Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Mê Đêm Cảng – Chương 9: Không phải khiêu khích thì chính là tán tỉnh

Tình Mê Đêm Cảng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tầng hai quán rượu có vài vị trí sát lan can, từ đó có thể nhìn xuống toàn cảnh tầng một.

Đây là vị trí tuyệt hảo để quan sát, thậm chí có thể thấy rõ các bartender và ban nhạc đang biểu diễn phía dưới. Các bartender thỉnh thoảng lắc lư theo điệu nhạc, ai nấy đều đa tài đa nghệ và biết cách chưng diện.

Tống Thù Đồng nhận thấy nhân viên phục vụ trong quán cũng nhiều hơn trước.

“Cô ăn cơm chưa?” Trần Việt hỏi.

“Vẫn chưa, ông chủ Trần có món nào muốn đề cử không?” Tống đại tiểu thư cười tươi nhìn anh.

Nghĩ lại thì giờ này chưa ăn cơm cũng là chuyện bình thường.

Mô hình kinh doanh của quán rượu này dần trở nên kỳ lạ, khách đến đây rất ít người chỉ đơn thuần để uống rượu.

Quả thật Tống Thù Đồng đã nghe được vài món ăn “tủ” do chính ông chủ giới thiệu.

Vốn dĩ cô định gọi thêm ly đồ uống, nhưng ông chủ Trần lại nói: “Đã bảo rồi mà, đêm nay tôi đi làm vì cô.”

Vì cô.

Hai chữ này nghe thật dễ khiến người ta sinh ra cảm giác hoảng hốt, rung động.

Dưới bầu không khí của quán bar, lời nói nào cũng như được phủ lên vài phần ái muội.

Không gian tầng hai thoáng đãng hơn tầng một. Trên mặt bàn lần lượt được bày biện các loại rượu nền, đồ uống pha chế, cùng dụng cụ và đá lạnh.

Trước mặt Tống Thù Đồng được đặt rất nhiều chiếc ly thủy tinh xinh đẹp.

Ông chủ trẻ tuổi điển trai nói với cô rằng đây là những chiếc ly anh đã tỉ mỉ lựa chọn, mỗi cái đều chứa đựng gu thẩm mỹ nghệ thuật của anh.

Giọng điệu khoa trương hệt như “mèo khen mèo dài đuôi”, nhưng lại rất dí dỏm.

Nửa năm qua Tống Thù Đồng chưa kết giao bạn mới nào, Trần Hoa An có thể coi là người đầu tiên. Nhưng chưa chắc sẽ trở thành bạn bè, cũng chưa chắc chỉ dừng lại ở mức bạn bè.

Nói thật, do hạn chế về không gian, màn biểu diễn pha chế của ông chủ không đẹp mắt bằng các bartender đang nhảy múa theo nhạc dưới lầu, nhưng khuôn mặt của anh đã bù đắp tất cả.

Ánh mắt Tống Thù Đồng dừng lại trên gương mặt Trần Việt, anh hoàn toàn cảm nhận được điều đó. Nhưng Trần Việt đã quá quen với việc bị người khác chú ý, anh chẳng hề thấy khó chịu chút nào.

Còn Tống đại tiểu thư vốn mang phong thái của người bề trên. Cô vẫn mặc bộ đồ đi làm ban ngày: áo sơ mi màu xanh lục đậm phối cùng quần âu đen, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, kết hợp với những món phụ kiện đơn giản nhưng đắt tiền. Trông cô lúc này giống hệt một nữ đại gia đang được nam người mẫu phục vụ.

Tuy nhiên, cô còn trẻ và xinh đẹp, khiến người ngoài nhìn vào nhất thời không phân biệt được ai mới là người đang chiếm hời.

Thỉnh thoảng người đàn ông ngước mắt nhìn người phụ nữ đối diện, cô liền mỉm cười với anh. Nụ cười ấy, cũng giống như rượu, khiến người ta say.

Ông chủ Trần thầm cười trong lòng. Có lẽ cười vì sự hư không trong nội tâm mình lại dễ dàng bị một nụ cười trêu chọc đến thế.

Nhân viên phục vụ lần lượt mang đồ ăn lên.

Trần Việt cẩn thận chuẩn bị bộ đồ ăn cho cô gái ngồi cùng bàn, anh nói: “Ăn chút gì lót dạ trước rồi hẵng uống rượu.”

Tống Thù Đồng yên tâm thoải mái hưởng thụ sự chu đáo của đối phương.

