Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 154

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trình Bình thấy nàng ta điên cuồng không thể tự khống chế, biết rõ đạo lý

thời cơ đã mất sẽ không tới nữa, cũng không thèm quan tâm quy củ giang

hồ gì, phi thân lên liên tục chém xuống ba kiếm. Mạc Xán tuy hầu như đã

loạn tâm trí, nhưng dù sao cũng có công lực trợ thân, miễn cưỡng chống

đỡ được hai kiếm, cuối cùng để kiếm sau chót rạch một vết thật sâu trước ngực.

Trong lòng vốn đã đau đớn, giờ lại bị người chém thương

trước ngực, thống khổ trong ngoài đan xen khiến nàng không tự chủ được

kêu thét lên.

Mộ Dung Sí Diệm vốn đang ngủ rất trầm, nhưng trong

giấc mộng không ngừng truyền tới thanh âm ác đấu phân tranh, trong hai

mắt toàn là sắc máu tươi ướt đẫm. Hắn muốn quay người lắc đầu, nhưng làm sao cũng không thể tỉnh lại khỏi ác mộng.

Nữ tử tóc bạc nhếch miệng cười với hắn, nói với hắn. “Ngươi còn gì có thể cho ta nữa chứ?”

Không còn rồi, ta cái gì cũng không còn nữa.

Nàng thất vọng cực điểm, ánh mắt từ thương yêu biến thành lạnh nhạt, cuối

cùng cái gì cũng không còn sót lại, tiếp tục quay người đi, không còn

quay đầu.

Mái tóc bạc biến mất trong bóng tối, Mộ Dung Sí Diệm chỉ có thể nhìn thấy hai tay mình thấm đẫm máu tươi.

Huyết dịch đó càng lúc càng nóng, càng lúc càng nóng, cuối cùng sôi trào lên, sùng s//ụ//c chảy ra khỏi lòng bàn tay, thiêu đốt hắn muốn chết không được.

Huyết dịch dần dần sôi trào rồi khô cạn, thể hiện ra, là hai mảnh xương vẫn

còn dính những tia máu đỏ sậm và chút thịt! Ấn dấu nóng bỏng không thể

xua tan trong lòng bàn tay hắn!

Hắn mãnh liệt mở mắt ra, trước

ngực nhấp nhô kịch liệt, trong mắt toàn bộ là ánh dương buổi chiều,

thông qua kẽ lá cây đổ xuống, chiếu sáng tới chói mắt. Những tiếng đấu

đá bên tai đó cũng trở nên vô cùng rõ ràng.

Gần như con rối quay

quay đầu, cuối cùng chậm rãi nhìn rõ xung quanh, nghe được âm thanh quen thuộc tới không thể quen thuộc hơn: “Đám nam nhân phụ tình bạc bẽo các

ngươi… từng kẻ một, từng kẻ một…”

Mộ Dung Sí Diệm ngây người, đối diện hai mắt phẫn hận của Mạc Xán. Đối phương đã phát hiện hắn thanh tỉnh.

Còn có thể nói gì chứ? Có thể nói gì nữa chứ? Mộ Dung Sí Diệm cảm thấy

trong đầu thanh tĩnh trước nay chưa hề có, nhưng lại không biết nên nói

sao với nàng, làm sao sống cùng nàng. Sau đó hắn nhớ ra, bản thân đã bị

vứt bỏ rồi.

Thậm chí hắn còn biết, bản thân đã trúng độc, rất

nhiều năm về trước đã bị hạ độc, liên tục không ngừng. Người bỏ độc

chính là thân nhân từng là người thân thiết nhất trước mặt.

Người thứ hai phát hiện Mộ Dung Sí Diệm tỉnh là Hoàng Linh Vũ, y thở dài,

nói: “Sí Diệm, có câu gì đợi lát nữa hãy nói, ta chuẩn bị bắt nàng ta về doanh. Các ngươi muốn ôn chuyện cũ, tới lúc đó cũng không muộn.”

Mộ Dung Sí Diệm chuyển mắt sang một bên, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt,

lại như giật mình mà quay lại, nhỏ giọng nói: “Bên trái ngoài ba trượng, bên phải ngoài bốn trượng, đều có một người đang tiếp cận.”

