Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 156

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạc Xán thấy bị bao vây, những cung tiễn này tuy lác đác, nhưng trung tâm

bắn tới cũng có thể tập trung dày đặc, có thể cắm người thành con nhím.

Nàng tuy không cam tâm, thầm nghĩ cung tiễn thủ cự ly xa như thế, còn

mình cùng Hoàng Linh Vũ lại gần như thế, nếu có thể tiếp cận Hoàng Linh

Vũ, cung binh cũng không dám xuất thủ. Thậm chí bản thân còn bắt được

con tin, có thể rời khỏi nguy hiểm.

Cầm Sắt và lão giả hút tẩu

vẫn còn đang đối kháng, nhưng chợt thấy Mạc Xán lại đánh lui Trình Bình, rút chủy thủ ra, nhắm thẳng tới Mộ Dung Sí Diệm vẫn còn chưa thể động

đậy. Mọi người tại đó, mục tiêu của Cầm Sắt và lão giả là Hoàng Linh Vũ, Trình Bình thì bị đánh ra xa ngoài hai trượng, mắt thấy không ai có thể cứu được Mộ Dung Sí Diệm, hắn chỉ có thể nằm đó không lực phản kháng

táng mạng dưới tay Mạc Xán.

Cho dù biết mục đích lần đi này của

Mạc Xán là muốn tìm nơi giấu [Tự Liên Tập] từ miệng Mộ Dung Sí Diệm,

nhưng Trình Bình vẫn không thể không lo lắng, nữ nhân này khắc trước thì nghĩ như vậy, khắc sau lại nảy ra chủ ý càng đáng sợ hơn, chỉ sợ hiện

tại cũng thật sự muốn xóa bỏ Mộ Dung Sí Diệm. Theo thế vừa tiếp đất nên

người hắn vẫn chưa thể đứng vững, còn đang lảo đảo lùi lại, cố chịu nội

lực nghịch lưu, trở tay đ//â//m một kiếm xuống, cố gắng quay lại ngăn cản

Mạc Xán.

Nhưng chuyện chỉ trong lúc chớp lóe, nào còn kịp ngăn

cản. Bóng roi của Mạc Xán bảo vệ sau người, còn tinh lực thì tập trung ở chủy thủ trước người, Mộ Dung Sí Diệm chỉ là tiu nghỉu nhìn điểm hàn

quang trên tay nàng, giống như không mấy tin tưởng nàng cuối cùng cũng

nguyện ý hạ thủ.

Mạc Xán lạnh lùng nhìn lại, thầm nghĩ, hạ thủ

thì sớm đã hạ rồi, tại sao hắn còn tồn tại ảo tưởng? Lại nghĩ, hắn cuối

cùng vẫn là hài tử ngốc, tại sao lại cho rằng trên đời này thật sự có

người tốt tồn tại chứ? Mỗi người đều là vì mình mà sống, thỉnh thoảng

lợi dụng người khác, cũng là chuyện bình thường.

Khi mắt thấy

cuối cùng cũng sắp đ//â//m vào thân thể Mộ Dung Sí Diệm, Mạc Xán lại thấy

Hoàng Linh Vũ động đậy. Hoàng Linh Vũ cuối cùng cũng động, y đẩy nạng ra nghiêng người ngã xuống, cản trước mặt chủy thủ.

Mộ Dung Sí Diệm há to miệng, phát hiện bản thân đã sợ hãi tới mức thậm chí căn bản

không thể nào phát ra bất cứ âm thanh nào, hắn chỉ có thể mở mắt nhìn

bóng lưng Hoàng Linh Vũ càng lúc càng lớn trước mặt, che chắn ánh quang

giữa kẽ lùm cây chiếu tới.

__

Đó là một người rất ấm áp a, nếu chết rồi, liệu có phải cũng trở thành băng lạnh không? Nếu chết

rồi, có phải cũng sẽ dần thối rữa, biến sắc, phát ra mùi thối, sau đó

hóa thành thịt rữa máu đọng xương cốt, trên đời này sẽ không còn tìm

được người như thế nữa sao?

Mộ Dung Sí Diệm cảm thấy trong mắt

nóng rát, thứ nóng hổi không thể nào đè nén tràn ra, chảy xuống. Hắn

biết đây là cái gì, đây chính là tuyệt vọng.

