Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Mê Đêm Cảng – Chương 10: Em đang theo đuổi anh

Tình Mê Đêm Cảng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khói thuốc tan đi, Tống Thù Đồng chạm phải một đôi mắt phượng tuyệt đẹp. Đồng tử đen láy, hàng mi dài và cong vút.

Phả khói vào mặt người khác là hành vi rất bất lịch sự.

Bình thường mà nói, lẽ ra Tống Thù Đồng phải nhìn thấy chút chán ghét, hoặc ít nhất là phản cảm trong đôi mắt ấy. Nhưng người này che giấu cảm xúc quá giỏi. Thần sắc vẫn ôn hòa như cũ.

Tống Thù Đồng cảm thấy Tống Doãn Đình nên học hỏi người ta.

“Cô Tống” cô nghe thấy giọng nam trong trẻo vang lên, “Phả khói là một mức giá khác đấy.”

Tống Thù Đồng: “……”

Cô rất có thiện cảm với người tính tình tốt.

Tống đại tiểu thư thuộc kiểu người kiêu ngạo. Không phải cô không tôn trọng người khác, chỉ là trong một mối quan hệ thân mật, cô sẽ không cân nhắc những người còn kiêu ngạo hơn mình. Chỉ xét về tính cách thôi nhé.

“Vậy giá của anh là bao nhiêu?” Tống Thù Đồng hỏi.

Cô rất có tiền.

Nếu là nửa tháng trước, đánh chết Trần Việt cũng không ngờ sẽ có người hỏi giá của anh.

Trần công tử đáng giá bao nhiêu?

Khi anh mới lọt lòng, ông nội đã tuyên bố tặng anh một căn biệt thự hướng biển ở Cảng Thành. Khi còn chưa biết tiêu tiền, anh đã sở hữu khối tài sản mà nhiều người cả đời mơ ước cũng không có được. Theo năm tháng trưởng thành, bất động sản của Trần Việt từ Cảng Thành dần mở rộng sang Đại lục, rồi lan ra cả nước ngoài.

Người khác sinh ra đã ngậm thìa vàng, còn Trần Việt thực sự là mang theo núi vàng núi bạc mà đến.

Lúc này, Trần Việt không đáp mà hỏi lại: “Đây là cô Tống đang theo đuổi tôi, hay là muốn bao nuôi tôi?”

Với Tống Thù Đồng, hai việc này không khác nhau là mấy. Nhưng cô cũng hiểu, bản chất chúng hoàn toàn khác biệt.

Hai ly champagne trên bàn vẫn còn nguyên. Ánh mắt Tống Thù Đồng lướt qua lông mày, sống mũi rồi đến đôi môi của người đàn ông bên cạnh. Một khuôn mặt rất đẹp.

Con người luôn sẵn lòng trả tiền cho sở thích của mình.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt này qua khe cửa, Tống Thù Đồng đã biết mình thích kiểu diện mạo này.

Thích thì có sao đâu. Vừa khéo người này có phong cách xử thế cũng rất được lòng người, lại còn luôn vô tình hay cố ý trêu chọc cô.

Tất nhiên, cũng có thể gã đàn ông này vốn dĩ là như vậy, nhắm trúng cô là phú bà nên muốn câu dẫn. Nhưng theo quan sát của Tống Thù Đồng, anh không phát tín hiệu như vậy với những người phụ nữ khác.

Thả thính nhiều người là “điều hòa trung tâm”, chỉ thả thính một người thì Tống Thù Đồng muốn khen anh là có đạo đức nghề nghiệp.

“Anh đang nghĩ gì thế?” Điếu thuốc trên tay bị dập tắt trong gạt tàn, Tống Thù Đồng ghé sát lại nhìn anh, “Tôi cũng khá xinh đẹp, lại còn có tiền, không phải sao?”

Tống Thù Đồng trông rất giống mẹ cô, bà Triệu Dung Nhân – vị đại tiểu thư Triệu gia thời trẻ từng có hàng tá người theo đuổi.

Đừng nói là cô có tiền, cho dù không có, một khi đã nhắm trúng người đàn ông nào thì việc có được anh ta dường như cũng chẳng phải việc khó.

Trần Việt bị khuôn mặt phóng đại kia tấn công bất ngờ. Ngũ quan thanh tú, người con gái này còn nhỏ hơn anh hai tuổi, nhưng lại mạnh mẽ và trực diện. Trong ánh mắt cô tràn đầy dã tâm rõ ràng.

