Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Đầu Duy Nhất – Chương 31

Tình Đầu Duy Nhất

Tác giả: Mộ Nghĩa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi tối, về đến biệt thự, Tang Lê ăn xong bữa tối thì đi làm bài tập, tạm thời bỏ chuyện ở trường sang một bên.

Ngày hôm sau, cô đến trường thì nhận được tin Trạm Thiến Tuyết tạm thời bị đình chỉ học để chờ xử lý.

Dụ Niệm Niệm nói nhà trường làm việc rất hiệu quả, từ tối qua đã bắt đầu điều tra việc này rồi.

Sau khi lớp ôn luyện buổi tối bắt đầu, mẹ Kha Phỉ và mẹ Juna mới đến trường, mẹ Kha Phỉ lôi Kha Phỉ ra cửa lớp mắng chửi một trận ngay lúc đó, Kha Phỉ lập tức khóc đến mức nước mắt đầy mặt, rất nhiều bạn học xung quanh đều nghe thấy, lúc này mới biết cô ta ỷ quyền thế mà làm ra biết bao nhiêu chuyện xấu.

Chức vụ trong lớp của Kha Phỉ bị hủy bỏ, toàn bộ học sinh có liên quan đều tiếp nhận điều tra, kết quả xử lý vẫn cần mất một chút thời gian.

Vụ việc ầm ĩ đến nỗi gây xôn xao quá mức, chẳng những khối mười hai mà còn lan ra cả trường.

Nghỉ giữa giờ buổi trưa, có một nhóm nam sinh đến lớp tìm Quảng Dã, mọi người trò chuyện, hỏi thăm chuyện hôm qua, Nhiếp Văn miêu tả cảnh tượng ở cổng trường hôm qua cho mọi người một cách sinh động như thật, Dụ Niệm Niệm với tư cách là người trong cuộc cũng không nhịn được tham gia.

Các nam sinh nghe xong, vỗ tay tỏ ý vui mừng: “Cái bọn ngu xuẩn A Bân vốn phải bị xử lý, thường xuyên đến gần trường chúng ta kiếm chuyện, nghe nói lúc bị đưa về trường tối qua, mặt mũi bầm dập, mọi người đều cười sống cười chết, lần này A Dã đúng là trừ hại cho dân!"

Người bên cạnh cười nói: "A Dã, tối qua tôi cũng nhìn thấy bộ dạng của Diệp Bân, đây là cậu định đánh chết người ta à, có cần mạnh tay vậy không?"

Dụ Niệm Niệm: "Đâu có mạnh, cậu không biết lúc đầu nhóm người đó hung hăng cỡ nào đâu, nếu không có Quảng Dã và Nhiếp Văn đến, nói không chừng Diệp Bân thật sự đã mang chúng tôi đi rồi."

“Yên tâm, có A Dã ở đó, cho dù đến thêm vài tên nữa thì cậu ấy cũng có thể diệt sạch hết.”

Trong lúc cười đùa, Tang Lê nộp xong bài tập và về chỗ ngồi, một vài nam sinh nhìn thấy cô, mỉm cười hỏi: "A Dã, cậu và bạn học Tang Lê là người một nhà thật à?"

Tang Lê hơi ngơ ngác.

Chỉ trong một đêm, thân phận của Tang Lê đã bị lan rộng.

Chuyện này là bên Kha Phỉ truyền ra, bây giờ ngay cả người ngoài lớp cũng biết, Nhiếp Văn mỉm cười trêu chọc, nói: "Tang Lê, sau này ở trường cậu không cần sợ nữa, có chuyện gì cứ trực tiếp nói tên A Dã, sẽ không có ai dám động đến cậu."

Tang Lê nghe vậy, liền nhìn Quảng Dã đang ngồi uể oải ở hàng sau tùy ý ngẩng đầu, tầm mắt cụp xuống.

