Tình Không Thể Cưỡng – Chương 46: Sao Phòng Con "Ầm Ầm" Thế? (H)
Tình Không Thể Cưỡng
"Đi đến cửa sổ phòng em, mở ra." Triệu Dịch Đông ghé môi vào điện thoại, thì thầm như thổi vào tai cô. Thậm chí Đằng Duy Yến có thể cảm thấy tai mình hơi nhột nhột.
Lời hắn như thôi miên, trái tim cô đập mạnh vì căng thẳng, vốn tưởng hắn đùa cho nên cô còn hơi do dự, nhưng sau khi nghe xong lời này, cô nhanh chóng chui ra khỏi chăn, xỏ dép, đi tới gần cửa sổ nhón chân lên, kéo rèm.
Dưới đường đã rất vắng, mưa nhẹ lất phất rơi, Đằng Duy Yến không dám tưởng tượng bên ngoài lạnh đến mức nào nữa. Hơn mười hai giờ đêm thì làm gì có ai lai vãng gần khu an ninh cao thế này được chứ. Nhưng chưa quá nửa phút, Đằng Duy Yến đã nhìn thấy Triệu Dịch Đông mình đầy sương gió đứng ở dưới cổng nhà.
Đằng Duy Yến nhất thời kinh hô, lấy tay che miệng. Lập tức kéo rèm cửa lại.
"Duy Yến, tôi không đùa với em, nếu em không xuống gặp, tôi cũng không ngại để ba em trông thấy cảnh này đâu."
Tim Đằng Duy Yến đập thình thịch, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Cô quẫn bách cắn môi đến bật máu... Có mở hay không đây? Nếu không mở thì hắn sẽ chết cóng dưới đó mất, còn có, gia đình cô nhìn thấy cảnh này lại càng khó giải thích.
Cô tắt máy, lén lút xuống lầu, mở cổng cho hắn. Cả quá trình cô chỉ dám rón rén nhón chân, không có phát ra tiếng động nào. Mở xong cổng, trái tim Duy Yến mới từ cuống họng rơi về chỗ cũ.
"Chú Triệu..."
Khi cô còn đang ấp úng không dám nhìn mặt hắn thì người đàn ông chưa kịp nói hai lời đã vồ cô đè lên tường, hôn môi ngấu nghiến.
"Ưm, chú, để cho em thở..."
"Không được, tôi muốn hôn chết em, miệng nhỏ xinh xắn như vậy hôn bao nhiêu cũng không đủ."
Hắn có trăm lời muốn nói, có hằng trăm cách để trừng phạt, khiến cô phải trải qua thất vọng cùng đau lòng giống hệt mình. Chẳng qua khi nhìn thấy Duy Yến, hắn làm vậy không được, hắn chỉ muốn chặn kín môi cô, dùng đôi môi mềm mại ấy xoa dịu đáy lòng bất an của mình chứ không muốn đôi co cãi nhau.
Tiếng thở của chú thô ráp, dồn dập ùa vào hô hấp của cô, cô ngửi được mùi thơm thoang thoảng của hắn, hương vị làm trái tim Duy Yến thấy nhớ và day dứt. Râu lún phún dưới cằm cọ qua da mặt cô, khiến nơi nơi đều ngứa ngáy, thậm chí có chút đau.
"Ư, đau quá..."
Triệu Dịch Đông m//ú//t mát, cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương ngào ngạt mà hôn lên, dây dưa triền miên, len lỏi bàn tay to xuống dưới, xốc váy cô lên. Một ngón tay cách lớp quần con vẽ loạn xạ, có ý định thăm dò tiểu huyệt.
Đằng Duy Yến mất hồn, hai chân bủn rủn vô lực, mắt mở lớn cắn lên vai hắn: "Chú, lên phòng em đi, bế em..."
Triệu Dịch Đông nhanh chóng kết thúc nụ hôn, nâng cằm cô lên, trừng phạt bằng cách cắn lên môi cô một cái đau điếng: "Dám bỏ trốn, gan em quả thật rất lớn."
"Em chỉ đường cho tôi."
Hắn bế xốc cô lên, gọn gàng như ôm một chiếc gối, mất không quá nhiều lực. Nhân lúc Duy Yến đang bị mình khống chế mà ra tay sờ soạng cô một phen.
Đằng Duy Yến khẽ quát: "Đừng rộn, ba mẹ nghe thấy."
Suốt quá trình lên đến phòng, cô chỉ sợ không may ba tỉnh dậy nhìn thấy thì sẽ như thế nào. Ông sẽ đánh chết cô mất. Mà Triệu Dịch Đông có thể nhìn ra lo lắng ấy của cô, hắn quá đáng trêu ghẹo đầu ngực của cô, vừa bế bổng vừa cúi đầu cắn lên hai khỏa đồi non mềm dưới lớp áo ngủ, dùng nước miếng thấm ướt hai hạt đậu đỏ.
Duy Yến chỉ còn cách cắn răng thở dốc. Cầu nguyện mau tới nơi.
Vừa lên đến phòng, Triệu Dịch Đông liền khóa trái cửa, phóng thích cơn dục vọng kìm nén rất nhiều ngày qua. Đằng Duy Yến bị hắn đè lên trên người, giật phăng quần áo, nhìn thấy chú cởi cà vạt buộc dây tay mình, cô hoảng sợ vùng vằng dậy: "Chú muốn làm gì, đừng như thế!"
"Yên lặng, Duy Yến, em đã chọc vào tôi thì phải lường trước được ngày này."
"Em không chọc, em nói thật, chuyện của chúng ta cần suy nghĩ lại..."
Hắn trói hai tay cô lại, nhìn thân hình thiếu nữ nảy nở, trần như nhộng nằm ở trên giường với đường cong nhấp nhô, hắn thấy yết hầu mình khô nóng. Đằng Duy Yến càng vặn vẹo hai bầu ngực sữa lại càng khiến hắn nảy sinh ý muốn chà đạp mãnh liệt.
Đôi con ngươi hắn trầm xuống, trước ánh mắt van xin của Đằng Duy Yến mà kéo khóa quần, lôi vật ở bên trong ra đ//â//m vào. Không dạo đầu không bôi trơn, cứ thế đ//â//m vào như xé toạc thân thể cô.
"A! Đau quá."
"Chú, em đau..." Dắt sói vào nhà, Duy Yến không ngờ rất nhanh quả báo đã đến.
Triệu Dịch Đông có buông tha không? Chắc chắn là không!
"Duy Yến, con làm gì trên phòng mà ầm ầm thế?" Đột nhiên cửa phòng vang lên bất thình lình.
Trên phòng con gái út phát ra nhiều tiếng động kì quái, vốn dĩ trước giờ Duy Yến ngủ không bao giờ làm ồn. Đằng Nguyên lo lắng đi gõ cửa phòng cô. Bước đến trước cửa, ông ngược lại thấy âm thanh này có chút... ừm, khó nói.
"Duy Yến, con có ổn không?"
"Hức... ưm... chú, dừng lại đi, ba em lên rồi kìa."
Giữa hai đầu lông mày cô bé nhíu chặt, không biết là vì thống khổ hay sung s//ư//ớ//n//g, hoặc đó là sự kết hợp của cả hai loại cảm xúc đang đấu đá lẫn nhau, bên dưới không ngừng tiết ra dịch nhầy, liên tục bị hắn nhồi n//h//é//t thứ nóng hổi to lớn vào trong người. Từng cú thúc mạnh như thôn tính thiên địa khiến cô tê dại, cơ hồ tan ra thành bọt sóng.
--------------------------------------------------