“Anh cũng ăn cùng đi.” Tống Thù Đồng mời.

Trần Việt tạm dừng công việc trên tay, lau tay sạch sẽ rồi mới nói với người đối diện: “Được dùng bữa cùng cô Tống là vinh hạnh của tôi.”

Thái độ này của anh thực sự khiến Tống Thù Đồng hoài nghi liệu có phải mình đã bỏ tiền thuê anh đến tiếp rượu hay không.

Âm nhạc trong quán tối nay rất “cháy”.

Ít nhất thì anh chàng ca sĩ chính của ban nhạc trông rất đẹp trai, là một chàng trai da trắng. Hình như cậu ta cũng có chút fan hâm mộ, rất nhiều người bên dưới đang giơ điện thoại lên quay.

Khách khứa nườm nượp kéo vào quán.

Dù ban đầu Tống Thù Đồng chuyên tâm ăn cơm nhưng cũng không tránh khỏi liếc nhìn vài lần.

“Cô thích ban nhạc này, hay là thích cậu ca sĩ kia?” Người đàn ông đối diện bất chợt hỏi.

“Chỉ là thấy hơi quen mắt thôi, ban nhạc này nổi tiếng lắm sao?” Tống Thù Đồng đáp. Có lẽ cô từng lướt thấy video của họ trên mạng xã hội.

Trần Việt: “Gần đây họ khá hot, tay bass và ca sĩ chính được yêu thích nhất.”

Thế là ánh mắt Tống Thù Đồng lại chuyển sang cô nàng chơi bass. Đó là một cô gái ngầu lòi với mái tóc nhuộm xanh, trùm khăn bandana màu cam đen.

Cô hoàn toàn đồng tình với gu thẩm mỹ của đại chúng. Quả thực rất có sức hút.

Tuy nhiên ban nhạc này dường như không có thông báo chính thức nào về buổi biểu diễn, khách khứa lục tục kéo đến có vẻ đều do bạn bè rỉ tai nhau.

Người càng lúc càng đông, đến mức phải xếp hàng chờ. Đây là lần đầu tiên Tống Thù Đồng thấy quán rượu nhỏ này có cảnh tượng hoành tráng đến vậy.

Hương vị món ăn rất tuyệt, có thể thấy người đàn ông đối diện dù mở quán rượu nhưng không hề qua loa trong việc chọn đầu bếp.

Có lẽ còn nhờ hiệu ứng sắc đẹp thay cơm của người ăn cùng, Tống Thù Đồng bữa này ăn no đến bảy phần.

Cô im lặng một chút, đặt bát đũa xuống rồi lại ngước mắt nhìn người đàn ông đối diện. Anh cũng đã dừng ăn và đang pha chế rượu.

Loại rượu này không có trong thực đơn.

Có những loại rượu đẹp mắt nhưng không ngon. Nhưng rượu anh pha luôn hợp khẩu vị cô một cách kỳ lạ.

“Sao cô cứ nhìn chằm chằm tôi thế?” Trần Việt nhìn lại, mỉm cười với Tống Thù Đồng.

Thực tế, người nhìn chằm chằm anh không chỉ có mình Tống Thù Đồng. Mấy bàn bên cạnh cũng đã ngắm màn pha chế của Trần Việt được một lúc lâu.

Ban đầu là vì cặp nam nữ bàn này quá đẹp đôi, sau đó là vì phong thái pha chế của Trần Việt trông rất chuyên nghiệp. Dù không hoa mỹ như bartender dưới lầu nhưng lại rất cuốn hút.

Tống Thù Đồng là người thẳng thắn, cô nhìn thẳng vào đối phương rồi hỏi một câu: “Ông chủ Trần, có ai từng nói với anh rằng anh trông rất ngon miệng chưa?”

Sắc đẹp thay cơm.

Một từ khen ngợi ở mức độ cao nhất.

Trần Việt từng nghe không ít lời khen tương tự, nhưng phần lớn mọi người khi chú ý đến ngoại hình của anh đều sẽ để ý đến cả gia thế của anh. Cũng chẳng sao, dù gì điều đó cũng giúp cuộc đời anh từ trước đến nay trôi qua thuận buồm xuôi gió.

“Đa tạ đã khen ngợi.” Tống Thù Đồng nhận được một câu trả lời rất khách sáo.

Dưới lầu, phong cách biểu diễn của ban nhạc đã thay đổi, trở nên êm dịu hơn, nhưng điều đó không làm giảm đi sự nhiệt tình của khách hàng.

