Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 117

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sở trường của Lục Nẫm Giác nằm ở bày kế quân cơ, diệu kế của hắn trong

quân rất nhiều, thường giành được thắng lợi, nên không ai còn bận tâm

đến việc hắn tàn phế chân. Nhưng văn chức lại không giống võ quan, hơn

nữa lại không phải là nơi Lục Nẫm Giác có hứng thú, cho tới hiện tại,

văn quan trong Sài Đô đa phần đều bất mãn với hắn.

Lục Nẫm Giác

một khi ra ngoài hoặc nghỉ ngơi, rất nhiều công vụ xử lý sẽ luân đến tay Mộ Dung Bạc Nhai. Tốc độ của hắn quả thật đáng sợ, lướt một cái là đọc

được mười dòng, trong đó nếu có sai xót sơ xuất gì thì vẫn có thể liệt

ra không sót chỗ nào. Đặc biệt là đối với những quan viên dám ngang

nghiên tỏ thái độ khinh bỉ người tàn phế, bất luận việc lớn việc nhỏ,

đều tìm sơ hở để khích bác. Trước đó, Lục Nẫm Giác đối với những quan

viên bất mãn vì hắn nắm quyền chỉ cười cho qua, lười bận tâm, mà hiện

tại đến tay Mộ Dung Bạc Nhai, văn quan quận huyện dưới quyền Nam Vương

đều câm như hến không dám mở miệng khinh thị người tàn tật.

Mộ

Dung Bạc Nhai hôm nay dậy sớm, công văn của hôm qua đã sớm xử lý xong,

của hôm nay thì vẫn chưa đưa tới. Vì thế hắn một mình tùy tiện mặc bố y

đi dạo trên đường.

Sài Đô được bảo vệ rất tốt, cách xa khói lửa

chiến hỏa, nhưng bình dân bách tính đều biết thời cục thiên hạ, nên sáng sớm đã dậy rèn luyện. Một khi có chuyện, thì có thể đạt tới trình độ

toàn dân làm binh.

Mộ Dung Bạc Nhai bất tri bất giác, lại đến trước cửa Sơn Hải Cư.

Hắn đứng đó một chút, đại môn đóng chặt. Cho đến khi các thị vệ tuần tra

trước cửa Nam Vương phủ chú ý tới hắn mà dừng bước, lại hỏi thăm hắn có

chuyện gì. Nhưng những sĩ binh này đến trước mặt rồi, mới phát hiện nam

tử bố y giày cỏ này thế nhưng là đệ đệ của Nam Vương, vội kính lễ xong

thì lui về vị trí cũ.

Mộ Dung Bạc Nhai tỉnh táo lại, cũng không biết làm sao với tình trạng hiện tại của mình.

Lục Nẫm Giác này, luôn khiến hắn có cảm giác quen thuộc. Có lẽ là vì hắn là do Hoàng Linh Vũ tiến cử tới, giọng điệu động tác luôn có chỗ khiến Mộ

Dung Bạc Nhai cảm thấy quen thuộc.

Một năm trước, Lục Nẫm Giác

ngồi trên xe lăn chế bằng thanh đồng, đến trước cửa phủ Nam Vương cầu

kiến, hiến kế phương pháp giải quyết ôn dịch, từ đó về sau luôn đưa ra

kỳ mưu, rất nhanh đã lập được uy tín trong quân.

Người trong quân sùng tín quân công võ công, người tàn tật thương bệnh vì không thể giết chóc trên chiến trường, trước nay luôn không được xem trọng.

Lục Nẫm Giác luôn lợi dụng xu thế thiên thời địa lợi nhân hòa, luôn lấy

ít thắng nhiều, cho dù không ra chiến trường, công lao lập được cũng

không kém những lão tướng chinh chiến mấy chục năm trên chiến trường.

Quân nhân là người chính trực trung hậu, càng lúc càng có nhiều tướng

lĩnh nguyện ý nghe theo chỉ lệnh của hắn.

Sau đó, khi Lục Nẫm

Giác lại len lén gặp mặt Mộ Dung Bạc Nhai, giao cho hắn thư tay của

Hoàng Linh Vũ thỉnh hắn giúp đỡ về vài chuyện lớn nhỏ, Mộ Dung Bạc Nhai

từng hoài nghi Lục Nẫm Giác này có phải hay chăng chính là Hoàng Linh

Vũ.