Phản ứng của Mộ Dung Sí Diệm nằm ngoài dự liệu của Hoàng Linh Vũ, y vốn cho

rằng gặp được Mạc Xán, Mộ Dung Sí Diệm không thương thâm khó chịu thì

cũng trở nên cuồng loạn, có lẽ còn mắc chứng điên cuồng. Nhưng có được

lại chỉ là một lời cảnh báo đơn giản như thế.

Hoàng Linh Vũ nhàn

nhạt mỉm cười với Mộ Dung Sí Diệm, nếu không phải hành động không tiện

và trường hợp có hạn, thì đã muốn cúi người vỗ vỗ đầu hắn. Nhưng cuối

cùng, y chỉ hơi dịch lên trước chỗ nằm của Mộ Dung Sí Diệm, ngăn cản ánh mắt cay độc của Mạc Xán.

“Trái phải mỗi bên một người?” Y không quay đầu nhẹ giọng hỏi.

“Ân, công lực không yếu, nhưng đương nhiên không thể che giấu được ta.” Mộ

Dung Sí Diệm nghiêm túc gật đầu, có chút tự mãn, giống như biểu hiện ra

vẻ ‘ta chính là cừ khôi hạng nhất, không ai có thể thoát khỏi pháp nhãn

của ta’.

Chẳng qua Mộ Dung Sí Diệm chính là Mộ Dung Sí Diệm, cho

dù hắn tự tin vô cùng, thì sao có thể lộ thẳng ra được? Ngay cả động tác tự mãn, cũng chỉ làm ra ở góc độ mà chắc chắn Hoàng Linh Vũ không nhìn

thấy được.

“Bọn họ hiện tại còn đang tiếp cận… người bên trái ngừng rồi, hình như chuẩn bị áp dụng hành động gì đó.” Hắn lại nói.

Hoàng Linh Vũ không thể không tán thưởng, Sí Diệm thật sự nắm chắc tình hình xung quanh như lòng bàn tay.

Chỉ là thứ khiến y kỳ quái, là y biết Mộ Dung Bạc Nhai luôn phái người luân phiên ẩn ở chỗ tối đi theo. Nhưng hiện tại xem ra, thầm theo lại có hai tốp người. Lẽ nào còn có người nào đang mưu tính gì sao!

___

Còn về phía bên kia, bị Nhạc Huy và Thu Nhược Thủy cuối cùng tham gia chiến cục nhiễu loạn, khắp nơi không phải là khói mù vô độc thì chính là dược phấn kịch độc, nhưng đều là đầy màu sắc. Những người đó nào hiểu được

loại nào có độc loại nào không độc, đều trái tránh phải né, cũng may mà

dược phấn lan tràn trong không khí tuy đánh ở phạm vi lớn, nhưng hiệu

quả cũng tiêu tan rất nhanh, hơn nữa hai người cũng hy vọng cố gắng bắt

sống, nếu không chiếu theo tốc độ ném độc của họ, nào còn ai có thể sống nữa.

Đương nhiên, vì sự xung đột của hai người sử dụng dược phấn dược tính, có lúc tạo thành hiệu quả dược khó thể nói, có lúc lại trùng hợp giải độc tính của nhau.

Chẳng hạn một người trái tránh phải

né, cuối cùng chịu không nổi mệt mỏi, tốc độ dần chậm lại, lại trúng

ngay một đóng khói mù phấn hồng mà Nhạc Huy phóng ra. Người đó vừa mới

thầm kêu to không tốt xong, thì thấy nữ nhân hắc y kia thuận tay ném tới một dược đan, mới tiếp xúc mặt đất, vỏ ngoài liền nổ ra nát vụn, bên

trong bò ra những hạt bụi màu xanh lục…

Đợi khi hai cỗ khói độc

giao nhau tạo thành màu tím xám tan ra, chỉ có thể thấy gia hỏa xui xẻo

đó đã nằm dưới đất, làm trạng thái hải đường ngủ xuân, nước miếng chảy

dài, ánh mắt si mê, ngây ngốc nhìn chằm chằm một đồng bạn, khó nhịn cơ

khát nói: “Ngứa quá! Ta ngứa quá!”

