Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 118

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trình Bình mỉm cười với Mộ Dung Sí Diệm, nói: “Tứ công tử, đã lâu không gặp, ngài cuối cùng cũng chú ý tới ta rồi.”

Hoàng Linh Vũ ở khuỷu tay Trình Bình quay đầu lại, cũng nói: “Hai người các

ngươi dù sao cũng là ‘tha hương gặp cố tri’, tối nay có thể uống ba vò

rượu lớn.”

Mộ Dung Sí Diệm ngây ra, chỉ cảm thấy thanh âm của

người được Trình Bình ôm trong lòng này rất quen thuộc, ở nơi nào đó lúc nào đó đã từng nghe qua rồi, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra. Hắn

nhíu mày ngồi dậy, nhìn Trình Bình khiêng người đó đi.

___ Tại sao người đó phải được ôm đi tới đi lui, bệnh rất nặng?

Hắn đang nghĩ tới xuất thần, một nữ tử trẻ tuổi tướng mạo xinh đẹp (Lương

Tiểu Tiểu) đứng ở dưới xe, tay dắt một con ngựa dính đầy bụi, con mắt mở lớn có chút không kiên nhẫn nhìn hắn. Tuy nữ tử xinh đẹp đó không nói

gì, Mộ Dung Sí Diệm cũng biết là đang thúc giục hắn xuống xe.

Hắn cảm thấy hứng thú, vì thế kéo thân thể vô lực, khổ cực xuống xe.

Cảnh sắc bên ngoài với Mộ Dung Sí Diệm mà nói là vô cùng xa lạ, thôn dân nhà ngói vách đất, bên ngoài dùng hàng rào gai vây lại một cách đơn giản.

Mấy thiếu niên đi tới, hiếu kỳ hỏi đông hỏi tây, nghe nói là bằng hữu

của lão sư tư thục đến trú nhờ, liền hi hi ha ha nói “Thôi tiên sinh ra

ngoài chưa về, chẳng qua bên trong nhà cũng không có cái gì, nên cứ tùy ý sử dụng”, sau đó nhảy nhót tản đi.

Vào trong nhà tranh, bên

trong trống rỗng, chỉ có đống cỏ khô đơn giản tụm lại coi như giường

ngủ, mấy phiến trúc ghép lại thành cái bàn, ghế thì không có, chỉ có vài cái đệm cói. Trình Bình đặt Hoàng Linh Vũ lên đống cỏ khô, sau đó có

một nữ tử âm trầm thân mặc hắc y (Thu Nhược Thủy) đi vào, giao một đôi

nạng.

Mộ Dung Sí Diệm thấy đôi nạng này, chỉ cảm thấy cả người

run rẩy, lại nghe thấy người ngồi trên đống cỏ nói: “Cùng các ngươi ra

ngoài một lần, ta sắp trở thành phế nhân đúng trên ý nghĩa luôn rồi.”

Trình Bình, nạng… những thứ này liên hệ lại với nhau, nếu còn không nghĩ ra

người trước mắt là ai, Mộ Dung Sí Diệm chính là bạch si chân chính. Hắn

cuối cùng không nhịn được hỏi: “Chân ngươi không tốt?”

Hoàng Linh Vũ và Trình Bình nhìn hắn, thần sắc có chút quái dị, cuối cùng vẫn là

Hoàng Linh Vũ ho khan nói: “Trước tiên phải nói, ngươi được ta cứu một

mạng, trước khi trả nợ ân tình này, thì không thể cột ta lại đem bán cho đại ca ngươi.”

Lý Sảng, Lương Tiểu Tiểu, Nhạc Huy, Thu Nhược

Thủy căn bản không biết ân oán của đời trước, vì thế thần sắc quái dị.

Chỉ biết người nam nhân xinh đẹp được mang về đại khái đã làm ra chuyện

bất lợi với Hoàng đại.

Thu Nhược Thủy đang ở trong góc phòng, âm

trầm trừng mắt nhìn. Nhạc Huy bắt đầu hữu ý vô tình chơi đùa sủng vật

nhền nhện đen mới thu được hôm qua (người này tuy y thuật giỏi hơn độc

thuật, nhưng thu phục sủng vật có độc là sở thích nghiệp dư lớn nhất).

Lương Tiểu Tiểu thì đang kéo váy lên, làm như không có gì quét dọn, dáng vẻ cô con gái rượu.