Đắc thủ rồi__ Mạc Xán thầm nghĩ.

Phản ứng của Hoàng Linh Vũ nằm ngoài dự liệu của Mạc Xán, theo như giả định

của nàng ta, Hoàng Linh Vũ nhiều lắm là bị hành động này dọa ngốc, sau

đó việc bắt giữ có thể dễ dàng làm được. Trình Bình tuy thua nàng một

bậc công lực, nhưng cũng không phải đèn cạn dầu, chỉ cần Hoàng Linh Vũ

có thể hơi né tránh, Mạc Xán sẽ không có thời gian bắt sống y, nhiều lắm chỉ có thể giết chết tại chỗ.

Nhưng Hoàng Linh Vũ lại thật sự nỡ lấy mạng ra cứu người a, khó trách người bên cạnh nàng không ngừng bị y cướp đi, làm một họa thủy quả nhiên cũng cần phải bỏ ra vốn gốc. Đương

nhiên, vốn gốc này phải đủ lớn, lớn đến mức y không thể gánh vác được.

Nghĩ như thế, Mạc Xán thu hồi chủy thủ, thế roi đảo chuyển, quấn về hướng

Hoàng Linh Vũ. Bất luận Cầm Sắt hay lão giả đó, đều sắc mặt đại biến, mà Mạc Xán, thì xác thực cảm thụ được khi trường tiên quấn chặt lại, điên

cuồng cười to lên, cho dù bắt không được Mộ Dung Sí Diệm, có Hoàng Linh

Vũ trong tay cũng rất đáng giá a.

Khi Mạc Xán cho rằng đã nắm

chắc thắng lợi, đột nhiên chân đau đớn, cảm giác bị xuyên xương xuyên

thịt gần như sắp khiến nàng ném bỏ Hoàng Linh Vũ. Trừng mắt khó tin nhìn người đang nắm trong tay, tên họa thủy đáng lý ra không có một chút lực sát thương một chút nguy hại cũng không có này… trong tay nắm cây nạng

thanh đồng to bằng ngón cái, cây nạng này đang đ//â//m vào đùi nàng, từ sau

m//ô//n//g xuyên thẳng qua.

“Ta đặc biệt tính toán góc độ rồi, sẽ không đ//â//m vỡ động mạch, ngươi nên cảm tạ ta a.” Hoàng Linh Vũ cười nhạt nói:

“Chẳng qua từ chỗ đó xuyên qua… giống như bắp đùi tôn quý của quý điện

đây mọc ra một cây kim, tạo hình này tuy không mấy nhã quan, nhưng vẫn

mong ngài lượng thứ cho.”

Cổ họng Mạc Xán bị nghẹn, một lượng lớn hơi thở không thể thông qua lồng ngực, bất luận thân thể hay là tâm

linh, đau đớn kịch liệt khiến nàng hầu như quên cả hô hấp.

“A__”

Cuối cùng nàng gào lên, tiếng thét cao chói vang lên, ném trường tiên

chưa từng ly thân đi, hai tay cầm lấy chủy thủ, đ//â//m thẳng lên người

Hoàng Linh Vũ.

Nhưng chỉ nghe một tiếng vang lớn, chủy thủ đ//â//m mạnh lên một bản sắt.

Thanh âm của Trình Bình vang lên sau lưng nàng: “Tục ngữ có câu, người thông

minh sẽ không phạm sai lầm lần thứ hai. Chúng ta đều đã biểu thị cho

ngươi bao nhiêu lần rồi, ngươi thế nhưng còn không biết trên người mỗi

người chúng ta đều có mặc hộ giáp sao!”

Nạng của Hoàng Linh Vũ

hơi khuấy động một chút, Mạc Xán chỉ cảm thấy da thịt đều bị khuấy trộn

lên, không còn nhẫn nhịn nổi nữa ném dao ôm chân, kêu lên thê thảm. Quá

đau đớn, nàng không còn để ý được gì nữa, chỉ cầu mau chóng đánh ác quỷ

tàn phá nhục thể nàng thành khói bụi tan biến, ngưng tụ nội lực giơ tay

đánh lên đầu Hoàng Linh Vũ.