Tuy nhiên Trần công tử không phải ngày đầu tiên vướng vào nợ đào hoa. Trước đây cũng có vài cô gái thề non hẹn biển không phải anh thì không lấy, kịch bản theo đuổi người này nhiệt tình hơn người kia. Tệ hơn nữa là mấy đối tác làm ăn tự cho là thông minh, lén nhét phụ nữ vào phòng anh.

“Cô Tống, tôi không phải người đàn ông tùy tiện.”

Tống Thù Đồng nghe được một câu như vậy. Nghe câu này từ miệng đàn ông quả là hiếm thấy.

Ông chủ Trần sở hữu một khuôn mặt phong lưu, nhưng Tống Thù Đồng cũng cho rằng không thể trông mặt mà bắt hình dong, không thể chỉ dựa vào vẻ bề ngoài mà tung tin đồn nhảm về người ta được.

“Vậy người coi trọng anh là phụ nữ tùy tiện sao?” Tống Thù Đồng hỏi vặn lại.

“Đương nhiên không phải,” người đàn ông trước mặt cười khẽ, “Tôi cho rằng cô là một người phụ nữ rất có mắt nhìn.”

Trần Việt chân thành cho rằng, bất kể là người ham tiền hay ham sắc của anh, hoặc là người có sự cộng hưởng tâm hồn sâu sắc hơn với anh, đều là người rất có mắt nhìn.

Không chấp nhận là chuyện của anh, nhưng anh đánh giá cao gu thẩm mỹ của người khác.

Tống Thù Đồng thực sự cảm thấy cô bị “câu” rồi.

Ông chủ quán rượu đầy mị lực này nói thưởng thức mắt nhìn của cô, nhưng chưa nói có đồng ý quen cô hay không. Thái độ ba phải này khiến quan hệ giữa hai người trở nên m//ô//n//g lung, nhưng quả thực lại tăng thêm vài phần ái muội.

“Nhanh quá đấy,” Trần Việt đổi một chiếc ly khác, rót cho Tống Thù Đồng một ly nước trái cây, “Uống chút đồ ngọt cho tỉnh táo lại, đừng hành động bốc đồng.”

Tống Thù Đồng nhìn anh: “Anh không chuyên nghiệp chút nào.”

“Hả?” Trần Việt hơi khó hiểu.

“Người ta câu phú bà chẳng ai dám dạy đời phú bà phải làm gì cả.”

Trong mắt người đàn ông thực sự lóe lên vẻ kinh ngạc, rõ ràng là vì câu nói này của Tống Thù Đồng. Nhưng rất nhanh, không biết nghĩ đến điều gì, anh bật cười.

Nụ cười hàm súc, thoải mái. Khi cười lên trông anh càng đẹp trai hơn.

“Là lỗi của tôi,” Tống Thù Đồng bị nhét ly nước trái cây vào tay, nhưng cách nói của anh đã thay đổi, “Đừng uống say.”

“Uống say thì sẽ thế nào?”

Tống Thù Đồng nghe ông chủ Trần nói: “Tôi sẽ đưa em về nhà.”

Ra là vậy.

Tống đại tiểu thư chẳng thèm uống nước trái cây, nói thẳng một câu: “Tôi say rồi.”

Trần Việt: “……”

Diễn cũng chẳng thèm diễn nữa.

Anh cười cười, bắt gặp đôi mắt sáng ngời của cô, đồng tử màu hổ phách lấp lánh, quả thực có vốn liếng để quyến rũ người khác.

Căn phòng tầng này được trang trí rất đẹp và mộng mơ, thậm chí có thể nhận ra tế bào lãng mạn của người thiết kế. Khung cảnh trước mắt, đúng là “hoa tiền nguyệt hạ”. Trai đơn gái chiếc, ở chung một phòng.

Tống Thù Đồng thấy người đàn ông bên cạnh đứng dậy, cô ngẩng đầu nhìn lên, anh nói: “Vậy tôi đưa em về nhà.”

Dưới lầu đang là lúc náo nhiệt nhất. Đã biến thành một buổi concert thu nhỏ của ban nhạc, khán giả bên dưới bật đèn flash điện thoại đung đưa theo điệu nhạc. Âm nhạc hay, người xem chật kín. Bên ngoài còn rất nhiều người muốn chen vào.

Nhưng đây rốt cuộc là quán rượu, không phải lễ hội âm nhạc. Hết chỗ thì phải xếp hàng, nếu thả hết người vào thì không những không có chỗ đứng mà còn ảnh hưởng đến các khách hàng khác. Nhân viên phục vụ ở cửa đang phải vất vả duy trì trật tự.

Tống Thù Đồng đi theo Trần Việt ra ngoài.