Vị trí của họ quả thực quá đắc địa. Có fan cuồng của ban nhạc đến hỏi xem có thể ghép bàn không, thậm chí sẵn sàng trả tiền.

Tống Thù Đồng không đồng ý cũng chẳng từ chối, mà đưa mắt nhìn sang ông chủ quán rượu.

Hai cô gái trẻ đứng bên cạnh bàn với vẻ mặt khẩn thiết, đôi mắt long lanh khiến người ta không nỡ từ chối.

Tuổi trẻ, nhiệt huyết, sẵn sàng trả giá vì điều mình thích. Thật tốt.

Trần Việt nói: “Trên lầu còn khu vực chưa mở cửa, cô muốn lên tham quan chút không?”

Tống Thù Đồng đã ăn uống no say, nghe vậy liền mỉm cười: “Được thôi.”

Họ vừa đứng dậy, hai cô gái kia đã bất chấp bàn ăn còn ngổn ngang bát đũa, không kịp đợi nhân viên dọn dẹp đã ngồi xuống, cầm điện thoại lên quay chụp.

Tống Thù Đồng cầm túi xách, đi theo Trần Việt dẫn đường phía trước.

Cầu thang dẫn lên tầng ba tối om, khách thường sẽ không lên đây. Nhưng khi đèn trên lầu bật sáng, Tống Thù Đồng nhìn rõ cách bài trí bên trong.

Tầng ba khác hẳn hai tầng dưới, không thông nhau, khiến tiếng nhạc và tiếng ồn ào bên dưới trở nên rất nhỏ.

Có một cánh cửa, sau khi mở ra, Trần Việt không đóng lại.

Ánh mắt Tống Thù Đồng dừng lại trong căn phòng.

Bố cục và ánh sáng hoàn toàn khác biệt so với bên dưới. Nơi này sử dụng ánh sáng màu tím lam, trên tường treo đầy hoa tươi.

Rất đẹp.

Hơn nữa ánh sáng còn có thể chuyển sang màu vàng ấm. Rất nhanh, những bông hoa trên tường trong mắt Tống Thù Đồng lại trở về màu sắc nguyên bản của chúng. Có một lò sưởi giả tạo hiệu ứng sương mù, nhìn thoáng qua cứ ngỡ ngọn lửa đang cháy lan ra thật.

“Hoa giả thôi.” Tống Thù Đồng nghe thấy người đàn ông phía sau giải thích.

Cô nhận ra đó là đồ giả, nhưng là loại cao cấp giống y như thật, lại được bài trí hào phóng như thế này, xem ra không phải chuyện dễ dàng.

Tống đại tiểu thư cảm thán: “Ông chủ Trần, anh thực sự chịu chi cho khâu trang trí đấy, không phải bao nhiêu tiền đều đổ hết vào cái quán này rồi chứ?”

“Sao còn chưa đưa vào kinh doanh?” Cô cảm thấy nơi này sẽ trở thành một điểm check-in cực hot.

Ông chủ quán rượu tiếp lời rất tự nhiên: “Đúng vậy, gần như toàn bộ gia tài của tôi đều đổ vào đây rồi.”

“Vẫn chưa hoàn thiện xong, chắc phải đến mùa đông mới mở cửa đón khách.”

Nói là chưa hoàn thiện, nhưng theo Tống Thù Đồng thấy, quầy bar và kệ rượu đều đã được sắp đặt đâu vào đấy. Ngay cả bàn ghế cũng đầy đủ.

Tống Thù Đồng sờ thử lên ghế sofa, cô không thấy chút bụi nào, chứng tỏ có người dọn dẹp thường xuyên.

Trần Việt lấy từ tủ khử trùng ra mấy chiếc ly mới, chậm rãi đi đến bên chiếc sofa đỏ, cười khẽ với Tống Thù Đồng: “Nhưng hôm nay có thể tiếp đãi vị khách tôn quý một chút.”

Anh hỏi Tống Thù Đồng xem có chỗ nào cần chỉnh sửa không, có thể góp ý cho anh.

Trong đầu Tống Thù Đồng cũng có vài ý tưởng, nhưng cô không nói ra. Những ý tưởng “trên trời” của cô rất dễ khiến vị ông chủ trẻ tuổi đầy triển vọng này phá sản mất.

