Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Cảm Sâu Nặng – Chương 20: Giờ đã tìm ra nguyên nhân cho một loạt các vấn đề trên cơ thể

Tình Cảm Sâu Nặng

Tác giả: Bạch Trần
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kiều Tri Niệm sau khi trở về phòng thì lăn ra ngủ mất, gần đây cô cảm thấy rất mệt mỏi.

Không có cái ôm đó, cô ngủ không được ngon giấc, cứ lúc tỉnh lúc mê cho đến sáng ngày hôm sau. Trong lúc đó, Kiều Uyển Ninh muốn lên gọi cô xuống ăn cơm nhưng lại bị Hoắc Chính Kỳ ngăn cản, nói có lẽ vì chơi mệt rồi nên cứ để cô nghỉ ngơi.

Kiều Tri Niệm thức dậy trên giường, vừa bóp vai vừa đi vào phòng vệ sinh, cởi bỏ quần áo trên người rồi tắm rửa bằng nước nóng.

Vết đỏ do làm tình hai ngày trước để lại vẫn còn in trên ngực, hình ảnh Tần Dập nằm trên người mình tạo ra nó bỗng hiện ra làm hai má cô hồng hồng.

Tâm trạng của cô bây giờ phải nói là rất kỳ lạ, khi không được trở về thì rất nhớ nhà, nhưng sau khi về rồi thì lại cảm thấy nhớ anh.

Tóm lại… cô đã yêu một người không nên yêu…

Nếu lúc đầu anh không nhốt cô trong nhà và sai người canh gác chặt chẽ, thì cô đã có cơ hội chạy thoát rồi.

Nếu anh không bị thương ở Miến Điện suýt nữa mất mạng, thì cô đã không biết đến bản thân sẽ đau lòng vì anh.

Nếu anh không đối xử tốt với cô như vậy thì cô sẽ vĩnh viễn hận anh.

Nếu như tất cả những chuyện này đều không xảy ra…

Cô mặc lại quần áo rồi ngồi trên giường, đúng lúc này có người gõ cửa phòng.

Là Kiều Uyển Ninh.

“Niệm Niệm, Chu Đình tới tìm con này.”

Kiều Uyển Ninh nháy mắt với con gái: “Thằng bé này cứ cách hai ngày lại đến một lần, mỗi ngày đều trông ngóng con trở về, con không xuống gặp người ta một lát à?”

Kiều Tri Niệm lắc đầu.

“Không chừng thằng bé có thể là con rể tương lai của mẹ đấy nhỉ?”

Kiều Uyển Ninh thấy con gái chu môi không vui nên ngừng trêu chọc cô.

“Thật sự không xuống à?”

“Không ạ, tối qua con ngủ không ngon lắm.”

“Được rồi, vậy để mẹ nói thằng bé một tiếng, chỉ sợ sẽ có người phải buồn rồi đây.”

Kiều Uyển Ninh đóng cửa phòng lại, Kiều Tri Niệm ngồi nhớ lại những gì mẹ vừa nói, cảm thấy vô cùng phiền lòng. Cô kéo chăn trùm kín đầu không muốn ra ngoài. Kiều Tri Niệm nằm đến tận tối, ngay cả cơm trưa cũng do Kiều Uyển Ninh bưng lên, chỉ là không ăn được bao nhiêu.

Đến lúc ăn cơm tối, Hoắc Chính Kỳ và Hoắc Tri Hành đều trở về, dù cô có không muốn rời giường thì cũng phải xuống.

Trên bàn ăn có đặt một bát canh bốc khói nghi ngút, đó là canh cá mà Kiều Tri Niệm vẫn luôn ngày nhớ đêm mong. Kiều Uyển Ninh múc đầy bát đặt ở cạnh cô, thế nhưng mùi cá tanh xộc lên lại khiến Kiều Tri Niệm cảm thấy buồn nôn. Cô tự hỏi rốt cuộc món này có phải do chính tay mẹ nấu không thế, nhưng vì không muốn phụ lòng tốt của mẹ, cô miễn cưỡng uống hai ngụm.

Chẳng qua khi canh vừa vào miệng, cơn buồn nôn đã không thể nhin được nữa, sau khi nôn khan, Kiều Tri Niệm đứng dậy chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

“Tri Hành, chắc chắn là do con không quan tâm con bé, để nó ở bên ngoài ăn bậy đến hỏng dạ dày. Khó trách hai ngày nay cứ ăn không ngon suốt.”

Kiều Uyển Ninh nhíu mày, bà cũng đứng dậy vào nhà vệ sinh xem con gái, để lại hai cha con ngồi bên bàn cơm nhìn nhau.

“Tri Hành, ngày mai phải đưa con bé đến bệnh viện.”

Hoắc Chính Kỳ ngồi trước bàn, gương mặt anh tuấn của ông rất khó coi.