Mà khi thấy vết thương nơi đầu gối của hắn, cuối cùng mới xác nhận phán đoán này là sai lầm. Vì vết sẹo ngang bằng, hiển nhiên là bị

lợi dao gọt đi, chứ không phải do Mộ Dung Sí Diệm làm ra.

Nghĩ tới đây, Mộ Dung Bạc Nhai lại nhớ tới tình cảnh gặp Hoàng Linh Vũ ngoài Phồn thành.

Thời gian trôi dần, thế cục thiên hạ đang thay đổi, Hoàng Linh Vũ lại không

có biến hóa gì, vẫn là thiếu niên cùng hắn uống rượu, nhân lúc rượu cao

hứng cùng đi cọ thùng phân.

Bất luận hai tay có nhiễm bao nhiêu

máu tanh, trái tim người đó sẽ không vì thế mà trở nên lạnh nhạt tê

liệt. Y nắm chặt phương hướng, không mê mang cũng không yếu nhược.

Thiên hạ đồn thổi Hoàng Linh Vũ là đầu sỏ tội phạm lan tràn ôn dịch, Mộ Dung

Bạc Nhai lại không cho là như thế. Hắn tin Hoàng Linh Vũ sẽ không liên

lụy đến các bách tính vô tội. Hắn tin người đó cho dù có thủ đoạn quả

cảm, cũng chỉ tàn nhẫn đối với quân nhân, tuyệt đối sẽ không giết người

như ngóe gặp người là giết. Niềm xác định này quả thật giống như một

loại tín ngưỡng, mọc rễ thật sâu.

“Hoàng Linh Vũ cũng có khả năng là đầu sỏ ôn dịch, y rất có thể đã trở nên lãnh huyết, xem bách tính là rơm rạ. Nếu vậy, ngươi vẫn tín nhiệm bảo hộ y sao? Nếu tín nhiệm bảo

hộ, ngươi không phải là kẻ mù quáng và ngu xuẩn sao?” Trong lòng có âm

thanh như vậy nhắc nhở hắn, luôn luôn nhắc hắn.

Vì khoảng cách quá xa, cho nên mới khó tránh khỏi nghi ngờ người đó.

Nếu Hoàng Linh Vũ thật sự là người như vậy, vậy tức là Mộ Dung Bạc Nhai hắn đã nhìn lầm người. Nếu Hoàng Linh Vũ thật sự là người không có nguyên

tắc, không từ thủ đoạn, vậy cứ xem như Mộ Dung Bạc Nhai hắn thất tình

đi. Còn về tín nhiệm và bảo hộ, vốn chính là dành cho thiếu niên bất

luận đối diện với hình phạt nào cũng không bị mài mòn ý chí, chứ không

phải cho một người khác đường đã trở nên không từ thủ đoạn lãnh huyết vô tình.

Có câu đạo bất đồng, bất tương vi mưu, chính là nói tình trạng này đi.

Nhưng mà, hoài nghi dần tăng trưởng theo ngày, cũng không thể mài mòn đi tín nhiệm đã mọc rễ rất sâu.

Lần gặp mặt ngắn ngủi mười mấy ngày trước, chỉ đối thoại đơn giản, lén tiếp xúc da thịt, nhưng sau đó khi hắn hồi tưởng lại, thì càng thêm xác định người đó chung quy không thay đổi. Những hoài nghi nghi hoặc kéo dài

trong chỗ tối kia, khi đứng trước tia sáng này đã bị đánh tan, đạp nát,

không lưu vết tích.

Tín niệm này sâu như thế, đến mức cho dù rất

lâu không thể gặp mặt, cho dù không phải thời khắc nào cũng đều sẽ hoài

niệm, nhưng cũng sẽ không trở nên xa lạ không lần gặp tiếp theo.

Mộ Dung Bạc Nhai hô lớn chết tiệt, hắn thật sự gặp phải khắc tinh cường

đại, rõ ràng là khắc tinh nhưng mà đối với hắn lại thích để ý thì để ý,

hắn phải đội cái oan đại đầu này thật sự là xui xẻo.

Xe ngựa vẫn đang chậm rãi lắc lư, người trên xe không thể nào ngủ được.