Có lẽ vì cửa mở, dù xung quanh đều là vật liệu cách âm nhưng tiếng nhạc dưới lầu vẫn lọt vào tai họ, càng làm nổi bật sự yên tĩnh nơi này.

Muốn pha chế rượu thì thiếu dụng cụ và nguyên liệu, Tống Thù Đồng được ông chủ đích thân rót cho một ly champagne.

Chiếc sofa đỏ rực rỡ nhưng không hề thô tục.

Lần này ông chủ Trần ngồi ngay cạnh Tống Thù Đồng.

Thực ra cô đã uống ba ly dưới lầu, nồng độ không cao nên chưa đến mức say. Chỉ là con người ta khi ngà ngà say rất thích nói những lời quá phận.

Trước mặt, trên bàn có đặt một bao thuốc lá.

Tống Thù Đồng nhìn chằm chằm vào đó, người đàn ông bên cạnh liền hỏi: “Cô biết hút thuốc không?”

“Biết một chút.”

Trước kia khi áp lực lớn cô có hút, nhưng không bị nghiện. Hiện tại nhìn chằm chằm vào bao thuốc, chắc là cô đang muốn hút.

Trần Việt vươn tay rút một điếu từ bao thuốc mới tinh, đưa tới bên môi Tống Thù Đồng. Sau khi cô ngậm lấy, anh lại tinh tế châm lửa cho cô.

Hút thuốc không phải thói quen tốt. Nhưng tầng này chưa phải nơi công cộng, và chủ nhân của nó cho phép vị khách mình mời được hút thuốc ở đây.

“Hút thuốc có hại cho sức khỏe, hút ít thôi thì tốt hơn.” Người đàn ông vừa tự tay châm thuốc cho cô nói một câu như vậy.

Tống Thù Đồng cười. Thuốc lá nằm trên bàn này, lại ở địa bàn của anh, là của ai thì nhìn qua là biết.

“Uống rượu cũng hại thân mà, ông chủ quán rượu như anh còn muốn làm ăn nữa không?”

Trần Việt thở dài: “Hết cách rồi, làm ăn kinh doanh là phải vứt bỏ chút lương tâm thôi.”

Câu nói này chọc cho người bên cạnh cười thoải mái.

“Ông chủ Trần, anh bao nhiêu tuổi rồi?” Tống Thù Đồng đột nhiên hỏi.

Trần Việt nhướng mày: “27, qua mùa đông năm nay là 28.”

Sau đó anh thấy người bên cạnh hơi mở to mắt, lộ vẻ ngạc nhiên.

“Sao thế, có vấn đề gì à?”

Tống Thù Đồng lắc đầu. Cô còn tưởng anh bằng tuổi hoặc nhỏ hơn cô một chút.

“Chê tôi già à?” Trần Việt nhạy bén nhận ra điều đó.

“Sao có thể chứ, ông chủ Trần non tơ như sinh viên ấy.”

Tống Thù Đồng ngả người ra sau, tư thế khá thả lỏng. Cô nhắm mắt lại, ngón trỏ và ngón giữa tay phải kẹp điếu thuốc. Khói thuốc lãng đãng trong không khí, mùi nicotine thoang thoảng lan tỏa.

Từ lúc châm thuốc đến giờ, Tống Thù Đồng chỉ hút hai hơi.

Có ánh mắt đang dừng trên mặt cô.

Tống Thù Đồng nhắm mắt đưa điếu thuốc lên môi, rồi mở mắt, nhả khói.

Làn khói bay thẳng vào mặt người thứ hai đang có mặt ở đó.

