Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 129

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kim vương gia tỉ mỉ xem kỹ thư tín của Hoàng Linh Vũ, mặt sau còn có vài

chữ nhỏ nhí, ý là Hoàng Linh Vũ y hiện tại đang mưu sinh trong lãnh địa

của Mộ Dung Nam Cẩn, nếu Diêm Phi Hoàng có chuyện, tự nhiên biết được

phải đi tìm ai.

“Y nói ngươi biết phải đi tìm ai, ngươi biết thật sao?”

Diêm Phi Hoàng thầm nghĩ, còn có thể tìm ai, không phải chính là đi tìm Lục

Nẫm Giác đó sao? Ban đầu nghĩ đi nghĩ lại, cũng cho rằng chỉ là Tiểu

Hoàng y an bài người trong quân Nam Vương, ai biết thế nhưng chính là

bản thân y xuất mã.

Nhưng hắn cũng không nói, chỉ là phiền não

suy nghĩ rốt cuộc có cần thật sự dùng súng đạn đối đầu nhau không. Cuối

cùng, hắn hung tợn nghiến răng, quyết đoán nói: “Chúng ta sẽ lưu Nam

Vương quân lại cho Bạch Vũ Kỳ.”

“Nam Vương quân? Năm ngoái hắn và Mộ Dung Nhuệ Việt chiến ở Giang Bắc, Mộ Dung Nhuệ Việt xuất mười lăm

vạn binh, hắn chỉ tập hợp sáu vạn, cho dù có cộng thêm hai vạn quân hậu

phương…”

“Ngươi sai rồi, hai tiểu tử Mộ Dung Nam Cẩn và Bạc Nhai

này là do ta dẫn dắt, hiểu rõ nhất sự khác biệt giữa tinh binh và tạp

mao. Mộ Dung Nhuệ Việt cho dù có xuất mười lăm vạn binh, cũng chẳng qua

là một đám ô hợp. Mộ Dung Nam Cẩn và Mộ Dung Bạc Nhai lại chọn lựa tỉ

mỉ, huống hồ dân ở Tương Cán bản tính hung hãn, huấn luyện lại thì nhất

định có thể đối địch với một đội quân.”

“Đừng quên Bạch Vũ Kỳ

cũng có chín vạn tinh binh, lại thêm bộ binh khinh trọng mới được tuyển

chọn, đã vượt qua mười hai vạn người.”

“Hoàng Linh Vũ quỷ kế đa

đoan, nếu dụng binh, thì một binh có thể sử như ba binh. Bạch Lang Vương dù có thông minh, cũng chẳng qua là trí tuệ bẩm sinh, mà sự lợi hại của Hoàng Linh Vũ nằm ở chỗ y quen thuộc rất nhiều trận chiến vi diệu của

thiên hạ.”

“Đó không phải chỉ là đàm binh trên giấy sao?”

Diêm Phi Hoàng ngưng trọng lắc đầu: “Nếu nói vài năm trước, khi y còn chưa

tham gia vào thời cục, thì có lẽ còn chưa đủ kinh nghiệm. Nhưng hiện

tại, hừ, nếu còn không có chút tiến bộ nào, dù ta có bị đánh chết cũng

không tin nổi. Chúng ta không phải đang muốn để Bạch Vũ Kỳ tự tiêu hao

hết nhuệ khí của mình sao, chỉ riêng Nam Vương quân chỉ sợ đã có thể đạt được mục đích này rồi. Tóm lại, có thể bảo lưu bao nhiêu nước nhỏ thì

cứ bảo lưu, dù sao để Nam Vương quân trở thành tán dù bảo hộ của họ.”

“Vậy chúng ta sẽ khiêu chiến Mộ Dung Nhuệ Việt?”

“Yến quốc chỉ cần một thế lực.” Trong mắt Diêm Phi Hoàng lóe lên tia sáng

độc ác. “Mộ Dung Nhuệ Việt ác độc vô tình, sớm nên diệt hắn cũng là việc tốt trong thiên hạ.”