Những vết thương hiện rõ trên xương gò má của chàng trai, kết hợp với mái tóc ngắn màu đen gọn gàng, đường nét khuôn mặt như khắc bằng dao, càng lộ vẻ nổi loạn.

Quảng Dã liếc mắt đi trước. Tang Lê mím môi, không nói gì, đành phải thay đổi tầm mắt.

Sau lần tranh cãi đêm đó, họ vẫn chưa nói chuyện. Nhóm nam sinh đổi chủ đề.

Tang Lê uống hết trà hoa nhài trong cốc, Dụ Niệm Niệm nói sẽ cùng với cô đến phòng đun nước sôi, cũng gọi Lữ Nguyệt theo.

"Nguyệt Nguyệt, hôm nay không có ai đến tìm cậu làm phiền nữa chứ?"

Lữ Nguyệt mỉm cười lắc đầu: “Hôm nay có bạn học nói chuyện với tớ, còn có người viết những tờ giấy nhỏ an ủi, khích lệ tớ nữa.”

“Yên tâm, bây giờ nhóm Trạm Thiến Tuyết mới là chuột qua đường, người nào cũng la hét đòi đánh đấy.”

Ba người họ lấy nước xong, vừa ra khỏi phòng đun nước sôi thì gặp phải Kha Phỉ trước mặt.

Ba người ngẩn người giây lát, mặt Dụ Niệm Niệm lộ vẻ đề phòng, đang định kéo Tang Lê và Lữ Nguyệt đi thì nghe thấy Kha Phỉ lên tiếng: "Tang Lê..."

Tang Lê nghe tiếng thấy thế thì dừng bước, Kha Phỉ đuổi đến, Dụ Niệm Niệm bảo vệ Tang Lê ở phía sau: “Kha Phỉ, cậu lại muốn làm gì?”

Kha Phỉ cố nén giọng nói hơi run, mở miệng: "Tang Lê, Lữ Nguyệt, tôi có thể xin lỗi các cậu được không? Trước đây tôi không nên đi theo Trạm Thiến Tuyết bắt nạt các cậu, còn khiến các cậu chịu phạt, sau này tôi tuyệt đối sẽ không như vậy nữa, xin cậu tha thứ cho tôi..."

Giọng điệu Kha Phỉ vô cùng đáng thương, khác một trời một vực với dáng vẻ dương dương tự đắc trước đó, Dụ Niệm Niệm cảm thấy buồn cười: "Bây giờ cậu biết lỗi rồi à? Không phải ban đầu cậu như thể cây ngay không sợ chết đứng đòi xử lý mọi việc công bằng sao?"

Vành mắt Kha Phỉ đỏ hoe: "Xin lỗi, tôi đã biết lỗi rồi... Tang Lê, tôi xin cậu, cậu có thể nói với dì cậu một tiếng, xin nhà trường giảm nhẹ hình phạt cho tôi được không, nếu tôi bị xử phạt, ba mẹ tôi sẽ mắng tôi chết mất..."

Tang Lê lặng lẽ nhìn dáng vẻ hèn mọn đau khổ của cô ta, vài giây sau mới bình thản lên tiếng: "Cậu xin lỗi tôi là vì cậu thật sự cảm thấy bản thân làm sai à? Hay là vì sự việc bại lộ nên cậu mới cầu xin tôi nói giúp cho cậu? Nếu không có chuyện ngày hôm qua, liệu cậu có dừng làm việc đó với tôi không?"

Kha Phỉ bị nói trúng tâm tư liền nghẹn họng. "Cậu chỉ đơn giản là sợ tôi lợi dụng dì mình mà trả thù cậu, còn trong lòng cậu lại rất muốn giẫm nát tôi dưới chân."

Tang Lê không muốn giống như đám người mà cô ghét, dương dương tự đắc, chỉ nói với vẻ bình tĩnh: “Hôm qua dì tôi đã nói rồi, giao việc này cho nhà trường xử lý công bằng, trường xử lý thế nào là chuyện của trường, tôi không có quyền quyết định."