Tức giận nhất chính là Lý Sảng, dọn cái đệm

cói ra ngồi giữa ba trưởng bối, quả thật chính là muốn nghe đầu đuôi sự

việc. Chẳng qua Trình Bình thấy hắn chiếm cứ vị trí thật khéo, rõ ràng

là có ý bảo hộ Hoàng Linh Vũ, nên cũng mặc hắn.

“Ngươi là?” Mộ Dung Sí Diệm hỏi, nhưng không phải là giọng điệu hỏi nữa. “Ngươi là y…”

Sắc trời rất nhanh đã tối, Mộ Dung Sí Diệm được an bài ngủ trên đống cỏ

khác, buổi chiều tâm tình của hắn rất kích động, đến mức không ai dám đi lại gần hắn trong vòng ba thước. Cuối cùng vẫn là Hoàng Linh Vũ nửa dỗ

nửa lừa để hắn an tĩnh xuống. Vì kích động quá lớn, sau khi an tĩnh cũng không còn khí lực, sau đó là ngủ vùi.

Hoàng Linh Vũ miễn cưỡng

mở từng ngón tay của hắn đang nắm chặt cổ tay mình, hiếm được hắn không

tỉnh lại. Hoàng Linh Vũ cuối cùng không nhịn được buồn cười, chạm chạm

má hắn, thấp giọng nói: “Ta còn chưa cảm thấy ủy khuất đâu, ngươi đã

chơi xấu trước rồi.”

Mộ Dung Sí Diệm mệt mỏi nhưng yên tâm nằm đó, một chút cũng không nhìn ra vẻ tàn nhẫn dữ tợn khi tay không khoét xương năm đó.

Hoàng Linh Vũ cầm nạng ở góc tường lên, sau đó lặng lẽ đi ra ngoài cửa. Mấy

tiểu bối đã tự tìm chỗ ngủ. Trên xà nhà là Thu Nhược Thủy, nghe được

động tĩnh, cúi đầu nhìn xuống, mấy lọn tóc đen dài rũ xuống. Sau khi

nhìn rõ là Hoàng Linh Vũ thì mới yên tâm rụt đầu về, tiếp tục nhắm mắt

dưỡng thần.

Đến ngoài cửa, Trình Bình dựa nghiêng trên tường,

quay lại nhìn y. Hoàng Linh Vũ liền biết hắn có chuyện muốn nói, vì vậy

lên tiếng: “Đi theo ta.”

Ra khỏi vòng hàng rào gai cao bằng nửa

người, Trình Bình mới nói; “Ngươi yên tâm để hắn chơi xấu như vậy sao,

không sợ lúc nào đó hắn bạo khởi lên thì ngươi gặp họa? Đừng quên, thú

chung quy là thú, thị huyết là thiên tính. Ngươi không thể khiến hắn trở thành động vật ăn cỏ.”

Lời nói thế này không phải là lần đầu tiên hắn nói, trước đây hắn thường nói: “Ta là ‘thú’, sao ngươi không đề phòng ta?”

Lúc đó Hoàng Linh Vũ chỉ cười nói hắn bảo thủ, nói nếu làm một chuyện ác

rồi, thì suốt đời đều phải làm chuyện ác tiếp, nhân sinh như vậy không

phải là nhạt như nhai sáp sao?

Khi Hoàng Linh Vũ nói hắn có thể

nhìn ra, những người khác của Bằng Tổ chính là đều cố chấp như thế, một

con đường nhất định phải đi cho tới chết. Nhưng Trình Bình không phải,

Trình Bình dám đi ngắm phong quang bên cạnh, nếu không cũng sẽ không tốn nhiều tâm tư cực nhọc trên việc khảo vấn như vậy. Chẳng qua là cuộc

sống chỉ có thể thuận tùng mệnh lệnh khiến hắn cảm thấy chán nản, tinh

lực của hắn không thể phát huy ra mà thôi.

Câu này nói chạm đáy

lòng Trình Bình, vì thế sau đó hắn vẫn luôn quấn lấy Hoàng Linh Vũ, hỏi y tại sao lại tín nhiệm mình như thế, kết quả cũng chỉ thường xuyên nghe

được Hoàng Linh Vũ thật lòng tán dương.

Nói thật, căn bản chính

là tâm hư vinh của Trình Bình phồng lên. Nhưng cũng không thể trách hắn

được, trước khi bị Hoàng Linh Vũ ‘cướp’ đi, hắn căn bản chưa từng thể

hội cảm giác được người ta tán dương.