Sau khi Kiều Uyển Ninh kéo Kiều Tri Niệm từ trong nhà vệ sinh ra, bà liên tục quở trách con gái không biết quý trọng cơ thể của mình. Hai bố con Hoắc Chính Kỳ và Hoắc Tri Hành nhai cơm mà như nhai sáp.

Sau bữa tối, Kiều Tri Niệm trở về phòng, mang theo thuốc dạ dày mà mẹ đưa và một ly nước ấm. Cô bóc viên thuốc ném vào thùng rác, sau đó ngửa đầu uống cạn cốc nước.

Khi nãy đang nôn mửa trong phòng vệ sinh thì Kiều Tri Niệm bỗng nhiên nhớ ra kinh nguyệt tháng này của mình còn chưa đến. Cô cũng biết một vài kiến thức sinh lý, trước đó là do có quá nhiều chuyện cứ quanh quẩn làm phiền nên cô mới quên mất chuyện quan trọng này.

Kiều Tri Niệm leo lên giường đắp kín chăn.

Thích ngủ, khẩu vị không tốt, cảm xúc hay thay đổi.

Hàng loạt vấn đề của cơ thể lúc này đã tìm ra nguyên nhân.

“Hì hì…”

Cô bỗng nhiên bật cười, nhìn màn đêm bên ngoài cửa sổ.

Tối hôm qua không biết đã ngủ từ lúc nào, đến khi cô tỉnh lại thì thấy Hoắc Tri Hành đang đứng trước giường của mình.

“Niệm Niệm, mau dậy rửa mặt rồi ra ngoài với anh.”

Kiều Tri Niệm từ trên giường ngồi dậy: “Đến bệnh viện ạ?”

Hoắc Tri Hành cũng không muốn lừa cô: “Ừ.”

Cô đi vào phòng vệ sinh, lúc trở ra thì Hoắc Tri Hành đã không còn ở trong phòng nữa.

Sau khi thay quần áo rồi đi xuống tầng thì thấy trong phòng khách không có ai cả, cửa nhà mở toang, còn xe của Hoắc Tri Hành đang đậu bên ngoài, anh dựa vào xe nhìn cô.

Hoắc Tri Hành cửa xe, để cô ngồi vào ghế lái phụ: “Niệm Niệm, anh đưa em đi kiểm tra sức khỏe. Đợi làm xong thì chúng ta ăn sáng nhé?”

Kiều Tri Niệm quay sang nhìn người đang lái xe: “Anh hai, anh không cần phải giấu em đâu, em đã không còn là trẻ con nữa rồi.”

Bàn tay đang lái xe của Hoắc Tri Hành hơi run lên, xe cũng chệch bánh theo.

Anh mím môi, nuốt một ngụm nước bọt, yết hầu khẽ chuyển động.

“Được rồi, vậy anh hỏi em, tên đó có…” Hoắc Tri Hành không nói hết câu, ngay cả chính anh cũng cảm thấy mình hỏi như vậy là thừa thãi,thế nên đã chuyển sang ý khác: “Tên đó có dùng biện pháp không?”

“Dạ không.”

Xe dừng trước cửa bệnh viện, sau khi khóa xe, Hoắc Tri Hành theo sát phía sau Kiều Tri Niệm. Anh đã đặt lịch trước nên chỉ cần dẫn người đến chỗ lấy máu xét nghiệm là được.

Trong suốt khoảng thời gian chờ kết quả, mỗi một giây trôi qua đều giống như đang giày vò anh.

Cuối cùng đến khi kết quả xét nghiệm được giao tận tay, Hoắc Tri Hành chỉ liếc mắt nhìn mà như có ngọn lửa nghẹn ở trong ngực. Vừa rồi lúc Kiều Tri Niệm nói không dùng biện pháp an toàn, anh cũng đã thầm đoán được kết quả rồi. Chỉ là khi tận mắt thấy thì vẫn tức giận vô cùng, nhưng vì bên cạnh có người nên anh phải kìm nén cơn giận của mình lại, lao vào phòng chờ bên cạnh.

“Tại sao ngày đó anh không giết hắn luôn chứ?”

Hoắc Tri Hành nhíu mày nghiến răng, hai mắt hằn lên tia máu nhìn chằm chằm vào bụng của cô.

Kiều Tri Niệm chưa bao giờ nhìn thấy anh trai như vậy, cô hơi rụt người lại, vô thức lấy tay che bụng dưới. Nhưng động tác của cô không khác nào đổ thêm dầu vào lửa, Hoắc Tri Hành bước lại gần kéo bàn tay đang bảo vệ bụng của cô ra: “Bỏ nó đi.”

“Không…”

Cổ tay Kiều Tri Niệm bị anh ấy siết đến đỏ lên: “Không? Em còn muốn giữ lại đứa con hoang này à?”

“Anh, anh đừng như vậy, em sợ….”

Một tay của cô bị anh siết chặt, cánh tay còn lại ôm lấy chân, nước mắt lưng tròng cố bảo vệ bản thân bằng động tác yếu ớt bất lực.

