây viện đó ở chung còn không thú tính đại phát

giống vậy sao?”

Hoàng Linh Vũ vùi mặt vào trong chăn vui vẻ, ai

nói hoạn thị không có năng lực rồi thì không thể tìm bà xã? Trong cung

uống rượu mừng nhà nhà cũng rất nhiều a.

Vương Nhi đó thấy y vui

sướng như thế, liền ném gối về, nhỏ giọng đáp: “Ngươi cứ thầm vui đi, ta rủa cho ngươi và Đồng ca cũng giống vậy, mấy năm nữa cũng không tìm

được người thương.”

Hắn không nhắc tới chữ thùng (Đồng) thì thôi, một khi nhắc tới thùng, Hoàng Linh Vũ vỗ đầu cái bốp, a a la lớn: “Thôi chết rồi!”

“Cái gì vậy? Hù dọa ai vậy?” Lão hoạn thị Mạc Hòe Vận không được sủng ngủ

một bên phát ra giọng nói chói tai. Hắn lại đang ngủ trong chỗ tối,

tiếng kêu chói tai truyền tới từ góc phòng bên đó, càng có cảm giác ác

quỷ hiện thế.

Theo lý mà nói, người già như vậy hiện tại nên có

riêng một phòng rồi, nhưng hắn vẫn ở đây dẫn đầu đám tiểu hoạn thị, có

thể thấy là không được sủng ái.

“Cũng không có gì, vừa rồi khi đổ hai thùng nước bẩn, có một cái để quên trên xe la bị người ta mang đi rồi.” Hoàng Linh Vũ đáp.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...