Nhưng đáng tiếc không đến phiên nàng

đạt thành, chưởng còn đang ở giữa không, đã bị Cầm Sắt nắm chặt lại, sau đầu còn chịu thêm một tẩu thuốc của lão giả. Kinh sợ tức giận khẩn cấp

cộng thêm thân thụ trọng thương, Mạc Xán không thể chống đỡ nổi nữa,

nghiêng người ngả lên vai Hoàng Linh Vũ.

Bản thân Hoàng Linh Vũ

cũng tránh không kịp, liền cứ thế bị Mạc Xán ôm thành một cục, nặng nề

ngã lên người Mộ Dung Sí Diệm. Chỉ đáng tiếc trên người Mộ Dung Sí Diệm

cũng đồng dạng mặt hộ giáp, như vậy, gặp tai ương chính là cái ót của

Hoàng Linh Vũ. Chỉ nghe thấy một tiếng rầm, Mộ Dung Sí Diệm chỉ cảm thấy trước ngực chấn động, tiếp theo nghe Hoàng Linh Vũ kêu thảm “ai a”.

Tóm lại không sao…

Mộ Dung Sí Diệm không biết bản thân là cười hay khóc, cố gắng di động cánh tay tê dại, từ sau lưng ôm Hoàng Linh Vũ, thấp giọng nói: “Sau này ta

sẽ không mặc hộ giáp nữa, ngươi thích ngã chỗ nào thì ngã chỗ đó.”

___

Khi Cầm Sắt tỉnh lại, trời đại khái đã tối rất lâu. Vì trong bụng trống

rỗng, có vẻ đã lâu chưa ăn gì. Nơi này là một khách phòng độc lập, nhưng hắn biết mình không thể đi được, hơn nữa khí hải nửa điểm phản ứng cũng không có, cũng không biết là bị hạ dược gì. Hắn trấn định thả lỏng gân

cốt, chuẩn bị trường kỳ kháng chiến, Diêm Phi Hoàng đặc biệt phi ưng tới bảo hắn đừng để bại lộ thân phận, nhất định có nguyên nhân sâu xa trong đó.

Cầm Sắt sờ sờ cục u thiệt bự sau đầu mình, nguyền rủa lão giả cầm tẩu đó.

Thì ra lão giả cầm tẩu cũng là người bảo hộ Hoàng Linh Vũ, nhưng lão đầu

miệng đầy răng vàng đó một chút đạo đức chức nghiệp cũng không có, bản

thân hắn ít nhất còn trước tiên thỉnh ý nhân vật mục tiêu được bảo hộ có nguyện ý đi hay không, còn lão giả đó thì không nói hai lời chỉ lao tới gõ, khiến hắn cho rằng đối phương là bang phỉ gì đó.

Khi hắn xác định Mạc Xán đã không còn tính nguy hiểm gì nữa tính lặng lẽ ly khai,

lão đầu đó quay đầu tập kích hắn. Nhưng người càng thâm tàng hơn, chắc

là đối tượng được hắn bảo hộ đó, cái người tên Lục Nẫm Giác đó, nhưng

hình như tên thật lại là Hoàng Linh Vũ đó, mấy trượng cản trở hắn lại.

Cuối cùng rốt cuộc là bị ai từ sau lưng gõ một cú, trong lúc hỗn loạn

căn bản không nhìn thấy được.

A!

Cầm Sắt đại kinh. Hoàng Linh Vũ sao lại biết võ công?

A?

Hắn nghiêng đầu, đầu choáng mắt hoa nghĩ không thông.

Lại nghiêng đầu, a, nhưng quả thật là nhìn thấy Hoàng Linh Vũ dùng võ lực

cản trở mình, hai cây nạng bị y thao túng giống như mọc thêm một đôi

chân. Còn có cây nạng đó đã đ//â//m xuyên qua xương cốt huyết nhục con

người, phải cần khí lực lớn cỡ nào.

Nếu còn có người theo hắn nói Hoàng Linh Vũ là thứ dân đen, cái gì cũng không hiểu, võ công môn ngoại gì cũng không, Cầm Sắt cảm thấy bản thân sẽ lập tức khạc đờm lên mặt

đối phương.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 156

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 156
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...