Cũng có kẻ đụng phải phấn bảy màu mà cười ha hả không ngừng…

Cũng có kẻ đụng phải phấn trắng lập tức ngủ mê…

Lương Tiểu Tiểu tránh né không kịp mà gặp phải tai bay vạ gió, liên tục hắt

xì hơn mười mấy cái, vừa chảy nước mắt nước mũi vừa nói: “Ách xì ách xì… Nhạc Huy, Thu Nhược Thủy! Hai tên cẩu nam nữ các ngươi! Rốt cuộc trộn

lẫn ra cái thứ gì! Mau giải cho ta đi… Ách xì ách xì ách xì!”

Lộ

Thị Tửu nhẹ nhàng tránh khỏi, vui đến điên cuồng hò hát: “Hôm nay thật

náo nhiệt ~ ây dô ây dô ây dô!! Hôm nay thật vui vẻ ~ ân na ân na ân

na!”

Đương trường hỗn loạn…

___

Nói tới Mạc Xán,

thấy hài tử bản thân nuôi dưỡng mười mấy năm, tâm tình muốn không kích

động là không thể, cho dù đã không còn tác dụng gì, nhưng dù sao vẫn là

hài tử đã sống cùng lâu như vậy. Nhưng phản ứng của Mộ Dung Sí Diệm lại

triệt để hoàn toàn đánh tan suy nghĩ thủ hạ lưu tình của nàng ta, một

chút cảm tình còn sót lại đối với Mộ Dung Sí Diệm cũng tiêu tan như mây

khói.

Nàng ta không thể ngờ sự bồi dưỡng, cực khổ, trả giá lâu

như thế, đổi lại chính là ánh mắt né đi của Mộ Dung Sí Diệm, thái độ

không thèm bận tâm. Hài tử vong ân phụ nghĩa như vậy, cũng chẳng qua là

đồ sói lang dã tâm không dứt, nuôi nhiều chỉ thêm phiền não mà thôi.

Nghĩ tới đây, nàng ta qua loa điểm huyệt cầm máu, nội lực vận đầy toàn thân, nhờ vào công lực vượt hơn Trình Bình hai mươi năm lấy cứng chọi cứng,

dù có chịu nội thương cũng phải bức lui Trình Bình.

Đấu pháp lang đánh lang như thế khiến Hoàng Linh Vũ kinh hồn bạt vía, Trình Bình liều mạng cũng muốn bảo đảm an toàn cho y, cho nên căn bản không để ý nội

thương ngoại thương đang dần tăng lên. Nhưng Hoàng Linh Vũ nhìn thấy

thịt cũng phát đau, khi đang muốn hạ lệnh tránh đi, cuối cùng y cũng

nghe được từ sau lưng có tiếng chim hót, nhìn thấy kính quang truyền tốc tới từ phía trước, vòng bao vây của Lý Sảng đã hoàn thành.

Hoàng Linh Vũ thở dài một hơi, dẫn dụ sự chú ý của Mạc Xán__

Hiện tại y đã có năng lực tùy lúc tùy nơi dẫn lên sự chú ý của Mạc Xán, cho

dù là trong cuộc ác đấu chuyển đổi công phòng cao độ.

Trong ánh

mắt Hoàng Linh Vũ nhìn về phía Mạc Xán tràn đầy vẻ giác ngộ khiến Mạc

Xán tràn đầy bực dọc, tiếp theo thì biến thành thẹn quá hóa giận. Nàng

vẫn cho rằng, tên tàn tật trước mắt đang cười nhạo bản thân bị hài tử đó vứt bỏ! Cười nhạo nàng đấu không lại một kẻ tàn tật! Đợi đã… Mạc Xán

giật nảy, tàn tật…

Giống như phật pháp soi đường, hoặc như một đòn cảnh tỉnh__

Người tàn thật trước mắt, với gương mặt mà ai cũng cho rằng dễ ức hiếp, trải

qua đoạn thời gian gặp nhau lần đầu, dần dần cảm thấy khí tức khiến

người lãnh liệt. Miệng lưỡi răng nanh bén nhọn sắt bén như lang đó, thầm tình mỉm cười khinh thường không nhìn đó, thậm chí là phẫn nộ như liệt

diệm bắn ra trong con ngươi đen kịt đó!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 154

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 154
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...