Mộ Dung Sí Diệm luôn nghiêng người dựa lên thành xe, bất luận ai đến xem

hắn cũng không động đậy. Hiện tại thân ở chỗ nào hắn cũng không còn muốn quản, tuy cũng là do vết độc thương chưa khỏi, không có mấy sức lực,

nhưng hắn biết, nếu muốn rời khỏi đây đã không phải là chuyện khó, còn

có chuyện gì có thể uy hiếp được đến hắn nữa, hiện tại hắn chỉ còn là

một kẻ tiện mạng không ai cần mà thôi. Đến hiện tại còn không ly khai,

cũng chỉ đơn thuần là không muốn động mà thôi.

Có một người lên

xe. Mộ Dung Sí Diệm nghe tiếng, nhưng cũng làm như không nghe, chỉ xem

những kẻ này như vật chết, đến đến đi đi cùng hắn tuyệt không có quan

hệ.

Nhưng khi chiếc xe lại lắc lư lên đường, bên ngoài truyền tới tiếng nói cười đã bị đè thấp hơn vừa rồi, Mộ Dung Sí Diệm cũng bắt đầu

hiếu kỳ. Người vừa lên xe, lại không tiến hành khảo vấn gì với hắn.

Lẽ nào không phải sao? Bắt được một kẻ địch giết người như ngóe, thì giày

vò, sỉ nhục, không phải là chuyện thường lệ, là chuyện đương nhiên sao?

Nhưng không có, người lên xe từ đầu đến cuối chỉ vô thanh vô tức, bên ngoài vẫn như cũ thỉnh thoảng truyền tới tiếng nói cười.

Ánh dương dần nóng lên, đến giữa trưa, xe dừng lại một chút.

Có người đưa nước và thức ăn vào, cũng phân một phần cho Mộ Dung Sí Diệm. Mà người còn lại trong xe thì nhẹ giọng nói cảm ơn.

Lại bắt đầu lên đường. Trong xe dần nóng bức, thỉnh thoảng có gió thổi vào, gió vào cũng nóng bức.

Nhìn cũng tốt, nhìn thử xem rốt cuộc là ai lên đây ngồi.

Nghĩ như thế, Mộ Dung Sí Diệm giả vờ ngủ say trở người, cuối cùng thấy được

một người khác co ro trong góc. Mặc y phục gấm mỏng màu xám đen, rõ ràng có chút yếu ớt, mặt mũi không có gì đặc biệt, nhắm mắt dựa lên góc

thảm.

Vẻ mặt thư thái, thần tình an nhàn, hơi thở nhẹ như lông vũ phiêu, khoảng cách cùng người cũng vừa thích hợp. Không xa tới mức

khiến người ta cảm thấy xa cách, nhưng cũng không gần tới mức khiến

người ta cảm thấy áp bức. Giống như người này trời sinh chính là người

không gần không xa biết cách tiếp xúc như thế, luôn khiến người khác cảm thấy yên tâm thoải mái.

Người đó lắc lư theo nhịp xe, đầu cũng ngả đông ngả tây, xem ra ngủ rất yên tâm.

Mộ Dung Sí Diệm cũng không phát giác được bản thân lại nhìn chuyên chú đến thế, chỉ cảm thấy có thể ngủ như vậy là chuyện vô cùng thoải mái.

Tại sao trước hôm nay, hắn chưa từng biết ngủ sẽ là chuyện thoải mái như vậy chứ?

Dần dần, mí mắt lại nặng nề. Ngay cả cơm cũng không ăn, bất tri bất giác ngủ mất.

Khi tỉnh lại, đã là buổi chiều. Chiếc xe tiến vào một thôn trang, có tiểu hài tử huyên náo bên ngoài.

Mộ Dung Sí Diệm ngủ một giấc thật ngon, hồi phục được chút tinh thần. Cửa

xe đã bị người mở ra, người vốn co trong góc đang được người ôm ra

ngoài.

Mộ Dung Sí Diệm bừng tỉnh đại ngộ, người ôm người đó hắn

biết, từng là thủ hạ trong Bằng Tổ có thể xếp tới hàng thập cửu__ Trình

Bình.

Thì ra từ sau khi Mộ Dung Sí Diệm bị Hoàng Linh Vũ mang đi, tuy cũng từng được Trình Bình chiếu cố, nhưng vì cảm thấy thân nhân vứt bỏ nên không thể vực được tinh thần, chỉ cảm thấy nhân sinh vô vị,

không bằng chết quách, càng không có hưng trí biết bản thân đang ở đâu.

Chú ý đến sự tồn tại của Trình Bình, đây là lần đầu tiên.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...