Xe của cô đỗ ngay cửa. Dù sao cũng là siêu xe, thu hút không ít ánh nhìn.

Tống Thù Đồng đã uống rượu, tối nay cô không thể lái xe.

Anh đỡ Tống Thù Đồng đi về phía chiếc xe, mặc cô dựa vào người mình, cũng chẳng quan tâm cô say thật hay giả vờ.

Sau khi đỡ người lên xe, Trần Việt không vào trong mà chống tay lên cửa xe, cúi đầu nói với người phụ nữ bên trong: “Tôi gọi lái xe thuê cho em rồi, về đến nhà nhớ nhắn tin cho tôi nhé?”

Tống Thù Đồng bất mãn nhìn anh: “Không phải anh bảo đưa anh đưa tôi về nhà sao?”

Trần Việt cười khẽ: “Tôi cũng uống rượu mà.”

Công dân tuân thủ pháp luật tuyệt đối không thử thách giới hạn của luật pháp.

Nhưng câu nói này không đủ để Tống đại tiểu thư hài lòng, cô nói: “Là đưa tôi về, chứ tôi không bắt anh lái xe.”

Ý là, chỉ cần người anh ở đó là được.

“Vậy sau khi đưa em về thì sao?”

Tống Thù Đồng: “Lại bảo tài xế đưa anh về, xe cứ để ở chỗ anh.”

Cô không chỉ có một chiếc xe, đương nhiên cũng chẳng phiền não việc xe không ở bên mình sẽ gây bất tiện gì.

Vì chính mình đã lỡ miệng hứa, Trần Việt suy nghĩ một chút rồi cũng cúi người chui vào xe.

Tài xế lái thuê đến rất nhanh.

Trong xe, tài xế nhìn thẳng, chuyên tâm lái xe. Hai người ngồi ghế sau cũng rất quy củ.

Tống Thù Đồng yêu cầu đối phương lên xe nhưng cô chẳng có hành động gì quá phận, chỉ là bên cạnh có thêm một người ngồi cùng mà thôi. Cô cũng chẳng phải loại sắc lang đói khát, thấy người ta đẹp trai là giở trò sàm sỡ.

Với nhan sắc của ông chủ Trần, chỉ cần đặt bên cạnh làm một chiếc bình hoa đẹp mắt, Tống Thù Đồng cũng đã thấy mãn nguyện rồi.

Chiếc xe cứ thế chạy với tốc độ bình thường về đến nơi ở của Tống Thù Đồng.

Trần Việt nhìn con đường ngày càng quen mắt, rơi vào trầm mặc. Cuối cùng, người phụ nữ bên cạnh xuống xe, quay lại cười với anh: “Đa tạ anh đã đưa tôi về, về đến nhà nhớ nhắn tin cho tôi, lần sau gặp.”

Cô nói lần sau, nhưng chẳng nói là khi nào, giống như cố ý treo khẩu vị người ta.

Tống Thù Đồng trở về căn hộ vắng vẻ, việc đầu tiên là đi tắm rửa.

Đợi đến khi cô khoan khoái bước ra từ phòng tắm, điện thoại đã nằm im lìm với tin nhắn báo bình an của người đàn ông kia.

Cô nhắn hỏi xe của mình đang đỗ ở đâu.

Kết quả nhận được câu trả lời là: Đỗ ở cửa quán rượu.

Tống Thù Đồng cảm thấy hơi tiếc, còn tưởng có thể nhân cơ hội này biết được chỗ ở của ông chủ Trần.

Giây tiếp theo, bên kia lại gửi thêm một tin nhắn: 【Yên tâm, xe nằm ngay dưới camera giám sát.】

“……”

Có lẽ vì tối nay được người đàn ông đẹp trai dí dỏm tiếp đãi nên tâm trạng Tống Thù Đồng khá tốt, giấc ngủ đêm đó cũng ngon hơn hai ngày trước.

Sáng hôm sau đến công ty, thấy trợ lý Venus đã đổi túi xách mới, cô còn khen một câu “gu thẩm mỹ không tồi”.

Tống Thù Đồng được hun đúc thẩm mỹ từ nhỏ, cô nhận ra thương hiệu túi xách mới của Venus, lại còn là mẫu mới ra, vừa khó mua vừa đắt đỏ.

Trợ lý nhỏ được khen xong, vui vẻ pha lẫn chút thẹn thùng nói với sếp: “Thật không ạ chị Thù Đồng? Đây là quà bạn trai em tặng đấy.”

Bạn trai tặng.