Có một cách nói rằng: Phả khói thuốc vào mặt người khác, nếu không phải là khiêu khích thì chính là tán tỉnh.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Động vật thị giác
Chương 2: Trông cô có tiền hơn
Chương 3: Thương hương tiếc ngọc?
Chương 4: Cô ấy không phải người tốt
Chương 5: Hóa ra Bartender là ông chủ
Chương 6: Một cơ hội
Chương 7: Người tốt bụng cho đi nhờ xe
Chương 8: Đặc biệt đi làm vì cô
Chương 9: Không phải khiêu khích thì chính là tán tỉnh
Chương 10: Em đang theo đuổi anh
Chương 11: Người khác tặng
Chương 12: Đổi nghề?
Chương 13: Thay lòng đổi dạ?
Chương 14: Giữ bình an
Chương 15: Anh được cô để trong lòng
Chương 16: Thông báo ra mắt
Chương 17: Khắc phục khó khăn
Chương 18: Muốn hôn một cái không?
Chương 19: Kiểm tra sức khỏe trước khi yêu
Chương 20: Quan hệ người yêu
Chương 21: Đêm nay nếm thử tay nghề của anh
Chương 22: Đúng hẹn tiến hành
Chương 23: Tối nay anh có ngủ lại không?
Chương 24: Tối qua nên hôn nhiều thêm vài cái
Chương 25: Kịch hay mở màn
Chương 26: Thất bại
Chương 27: Anh hơi tự luyến quá đấy
Chương 28: Vị kim chủ công bằng
Chương 29: Kế hoạch xuất ngoại
Chương 30: Run rẩy
Chương 31: Kẻ lụy tình
Chương 32: Không dứt được anh ra thì phải làm sao?
Chương 33: Sợ nhất là gặp được chân tình
Chương 34: Sao Trần Hoa An có thể xuất hiện ở đây?
Chương 35: Tim cô đang đập thình thịch
Chương 36: Không biết còn tưởng anh bán thân
Chương 37: Giống như mẹ
Chương 38: Tống tổng, chuyên tâm chút nào
Chương 39: Anh trong sạch thế này mà theo em
Chương 40: Một lời vạch trần chân tướng
Chương 41: Kiểm tra đột xuất
Chương 42: Em có thể đầu tư cho anh
Chương 43: Đừng xem nhẹ tình cảm, cũng đừng đánh giá quá cao lý trí
Chương 44: Mắt nhìn của cậu chủ đó không tốt
Chương 45: Anh ấy không tham dự
Chương 46: Cả người anh đều là của em
Chương 47: Chúng ta kết hôn đi
Chương 48: Xin lỗi, trượt tay
Chương 49: Cần giúp một tay không?
Chương 50: Bạn gái anh sắp có đối tượng mới
Chương 51: Cân nhắc liên hôn với Tống gia
Chương 52: Cầu hôn?
Chương 53: Đồng ý đính hôn
Chương 54: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết?
Chương 55: Sự thật dần hé lộ
Chương 56: Cút
Chương 57: Chúng ta chia tay đi
Chương 58: Tình nhân trong bóng tối
Chương 59: Liên hôn?
Chương 60: Giả vờ không quen là sở thích tình thú của họ à?
Chương 61: Anh chờ em tái hôn
Chương 62: Kẻ cơ hội
Chương 63: Để em chơi lại anh
Chương 64: Anh là kẻ khốn nạn
Chương 65: Chậc
Chương 66: Thẳng thắn thành khẩn dưới mọi hình thức
Chương 67: Công khai
Chương 68: Từng yêu đương
Chương 69: Suy đồi thuần phong mỹ tục
Chương 70: Thủ đoạn của người này thật cao tay
Chương 71: Món đồ chơi
Chương 72: Cô nhận nhẫn cầu hôn của người khác
Chương 73: Giao tranh
Chương 74: Kẻ lừa đảo tình cảm cao tay
Chương 75: Anh sẽ cho em chiếc nhẫn đẹp hơn
Chương 76: Có thể hôn em không?
Chương 77: Anh không cam lòng
Chương 78: Can thiệp
Chương 79: Lại cược một ván thiên thời địa lợi nhân hòa
Chương 80: Con riêng
Chương 81: Quyết định
Chương 82: Lên ngôi
Chương 83: Nguy hiểm
Chương 84: Nhập viện
Chương 85: Màn tái xuất lộng lẫy
Chương 86: Anh tắm giúp em
Chương 87: Thương vụ không thuần túy
Chương 88: Định mang sính lễ đến Trần gia hỏi cưới anh à?
Chương 89: Chó cùng rứt giậu
Chương 90: Anh sẽ trở thành người chồng hợp pháp của cô
Chương 91: Ra mắt
Chương 92: Cuộc sống hậu đính hôn
Chương 93: Lời cầu hôn dưới ánh cực quang
Chương 94: Hôn lễ trong mơ và “chàng vợ” hay ghen
Chương 95: Hôn lễ thế kỷ và đêm tân hôn nồng cháy
Chương 96: Cuộc sống hậu hôn nhân và những lo toan thế tục
Chương 97: Kết tinh tình yêu nơi đất khách
Chương 98: Hạnh phúc gia đình
Chương 99: Hiện tại [Toàn văn hoàn]

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Mê Đêm Cảng
Chương 9: Không phải khiêu khích thì chính là tán tỉnh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9: Không phải khiêu khích thì chính là tán tỉnh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...