Nói xong, Diêm Phi Hoàng đi ra ngoài, trong phòng quá ngột ngạt, thật sự cần ra ngoài thông khí.

Kim vương gia lập tức đứng lên, đi theo sau lưng hắn nói: “Nhưng ngươi đừng quên, chỉ có dành được quyền khống chế hoàng đế, chúng ta mới có thể

chân chính bắt đầu làm chuyện muốn làm.”

“Cái này còn cần ngươi

nhắc nhở sao? Bọn họ nếu có thể chống đỡ đến cuối cùng, có lẽ chúng ta

còn có thể nghị hòa. Bọn họ nếu trở thành thuộc quốc của chúng ta, qua

vài năm nữa lại chính thức sát nhập vào quốc thổ nước ta, như vậy vừa

danh chính ngôn thuận mà còn tiện nghi rất nhiều.” Diêm Phi Hoàng trào

phúng cười cười, đi ra. Mục đích của bọn họ làm gì cần người khác phải

nhắc nhở? Hắn không phải đã quyết định ném bỏ kẻ địch chính trị lớn nhất lại cho người từng thân mật nhất xử lý hay sao?

Kim Bội Nhĩ Đan

Ninh và Diêm Phi Hoàng mấy năm trước đã quyết tâm muốn thống nhất các

nước trong thiên hạ làm một, duy chỉ có một thể đồng tâm, mới sẽ không

phát sinh chiến tranh, thiên hạ này mới có thể có được hòa bình an định. Sau đó mới có thể tiến hành các loại cải cách trong thiên hạ, dần dần

xóa bỏ sự khống chế tuyệt đối của hoàng quyền quan uy đối với dân chúng.

Nhưng có câu thỏ manh chết, chó bị hầm, đây là chân lý trăm ngàn năm không

đổi. Kim Bội Nhĩ Đan Ninh và Diêm Phi Hoàng cũng biết, nếu như dễ dàng

nhanh chóng hợp nhất được thiên hạ, thì cũng sẽ trở thành đối tượng để

tiểu hoàng đế và đám văn thần tập trung lực lượng tước quyền hạn chế.

Không có quyền lực, muốn tính đến những cải cách sau đó, chẳng quả chỉ

là mộng hão huyền. (*Thỏ manh chết, chó bị hầm: Sau khi bắt được thỏ,

thì chó săn cũng bị giết. Ý là: Những người vất vả trợ giúp kẻ cầm

quyền, sau khi sự thành sẽ bị vứt bỏ hoặc giết chết.)

Cho nên,

phải dần tích lũy chiến công, vừa đánh bại địch quốc, không ngừng đoạt

thắng lợi, vừa nuôi dưỡng địch quốc, như chơi trò mèo vờn chuột từ từ

kéo dài thời gian. Cho đến khi Kim Bội Nhĩ Đan Ninh có thể đạt được

quyền uy tuyệt đối tại Nam Hàn, rồi mới một hơi thôn tính thiên hạ, đây

chính là mục tiêu chiến lực hiện tại của Diêm Phi Hoàng.

Cũng

chính vì vậy, dưới pháo kích và thế công cường đại tại Nam Hàn, Đại Yến

mặc dù phân làm nhiều thế lực, nhưng vẫn chưa bị hoàn toàn tiêu trừ.

Những tiểu quốc khác ở phương bắc tuy cũng bị vó ngựa dẫm qua, nhưng

dưới tình trạng cố ý khiến lương thảo không đủ cung cấp, đội quân Nam

Hàn cũng chưa từng thường trú tại quốc gia nào, chỉ cướp sạch tài bảo và lực lao động trẻ tuổi.

Vì thế hoàng thất của những tiểu quốc này như cỏ dại gió thổi lại lên, rất nhanh rậm rạp, đối với bách tính bổn

quốc lại triển khai tầng tầng bóc lột, không ai không hận những hoàng tử hoàng tôn mà khi quốc gia gặp nạn còn ăn trắng mặc trơn, vừa thấy địch

quốc thì khiếp đảm sợ sệt.