Hiển nhiên chỉ có những chàng trai trẻ tuổi đầy triển vọng hoặc gia cảnh khá giả mới dám chi mạnh tay như vậy.

Tống Thù Đồng không quá quan tâm đến đời tư của cấp dưới, miễn là không ảnh hưởng đến công việc.

Tuy nhiên, cô vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc túi mới của Venus với vẻ đăm chiêu.

Trong chuyện theo đuổi này, có phải nên gãi đúng chỗ ngứa không nhỉ?

Nhưng hai ngày nay Tống Thù Đồng chưa có thời gian ghé quán rượu nhỏ. Dự án đang vào giai đoạn nước rút, cô phải tăng ca hai ngày liền, còn phải tranh thủ thời gian đi gặp khách hàng.

Nhưng không phải là cô bỏ bê ông chủ Trần.

Tống Thù Đồng đã kết bạn * với anh và vẫn giữ liên lạc. Trong quan hệ nam nữ, thường có một bên chủ động một bên bị động, và Tống Thù Đồng sẵn sàng làm bên chủ động.

Cô quen nắm quyền kiểm soát mọi việc, và việc bắt đầu một mối quan hệ thân mật cũng vậy.

Ngoài những tin nhắn chào hỏi sáng trưa chiều tối thông thường, Tống Thù Đồng còn gửi cho anh vài hình ảnh về cuộc sống thường ngày của mình. Từ bữa sáng cho đến bình hoa tươi mới thay trên bàn làm việc.

Bận rộn xong hai ngày, Tống Thù Đồng mới nhớ ra việc mời đối phương đi ăn cơm.

Không phải ở quán rượu nhỏ của anh.

Lần trước đến đó, bắt ông chủ tiếp khách cả buổi tối, cuối cùng một xu cũng không mất, khiến Tống Thù Đồng cảm giác như mình đi ăn chực vậy.

Quan trọng là, ông chủ Trần còn cười tít mắt nhìn cô nói: “Có chút tiền ấy cũng tiếc, thế mà dám bao nuôi tôi sao?”

“……”

Tống Thù Đồng chưa từng thực sự được ai bao nuôi, không biết người khác bao nuôi thì thế nào.

Nhưng cô quả thực đã hẹn được người ta ra ngoài.

Tại một nhà hàng đồ Tây khá nổi tiếng. Hôm nay ông chủ Trần ăn mặc rất giản dị, trông đúng chất nam sinh viên. Tống Thù Đồng vẫn quen mặc đồ công sở, khí thế của cô vẫn mạnh mẽ như thường lệ.

Cô hỏi thăm những món anh kiêng kị, sau đó gọi món, rồi dưới ánh nến lung linh ngắm nhìn đối phương.

Có những cảm giác cần phải xác nhận lại nhiều lần.

“Công việc gần đây của em thuận lợi chứ?” Ông chủ Trần chủ động hỏi.

“Cũng tàm tạm,” Tống Thù Đồng khiêm tốn đáp, “Bận xong mấy ngày này là rảnh hơn chút rồi.”

Hai người trò chuyện về những chuyện vụn vặt mấy ngày qua, đều là phiên bản đã được lược bớt. Chi tiết thì không thể nói.

Nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên, sau đó họ dùng bữa.

Cuối cùng, khi bữa ăn kết thúc, Tống Thù Đồng lấy từ trong túi ra một chiếc hộp tinh xảo đưa qua.

Trần Việt nhướng mày: “Đây là?”

“Tặng anh đồng hồ.”

Tống Thù Đồng vẫn nhớ chuyện chiếc đồng hồ giả lần đầu gặp mặt.

Chiếc đồng hồ trước mắt này có đầy đủ giấy tờ, giá cả còn đắt gấp mấy lần chiếc chính hãng kia.