Sư phụ dẫn dắt hắn chỉ vì

nhiệm vụ, thậm chí tại nhiệm vụ cuối cùng, người đồ đệ này lại phản giáo giết chết sư phụ để thay thế__

Dưới số mệnh thế này, lẽ nào còn

chịu tiêu hao tinh lực để tán dương đồ đệ ‘học rất tốt, làm rất hay,

giết sư phụ rất tuyệt’ sao?

Sau đó bộc lộ tài năng trong Bằng Tổ, nữ nhân Mạc Xán đó chỉ lạnh lùng hạ lệnh, hoàn thành được thì lạnh lùng nói một tiếng ‘đi xuống đi’, không hoàn thành được nhiệm vụ cũng vẫn

lạnh lùng nói một câu ‘tha xuống dưới cho ta’, còn về chuyện tha xuống

dưới trực tiếp trảm hay là làm bia luyện công, thì phải dựa vào tâm tình của Mạc Xán mà định.

Cuộc sống vô vị ngay cả tán dương hư tình

giả ý cũng thiếu mất như thế, nào có thể so sánh với cuộc sống tại Lục

Mang Lâu? Sự khẳng định nhàn nhạt, nhưng một lời đã có thể vạch chân

tướng, một lời đã nói vào lòng người.

Lúc này Trình Bình nói như

vậy, muốn y phòng bị Mộ Dung Sí Diệm, đơn thuần là hiếu kỳ ý tưởng của

Hoàng Linh Vũ chuyển biến thế nào, nơi người khác phòng bị y lại không

phòng bị, hại những tùy viên Lục Mang Lâu lo lắng hết sức, luyện được nụ cười kỳ công tiếu lý tàng đao tự nhiên sinh động, thật sợ Mộ Dung Sí

Diệm lúc nào đó sẽ bạo phát tổn thương người mà không kịp cứu.

Hoàng Linh Vũ chỉ trừng mắt nhìn hắn, nói: “Hắn nào phải thú a, rõ ràng là công cụ.”

“A?” Trình Bình nhìn chủ nhân trước kia nằm ngủ trên đống cỏ, thầm nghĩ thật đáng thương, ngay cả thú cũng không xứng, địa vị thấp như thế.

Hoàng Linh Vũ lại nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, ngươi cũng vậy, đều là công cụ.”

“A…”

“Mộ Dung Nhuệ Việt, Mạc Xán, lão hoàng đế xem các ngươi là công cụ, bảo các ngươi giết người thì đi giết người, bảo các ngươi tự tổn thương thì tự

tổn thương. Như vậy cũng thôi đi, nhưng các ngươi ai nấy đều ngoan ngoãn vô cùng, giống như không có cái đầu vậy.”

Trình Bình nghĩ thấy

cũng đúng, trước kia, đích thật từng như vậy. Hắn nghĩ tới Đoàn Hầu Nhi

phải đền tội dưới tay Hoàng Linh Vũ, làm công cụ, cảnh ngộ như thế quả

thật cũng là chuyện thường.

Hoàng Linh Vũ chống nạng chậm rãi đi, tư thế thành thục, một chút cũng nhìn không ra có chỗ nào không tiện.

Hai thanh nạng vừa dài vừa thẳng, nhưng khi nhìn chỉ thấy đơn thuần là

hai cây côn thanh đồng, người bình thường rất khó liên hệ nó với đôi

nạng. Trong thời gian ba năm, đủ để y luyện được tư thế bước đi không

tồi, chỉ là trong lòng bàn tay đã bị mài ra rất nhiều vết chai.

Y nói với Trình Bình: “Công cụ kỳ thật vô tội, có tội là người sử dụng

công cụ. Sát ý của các ngươi từ đâu mà tới, là do bữa nào đó bản thân

nghĩ không thông liền muốn giết người sao?__ Ta từng nghe nói Mộ Dung Sí Diệm cải tiến thủ pháp xử lý đối với hoạn thị, khiến bọn họ không còn

phải như trước kia, không chút tự tôn chỉ có thể ngồi xổm tiểu tiện. Hắn nguyện ý miễn đi lễ ngũ thể chạm đất cho người tàn tật, tránh cho những kẻ tật chân như ta quỳ xuống rồi không thể đứng lên. Người giống như

thế, nói hắn trời sinh hiếu sát, ta làm sao cũng không tin được. Nếu hắn muốn có tự do của mình, ta liền cho hắn tự do. Ta chỉ mong hắn rời khỏi Mạc Xán và Mộ Dung Nhuệ Việt, có thể không chịu sự bó buộc của bọn họ

nữa. Nếu hắn không thể thoát ly, đến lúc đó, thì hủy diệt Mạc Xán và Mộ

Dung Nhuệ Việt.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 118

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...