Địch nhân trong Nam Hàn chỉ còn lại

Bạch Lang Vương Diệp Khâm – Hách Nhĩ Thọ, cứ để Hoàng Linh Vũ đi đối phó với hắn. Cho dù không thể diệt sạch, ít nhất cũng lưỡng bại câu thương, đến cuối cùng cũng tính là bước lót đường tốt nhất cho Nam Hàn thôn

tính thiên hạ. Nếu có thể bức bách tiểu hoàng đế thoái vị, để Kim vương

gia đăng cơ, cũng sẽ đòi lại công đạo cho thần dân chịu khổ chịu nạn

trong thiên hạ. Việc tới hôm nay, chính là vạn sự chuẩn bị, chỉ thiếu

đông phong.

_________

Khi Hoàng Linh Vũ nhận được tin Kim

Bội Nhĩ Đan Ninh và Diêm Phi Hoàng thỉnh cầu hoàng đế Nam Hàn cho lĩnh

chiến với Mộ Dung Nhuệ Việt, đã là chuyện của một tháng sau. Xuân tới ẩm ướt, cũng làm công trình thành quách tường đất ngoài tường thành Sài Đô bị chậm lại, nhưng cũng đã tới giai đoạn cuối cùng, sau đó, cho dù bùn

đất chưa thể khô hết, nhưng cũng đủ để ngăn cản tiến công của đạn pháo,

thậm chí hiệu quả làm giảm tốc còn tốt hơn.

Đối diện với chiến

loạn hầu như đã gần ngay trước mắt, Mộ Dung Nam Cẩn quyết định để vài

tướng lĩnh quan sử tâm phúc nhất đi bái kiến kỳ nhân ‘Hoàng Linh Vũ’

chân chính.

Mà khi đối diện với Hoàng Linh Vũ xuất hiện với thân

phận Lục Nẫm Giác, đại tướng quân Trác Kiếm được xưng dũng mãnh cũng

phải giật mình, suy nghĩ đầu tiên của hắn là__ Lục quân sư thì ra chính

là ‘ôn thần’ chuyên đối phó với người Nam Hàn, như vậy thật sự là đại

phúc cho quân ta!

“Mục tiêu cuối cùng của quân ta sau này, không

nằm ở khuếch trương biên thổ, mà là ở kiên thủ trận địa.” Hoàng Linh Vũ

xuất ngôn kinh người.

Trác Kiếm, Hoắc Thốc Nhiên, Dương Vĩ đều giật mình kinh sợ.

“Không cầu khuếch trương biên thổ? Lịch sử ngàn vạn năm nay, chỉ sợ đây là lần đầu tiên có người thiện lương như thế a!”

Trác Kiếm nhíu mày nói: “Quân ta không tấn công người khác, người khác lẽ nào còn hảo tâm không đánh chúng ta sao?”

“Cả ngày đánh đánh đánh có phiền không hả?”

Trác Kiếm lập tức thay đổi ấn tượng đầu tiên tốt đẹp đối với Hoàng Linh Vũ,

nhưng vẫn nghiêm sắc nói: “Ta là quân nhân, chức trách của quân nhân trừ đánh trận ra còn có thể làm gì.”

Đáng tiếc Hoàng Linh Vũ căn bản không lĩnh tình, liếc nhìn sang Mộ Dung Bạc Nhai: “Đây chính là người

của ngươi a, đầu óc sao chết đứng thế.” Ngay cả Mộ Dung Bạc Nhai cũng

phải bắt đầu lo lắng cho an nguy của Hoàng Linh Vũ.

Tôn nghiêm

của quân nhân bị sỉ nhục trước đám đông, Trác Kiếm thật sự phẫn nộ,

nhưng ngại thượng t//i có mặt ở đây và thói quen dưỡng thành nhiều năm nên không thể phát tác.