Cô sẽ không nhân cơ hội này hung hăng đạp một chân vào người khác, nhưng cũng không mù quáng bỏ qua dưới tình hình biết rõ đối phương không thành tâm hối lỗi.

Ba người họ rời đi, để lại Kha Phỉ ở ngay đó.

..

.

Về đến lớp học, Tang Lê vứt bỏ những suy nghĩ hỗn độn, tập trung học hành trở lại.

Không còn những chuyện phiền lòng đó, cuối cùng trái tim căng thẳng của Tang Lê cũng thả lỏng trở lại, không cần thấp thỏm lo âu nữa.

Đến cuối ngày, cuộc sống vô cùng yên bình.

Tan trường lúc nhá nhem tối, cô bảo Dụ Niệm Niệm đi trước, cô ở lại lớp bổ sung bài ghi chép trước đó Mười lăm phút sau, cô ra khỏi tòa nhà dạy học, bầu trời bên ngoài đã tối đen.

Không khí có chút oi bức phả vào mặt, bám sát vào da thịt, khiến người ta khó chịu.

Bước nhanh đến cổng trường, cô nhìn thấy chiếc xe riêng và bác Trương đang ở một bên chờ mình.

Tang Lê ngồi vào ghế sau, cởi cặp sách xuống: "Xin lỗi bác Trương, để bác đợi cháu lâu như vậy."

Bây giờ bác Trương cũng dần quen thuộc với cô, quay đầu mỉm cười với cô: "Khách sáo cái gì, bác chờ cũng không mệt."

Hôm qua xảy ra chuyện như thế, bây giờ Tang Lê vừa ra cổng trường, bác ấy phải đến đón cô lập tức.

Bác Trương đóng cửa sổ lại: “Bên ngoài nóng, vẫn nên bật điều hòa, dự báo thời tiết nói tối nay nói có mưa.”

Vân Lăng sắp vào thu, nhưng nhiệt độ dạo này vẫn không giảm cho lắm, vẫn còn mưa nhiều.

Sau khi khởi động xe, bác Trương áy náy nói: “Cô Tang Lê, thời gian tới cháu đi đâu, bác cũng đưa cháu đi, tổng giám đốc Tống đã nói với bác an toàn của cháu hiện giờ là quan trọng nhất. Đều tại bác, nếu tối thứ sáu tuần trước bác đến đón cháu thì cháu cũng không gặp nguy hiểm.”

Tang Lê vội lắc đầu: "Bác Trương, chuyện này không liên quan đến bác, cũng do ngay từ đầu cháu nói muốn tự đi một mình."

"Sau này bác đến đón cháu vẫn hơn, cháu yên tâm ngồi trong xe là được rồi."

"Vâng ạ."

Sau một ngày mệt mỏi, Tang Lê tựa vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tình hình giao thông cũng khá trót lọt, hai mươi phút sau đã về đến biệt thự.

Tang Lê xuống xe đi vào sảnh, có người giúp việc đến đón. Không thấy quản gia, cô hơi nghi ngờ, người giúp việc mỉm cười giải thích: “Chiều nay chị Triệu về quê rồi, nhà chị ấy có việc, chờ đến sau Quốc khánh mới về."

"Vâng."

Cô đến phòng ăn ăn tối, tối nay Tống Thịnh Lan không về, Quảng Dã cũng không có ở đây, vẫn chỉ có một mình cô.

Sau khi ăn xong, cô lên lầu trở về phòng, hôm nay bài tập khá ít, cô làm xong rất nhanh, sau khi tắm xong thì dự định tìm sách đọc.

Đi xuống lầu, một tia sáng trắng lập lòe xuyên qua cửa sổ cầu thang rọi vào trong, vài giây sau, tiếng sấm bên ngoài ầm ầm vang lên, chẳng bao lâu những hạt mưa lốp bốp đập vào kính. Mưa như trút nước đổ xuống.

