Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 146

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mộ Dung Sí Diệm xem như không nhìn thấy, quay vào trong trướng rũ màn xuống, đi vào cầm khăn bố chuẩn bị ra ngoài tìm nguồn nước tẩy rửa. Khi đi ra, tư thế của hai người đã không giống vừa rồi, Lộ Thị Tửu sờ sau đầu cười ngốc nhìn Sí Diệm, Trình Bình thì trốn sau lưng hắn còn thở dốc.

“Hắc hắc hắc hắc…” Lộ Thị Tửu cười lấy lòng.

“Ngươi cười cái gì?” Mộ Dung Sí Diệm cảm thấy có chút không kiên nhẫn, nhưng vẫn bình tâm hỏi hắn.

“Đây là tam hoàng tử bảo ta mang tới cho ngài.” Nói xong, Lộ Thị Tửu đưa vài cái bình nhỏ ra.

Mộ Dung Sí Diệm cầm trong tay nhìn nhìn, đều là những bình ngọc thanh hoa nút lọ màu đỏ, mở nút ra ngửi ngửi, thì biết đều là thương dược trong uống ngoài thoa, hơn nữa là phương thước Côn Tổ bí mật không truyền ra ngoài, trên thị trường có ra bao nhiêu tiền cũng không thể mua được.

“Tam hoàng tử nói, trong quân sự nhiều, gặp chuyện gì ngoài ý muốn cũng có được phòng hiểm.”

Mộ Dung Sí Diệm đánh giá mấy bình nhỏ này quả thật tinh xảo, vốn muốn cất trong trướng bảo giữ, nhưng cuối cùng vẫn bỏ vào túi gấm trên người. Tâm tình có phần không tồi, nhưng thấy bộ dáng muốn nói lại thôi của Lộ Thị Tửu, kỳ quặc hỏi: “Ngươi còn có chuyện gì?”

“Hắc hắc, cái này, tứ hoàng tử, trước đây đắc tội nhiều, xin ngươi đừng trách móc a!” Dù sao cũng là thượng ty cũ của Trình Bình, nụ cười trên mặt Lộ Thị Tửu giống như hoa nở.

“Ngươi là ai?” Mộ Dung Sí Diệm cảm thấy kỳ quái.

Trình Bình coi như đã thuận khí lại, mệt mỏi đi ra rất xa, mới phẫn hận nói: “Hắn chính là Lục Thập Cửu năm đó!”

Nếu không phải do Trình Bình nói ra, Mộ Dung Sí Diệm hầu như đã quên sự tồn tại của số hiệu Lục Thập Cửu, đánh giá trên dưới trái phải, nói: “Số hiệu Lục Thập Cửu? Số hiệu Lục Thập Cửu năm thứ mấy?”

“Ta chính là cái người bị Hoàng Linh Vũ mắng ‘chết’ a.”

“Người đó a… đen đi rồi a, bụng mỡ cũng không thấy nữa.”

“Tứ điện hạ, lẽ nào ngài không có câu gì muốn nói sao?” Trình Bình quái dị nói, khí hải của hắn lại bị phong, tuy hành động không có gì quái lạ, nhưng căn bản không thể đánh lại Lộ Thị Tửu.

Mộ Dung Sí Diệm quay người, ngây ngây hỏi hắn: “Gọi Mộ Dung Sí Diệm, gọi tứ gì đó khó nghe quá.”

“…”

“Ngô, như vầy đi, các ngươi thích làm gì thì làm nấy đi. Ta đi trước, các ngươi ai cũng không được phép cản đường.”

“Đa tạ tứ hoàng tử thành toàn!” Lộ Thị Tửu vui vẻ nói.

“Tứ điện hạ ngươi sao có thể…”

“Phiền chết được phiền chết được! Các ngươi đều phiền muốn chết, đừng nói chuyện với ta!” Mộ Dung Sí Diệm quẩy đầu bỏ đi, đầu không thèm quay lại phi thân mà đi.

“Chuyện gì mà phiền?”