Hoàng Linh Vũ nhìn hắn tức đến tai cũng co

giật, thầm biết châm lửa đã đủ, mới chuyển sang Dương Vĩ nói: “Bảo gia

vệ quốc trước nay đều được phân làm ba cấp thượng trung hạ. Hạ đẳng

chuyên dựa vào võ dũng huyết chiến, trung đẳng dựa vào âm mưu tính toán, Trác đại nhân biết cách làm của thượng đẳng là gì không?”

Cuộc nói chuyện tiếp theo rất dài, từ khi trời sáng tới tận thời khắc lên đèn, ngay cả hai bữa cơm cũng ăn trong phòng.

Thế giới bên này không giỏi biên sử, cho dù có biên soạn sử sách, cũng

thường bị thất lạc trong chiến hỏa, thậm chí có một vài bạo quân có gan

làm nhưng không có gan gánh chuyện sợ ác danh lưu truyền, dứt khoát bóp

méo phần lớn sử sách. Vì thế cho dù là người có chút văn hóa cũng không

thích đọc sử sách.

Nhưng Hoàng Linh Vũ lại quen thuộc sử sách

điển tích của thế giới trước kia, tuy không tới mức học thuộc lòng, hoặc chuyện nào cũng nhớ, nhưng diễn biến đạo lý trị quốc từ cổ chí kim thì

lại hiểu. Y liệt kê từng chuyện ra, khiến mấy tâm phúc của Mộ Dung Nhuệ

Việt nghe tới không dám tin. Đặc biệt là nghe thấy có quốc gia có vũ khí cường đại nhưng lại chưa từng sử dụng, nhưng cũng có thể giữ vững ổn

định tương đối, ngay cả Dương Vĩ cũng tán thưởng không thôi: “Tỉ như Nam Hàn hiện tại, thiết pháo phi đạn của họ lợi hại như thế, cho dù bọn họ

không ra ngoài tiến công nước khác, chỉ sợ cũng không ai dám tự chuốc

khổ đi tìm họ gây phiền toái.”

“Đâu chỉ vậy, nếu bọn họ uy hiếp

động binh, chỉ sợ rất nhiều chuyện căn bản không cần đàm phán, những

tiểu quốc kia trực tiếp đáp ứng là xong.” Trác Kiếm nói.

“Nhưng nếu có vũ khí cường đại như thế, nếu không sử dụng, tựa hồ không hợp lý a.”

“Giả thiết thế này, nếu quân ta cũng có thể chế tạo ra thiết pháo phi đạn,

như vậy hậu quả khi đánh trận cùng Nam Hàn là gì? Những nơi quân đội đi

qua, tuyệt đối tan hoang tiêu điều. Giả thiết tiếp nữa, nếu tiếp sau đó, chúng ta lại chế tạo ra đạn pháo có thể diệt quốc gia, song phương đồng thời sử dụng thì hậu quả sẽ thế nào?”

Tuy không thể tưởng tượng

được đạn dược có thể hủy diệt quốc gia, nhưng một khi tưởng tượng đến

kết quả hai quân giao chiến, còn không rét mà run sao.

“Phàm làm

chuyện gì cũng phải biết hạn chế. Nếu cổ nhân không biết, vậy hãy bắt

đầu làm từ thời đại của chúng ta, cũng là điều may mắn cho hậu thế.”

Đang nói tới đây, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng ồn ào, có người một đường từ xa lao tới mà không chút trở ngại.

Mọi người đều yên lặng không nói nữa, có thể không chút trở ngại xông thẳng vào Nam Vương phủ, cũng chỉ có quân báo cấp thiết.

Quả nhiên, ngoài cửa phòng, một gia đinh dẫn tướng đinh phong trần bụi bặm

cong người bái kiến, quân đinh tham kiến Mộ Dung Nam Cẩn, hai tay trình

lên ống gỗ chứa mật phong. Mộ Dung Nam Cẩn nhận lấy từ tay gia đinh, đảo mắt vài cái, rồi bảo ngoại nhân lui ra.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 129

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...