Tang Lê xuống lầu một, đến phòng sách chọn sách, đang định lên lầu thì xuyên qua cửa sổ sát sàn của phòng khách, nhìn ra ngoài thì thấy một bác làm vườn mặc áo mưa ở vườn hoa phía sau, đội mưa to, đang một mình chuyển những chậu cây cảnh lớn nhỏ ngoài trời vào lều.

Việc này cũng quá vất vả rồi…

Cô không mảy may do dự, vội vã đặt sách xuống, lê đầu gối bị thương đi đến.

Đẩy cửa kính trong nhà ra, tiếng mưa ầm ầm lập tức tràn ngập bên tai, cô cầm ô che mưa chạy chậm rãi ra ngoài: “Bác ơi, trời mưa to quá, để cháu giúp bác cùng chuyển vào đó nhé…”

Cô chạy sang bên cạnh đối phương, tay đang đỡ mép chậu cây thì thấy đối phương quay đầu nhìn mình: "Nhìn kỹ đi, ai là bác cậu chứ?"

Dưới vành mũ áo mưa, khuôn mặt lạnh lùng cực kỳ quen thuộc ấy lộ ra rõ ràng...

Là Quảng Dã. ??!

Sao lại là anh?!

Tang Lê nhận ra mình nhận nhầm người, khuôn mặt ầm một cái nổ tung như quả cà chua nhỏ.

Hai người họ đứng rất gần, mưa rơi tí tách xuống giữa tầm mắt, giống như ngăn cách bởi một tấm màn mưa như ẩn như hiện.

Dưới vành mũ, con ngươi đen láy của Quảng Dã nhìn cô vẫn đang bị mưa tạt vào.

Tang Lê còn chưa phản ứng trở lại, chàng trai đã tức giận, một tay kéo cô đến bên dưới lều che mưa, tiếng ra lệnh trầm lạnh vang lên: “Đứng đây đi, đừng có gây phiền phức.”

"Ồ…"

Cô đang ngại ngùng luống cuống thì thấy Quảng Dã tiếp tục chuyển cây cảnh, Tang Lê nhìn thấy dường như những chậu cây cảnh này là ở phòng của Tống Thịnh Lan, bà ấy thường thích những thứ này.

Sức mạnh của chàng trai rất lớn, từng chậu cây cảnh cực lớn được anh di chuyển một cách dễ dàng, chưa đến một phút đã làm xong. Quảng Dã sạch sẽ gọn gàng đi đến dưới lều, một tay cởi áo mưa ném lên bàn, quay đầu nhìn Tang Lê rồi trở vào nhà.

Tang Lê đi theo vào trong, Quảng Dã ngoảnh đầu nhìn cô thì thấy cô gái mặc một chiếc váy ngủ không tay màu bơ dâu, da trắng như tuyết, đuôi tóc đen bị nước mưa thấm ướt dính vào bả vai trắng ngần, những vết kết vảy màu nâu trên gối cực kỳ rõ ràng.

Hai mắt cô như thể nhiễm hơi nước, mơ hồ nhìn sang anh. Cô hít một hơi thật sâu, nhướng mày, xoay người đi đến phòng bên cạnh.

Chưa đến mười giây, cô lại nhìn thấy anh quay lại, trong lúc sững sờ thì chiếc khăn mặt trên tay anh bị ném trải ập xuống trên người cô.

"Ơ…"

Tang Lê kéo khăn mặt xuống, má ửng đỏ.

Hai người họ đứng rất gần nhau, đầy mập mờ.

Những chuyện gần đây đang quay cuồng trong đầu, Quảng Dã rủ mắt nhìn cô ngu ngốc bị mưa xối chạy ra giúp, yết hầu chuyển động, giọng trầm khàn lên tiếng: "Tang Lê, cậu phiền ghê đó!”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Đầu Duy Nhất
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...