Mộ Dung Sí Diệm quành qua một lều trướng, xém chút đụng phải người kia. Hắn giật mình, đột nhiên nghĩ tới tính cảnh giác của mình ngày càng thấp, vừa rồi nói chuyện với bọn Trình Bình thế nhưng không chú ý thấy có người tiếp cận? Nhưng không cần nhìn rõ cũng biết người đến là Hoàng Linh Vũ, đợi khi nhìn rõ rồi, quả nhiên vẫn là gương mặt quen thuộc đó của Hoàng Linh Vũ, tuy không cười nhưng khiến người thoải mái.

“Mấy người các ngươi tự về trướng thu xếp một chút, đợi lát nữa đến chuồng ngựa lấy ngựa.” Hoàng Linh Vũ nói với bốn tiểu bối cùng trở về.

“Vâng.”

Mộ Dung Sí Diệm mím môi không nói gì, nhưng rất tự giác đi theo sau lưng y.

“Ra ngoài chuẩn bị làm gì?”

“Tẩy tẩy…”

“Sao lại không đi nữa?” Hoàng Linh Vũ dừng lại, tựa hồ muốn dẫn hắn đi tẩy.

“Đột nhiên lại không muốn đi nữa.” Mộ Dung Sí Diệm nói đúng thật.

Hoàng Linh Vũ nhìn hắn thấy không giống nói dối, gật đầu, nói: “Hôm nay chúng ta phải đến đội quân nhu để kiểm tra mấy khẩu đại pháo, ngươi muốn ở trong doanh nghỉ ngơi hay muốn đi cùng chúng ta?”

“Đi.”

“Nhưng sẽ mệt.”

“Trong doanh nhàm chán.” Mộ Dung Sí Diệm nói đến đây, thực sự chịu không nổi bộ dạng cực khổ chống nạng bước đi của Hoàng Linh Vũ nữa, một phát ôm ngang y lên, hỏi: “Ngươi muốn về lều trướng sao?”

Hoàng Linh Vũ đau đầu chống trán mà thở__ ôm công chúa, lại là ôm công chúa! Ôm công chúa đáng chết!

Nhưng y đau đầu cũng chỉ trong thời gian rất ngắn, vì y rất nhanh đã chứng kiến, bên ngoài lều trướng của mình, Lộ Thị Tửu đang áp đảo Trình Bình xuống đất, tay đã chui vào dưới vạt của hắn không biết đang làm cái gì, toàn bộ tư thế là đang chuẩn bị ‘dã hợp’.

Hoàng Linh Vũ ho khan hai tiếng, cười nói: “Hai vị thật nhã hứng!”

Lộ Thị Tửu vội vội vàng vàng ngẩng đầu nhìn, thở phào một hơi, nói: “Khinh công của tứ hoàng tử càng lúc càng xuất thần nhập hóa, thật sự nghe không ra tiếng động đang tới gần a.”

Hoàng Linh Vũ thầm nói, làm gì mà xuất thần nhập hóa, căn bản chính là do ngươi tự mình sắc mê tâm trí.

Lúc này chỉ thấy Trình Bình vẻ mặt đỏ bừng thở dốc, lồng ngực phập phồng gấp rút, trong đôi mắt nửa khép hầu như đã sắp trào ra lệ quang.

“Lưỡng tình tương duyệt đương nhiên là chuyện tốt, nhưng cũng phải xem trường hợp thời gian.” Mộ Dung Sí Diệm đột nhiên nói một câu như thế, Hoàng Linh Vũ xém chút ngã thẳng xuống khỏi người hắn.

___

Nói nhảm dừng ở đây, nói riêng đám người Hoàng Linh Vũ đến hậu phương kiểm tra quân nhu lương thảo, đó đáng ra không có nguy hiểm, cho nên cũng chỉ mang theo một tiểu đội kỵ binh, Mộ Dung Sí Diệm, bốn học sinh, cùng một đôi không rõ ràng Trình Bình và Lộ Thị Tửu lên đường.

Đến đó, kiểm tra trái phải xong, quả nhiên vẫn là phế thải không thể dùng. Vết nứt đã tồn tại, chỉ sợ cho dù chỉ phóng thêm một viên đạn pháo cũng sẽ phát nổ tại chỗ. Đáng tiếc đến mức đội trưởng quân nhu thở dài mãi.