“Trần Hoa An,” Tống Thù Đồng nhìn anh nói, “Em đang theo đuổi anh.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Động vật thị giác
Chương 2: Trông cô có tiền hơn
Chương 3: Thương hương tiếc ngọc?
Chương 4: Cô ấy không phải người tốt
Chương 5: Hóa ra Bartender là ông chủ
Chương 6: Một cơ hội
Chương 7: Người tốt bụng cho đi nhờ xe
Chương 8: Đặc biệt đi làm vì cô
Chương 9: Không phải khiêu khích thì chính là tán tỉnh
Chương 10: Em đang theo đuổi anh
Chương 11: Người khác tặng
Chương 12: Đổi nghề?
Chương 13: Thay lòng đổi dạ?
Chương 14: Giữ bình an
Chương 15: Anh được cô để trong lòng
Chương 16: Thông báo ra mắt
Chương 17: Khắc phục khó khăn
Chương 18: Muốn hôn một cái không?
Chương 19: Kiểm tra sức khỏe trước khi yêu
Chương 20: Quan hệ người yêu
Chương 21: Đêm nay nếm thử tay nghề của anh
Chương 22: Đúng hẹn tiến hành
Chương 23: Tối nay anh có ngủ lại không?
Chương 24: Tối qua nên hôn nhiều thêm vài cái
Chương 25: Kịch hay mở màn
Chương 26: Thất bại
Chương 27: Anh hơi tự luyến quá đấy
Chương 28: Vị kim chủ công bằng
Chương 29: Kế hoạch xuất ngoại
Chương 30: Run rẩy
Chương 31: Kẻ lụy tình
Chương 32: Không dứt được anh ra thì phải làm sao?
Chương 33: Sợ nhất là gặp được chân tình
Chương 34: Sao Trần Hoa An có thể xuất hiện ở đây?
Chương 35: Tim cô đang đập thình thịch
Chương 36: Không biết còn tưởng anh bán thân
Chương 37: Giống như mẹ
Chương 38: Tống tổng, chuyên tâm chút nào
Chương 39: Anh trong sạch thế này mà theo em
Chương 40: Một lời vạch trần chân tướng
Chương 41: Kiểm tra đột xuất
Chương 42: Em có thể đầu tư cho anh
Chương 43: Đừng xem nhẹ tình cảm, cũng đừng đánh giá quá cao lý trí
Chương 44: Mắt nhìn của cậu chủ đó không tốt
Chương 45: Anh ấy không tham dự
Chương 46: Cả người anh đều là của em
Chương 47: Chúng ta kết hôn đi
Chương 48: Xin lỗi, trượt tay
Chương 49: Cần giúp một tay không?
Chương 50: Bạn gái anh sắp có đối tượng mới
Chương 51: Cân nhắc liên hôn với Tống gia
Chương 52: Cầu hôn?
Chương 53: Đồng ý đính hôn
Chương 54: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết?
Chương 55: Sự thật dần hé lộ
Chương 56: Cút
Chương 57: Chúng ta chia tay đi
Chương 58: Tình nhân trong bóng tối
Chương 59: Liên hôn?
Chương 60: Giả vờ không quen là sở thích tình thú của họ à?
Chương 61: Anh chờ em tái hôn
Chương 62: Kẻ cơ hội
Chương 63: Để em chơi lại anh
Chương 64: Anh là kẻ khốn nạn
Chương 65: Chậc
Chương 66: Thẳng thắn thành khẩn dưới mọi hình thức
Chương 67: Công khai
Chương 68: Từng yêu đương
Chương 69: Suy đồi thuần phong mỹ tục
Chương 70: Thủ đoạn của người này thật cao tay
Chương 71: Món đồ chơi
Chương 72: Cô nhận nhẫn cầu hôn của người khác
Chương 73: Giao tranh
Chương 74: Kẻ lừa đảo tình cảm cao tay
Chương 75: Anh sẽ cho em chiếc nhẫn đẹp hơn
Chương 76: Có thể hôn em không?
Chương 77: Anh không cam lòng
Chương 78: Can thiệp
Chương 79: Lại cược một ván thiên thời địa lợi nhân hòa
Chương 80: Con riêng
Chương 81: Quyết định
Chương 82: Lên ngôi
Chương 83: Nguy hiểm
Chương 84: Nhập viện
Chương 85: Màn tái xuất lộng lẫy
Chương 86: Anh tắm giúp em
Chương 87: Thương vụ không thuần túy
Chương 88: Định mang sính lễ đến Trần gia hỏi cưới anh à?
Chương 89: Chó cùng rứt giậu
Chương 90: Anh sẽ trở thành người chồng hợp pháp của cô
Chương 91: Ra mắt
Chương 92: Cuộc sống hậu đính hôn
Chương 93: Lời cầu hôn dưới ánh cực quang
Chương 94: Hôn lễ trong mơ và “chàng vợ” hay ghen
Chương 95: Hôn lễ thế kỷ và đêm tân hôn nồng cháy
Chương 96: Cuộc sống hậu hôn nhân và những lo toan thế tục
Chương 97: Kết tinh tình yêu nơi đất khách
Chương 98: Hạnh phúc gia đình
Chương 99: Hiện tại [Toàn văn hoàn]

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Mê Đêm Cảng
Chương 10: Em đang theo đuổi anh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10: Em đang theo đuổi anh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...