Khi trở về, mọi người mới nhớ ra ngay cả cơm sáng cũng chưa được ăn, tuy cơm trưa thì còn hơi sớm, nhưng binh sĩ đi theo cũng đã đói run người.

Binh sĩ thường xuyên tới chỗ của Hoàng Linh Vũ để truyền lệnh cuối cùng vẫn không thể nhịn được bắt đầu tán chuyện trong lúc đi, quay sang bắt chuyện với Lương Tiểu Tiểu: “Lục phu nhân là nam tử đã là bí mật mà mọi người trong quân đều biết, nếu hắn đã là nam nhân, tại sao lại muốn ngươi và nàng tới hầu hạ?” Vừa đi vừa nhìn sang phía Thu Nhược Thủy.

Khi nhìn Lương Tiểu Tiểu đó, thì vẫn là bộ dáng giả trang trước đó, lồng ngực thật to, hiếm có hơn nữa là thắt lưng cột mảnh như thắt lưng mật, là nam nhân thấy thế đều muốn chảy nước miếng.

Cũng chính vì như thế, truyền lệnh binh này mới bỏ Thu Nhược Thủy mà bắt chuyện với Lương Tiểu Tiểu, đáng tiếc cho hắn, quả thật đã từ bỏ nữ tử chân chính mà tìm tới một đại nam nhân.

Lý Sảng ở cạnh bên nghe thế, thúc ngựa đi tới cạnh Trình Bình, hỏi: “Dứt khoát vạch trần hắn luôn đi, dù sao Mộ Dung Sí Diệm đã bị vạch trần rồi, hắn còn duy trì thân nữ cũng không có ý nghĩa chi cả.” Lý Sảng còn nhớ Lương Tiểu Tiểu vì phải phẫn nữ tử mà tức giận mình, sáng nay còn bị lan đến. Đáng sợ a, phải sớm bình ổn oán khí của nam nhân đáng sợ!

Trình Bình tâm tình không tốt, nói: “Hỏi Hoàng đại đi.” Đá bụng ngựa một cái, để cách xa Lộ Thị Tửu hơn một chút. Lộ Thị Tửu bất đắc dĩ cười, cũng không đuổi theo, nhưng chậm rãi, không biết thế nào, cuối cùng vẫn đi bên cạnh Trình Bình.

Lý Sảng do dự có nên đi tìm Hoàng đại không, hắn còn nhớ bên cạnh Hoàng đại có một vị hoàng tử lạnh chết người không đền mạng. Lần trước quấn lấy hắn kể chuyện ‘Lõa mã diễm tình sử’ (vừa nghe cái tên đã biết là 20 bản cấm văn người vs thú trong thể loại tiên hiệp huyền huyễn.), lúc đó còn chưa kể xong. Nếu lần này đi, không biết Mộ Dung Sí Diệm liệu có nhớ tới hay không, sau đó quấn lấy không chịu thả người.

Đang do dự, Hoàng Linh Vũ lại đã nghe thấy tiếng nói chuyện của truyền lệnh binh và Lương Tiểu Tiểu, kéo ngựa lùi tới cạnh hai người, nói: “Tiểu Tiểu, ta thấy ngươi thôi đừng hóa trang nữa, ta nhìn cũng đều cảm thấy quái đến phát phiền.”

Lương Tiểu Tiểu tức giận nói: “Tiên sinh, ngươi nói vậy là sao, cứ như nô tì rất vui vẻ giả nữ vậy.” Vừa nói, vừa duỗi tay vào trong y sam của mình, từ trong lồng ngực cao ngất, một trái một phải lấy ra hai cái bánh màn thầu lớn, nhét vào trong tay Hoàng Linh Vũ, nói: “Dù sao thời gian cơm trưa cũng đến rồi, tiên sinh nếu đói thì cứ ăn trước một cái đi.”

Hoàng Linh Vũ vứt cũng không được, không vứt cũng không xong, chỉ cảm thấy cái bánh này vừa rồi mới còn nằm trước lồng ngực của người khác, hiện tại lại nằm trên tay mình, rõ ràng còn mang hơi ấm, giống như đang cằm một đôi nhũ trắng nõn trong tay.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 146

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 146
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...