Thế nhưng tiếng khóc của cô lại không khiến Hoắc Tri Hành có chút mềm lòng nào, anh kéo cô rời khỏi bệnh viện, nhét người vào trong xe. Sự hung bạo trong ánh mắt anh trai làm Kiều Tri Niệm cảm thấy rất lạ lẫm, giống như hận không thể giết cô luôn vậy.

Tần Dập ở phía sau nhìn hai anh em lôi kéo lên xe, hơi híp mắt.

“Tiếp tục đi theo.”

Vừa đến nước Z, anh đã đi thẳng tới trụ sở của tập đoàn Hoắc thị. Từ tối qua, anh đã đi theo sau xe Hoắc Tri Hành đến khu biệt thự của nhà Kiều Tri Niệm, nhưng vì trước cửa có gác cổng nên xe không thể tiến vào. Mà Tần Dập không muốn bị bại lộ nên mới cho xe dừng lại bên vệ đường suốt đêm.

Đến sáng nay, ngay khi xe của Hoắc Tri Hành vừa đi ra, anh cũng đi theo sau họ đến thẳng bệnh viện.

Tần Dập vẫn luôn duy trì khoảng cách với xe của Hoắc Tri Hành, sau đó một mình xuống xe ở lối vào khu biệt thự.

Nhân viên bảo vệ đang gật gù buồn ngủ ở trong bốt, nhờ thế anh có thể thuận lợi đi vào theo con đường nhỏ.

Hoắc Tri Hành kéo em gái vào nhà. Hai mươi bảy năm qua, anh chưa bao giờ tức giận đến như vậy, ở trước mặt ba mẹ cũng không biết làm cách nào để giấu giếm được.

“Về rồi à? Để bác sĩ gia đình tới khám là được rồi, sao lại ra ngoài làm gì?”

Kiều Uyển Ninh nhìn con trai với vẻ khó hiểu, thấy sắc mặt bọn trẻ không ổn còn tưởng rằng con gái bị bệnh gì nặng.

“Niệm Niệm bị sao thế?” Giọng bà run run hỏi.

Hai anh em không nói một lời nào, đúng lúc này lại có người gõ cửa.

Người giúp việc trong nhà đã bị Hoắc Chính Kỳ đuổi đi hết, do đó Kiều Uyển Ninh phải đi ra mở cửa. Thấy người đứng bên ngoài là kẻ xa lạ, bà đang định hỏi thì Hoắc Tri Hành đột nhiên lao tới đẩy bà sang một bên.

“Mẹ kiếp, mày còn dám tới đây!”

Tần Dập bị Hoắc Tri Hành kéo vào trong nhà, sau đó là một đấm lên mặt. Anh cũng không trốn hay đánh trả mà yên lặng nhận lấy.

Chiều cao của hai người tương đương nhau, tướng mạo của Hoắc Tri Hành trông tuấn tú là thế nhưng sức lực lại rất lớn, cú đấm này làm Tần Dập phun ra một ngụm máu.

“Anh, anh đừng đánh! Anh đừng đánh mà!”

Kiều Tri Niệm tiến lên muốn kéo Tần Dập ra nhưng lại bị Hoắc Tri Hành ngăn lại: “Em thành ra như vậy là do tên cặn bã này gây ra đấy!”

Sức lực của Hoắc Tri Hành rất mạnh khiến Kiều Tri Niệm bị đụng vào cạnh tủ.

Nhìn động tác lấy tay bảo vệ bụng của cô, Tần Dập sợ hãi, lập tức chạy đến ôm người vào lòng.

Kiều Tri Niệm vùi đầu vào nơi quen thuộc, mùi hương trên người anh khiến cô cảm thấy rất an tâm. Môi anh đào của cô khẽ nhếch, đôi mắt to tròn ngước nhìn Tần Dập, cơ thể dần dần mất đi cảm giác rồi mềm nhũn ngã xuống.

“Niệm Niệm!” Kiều Uyển Ninh thấy con gái bất tỉnh thì hét lên: “Chuyện gì đang xảy ra thế này, mau gọi bác sĩ nhanh lên!”.

Sau đó bà chỉ vào chồng và con trai: “Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra, mấy người đang giấu tôi cái gì hả!”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tần Dập ôm lấy cô gái, tùy ý để nước bẩn trên người cô thấm ướt quần áo của mình
Chương 2: Anh điên cuồng hôn lên môi, cổ và trước ngực cô, gần như muốn…(Pass: 6868)
Chương 3: Dáng vẻ luống cuống của cô giống như một bé thỏ con bị thợ săn vây bắt (Pass: 6868)
Chương 4: Em đã bị anh phá thân rồi, còn muốn đi đâu nữa?
Chương 5: Bà chủ của các người
Chương 6: Anh ấn lên bụng của cô, vô cùng hài lòng với hình dạng của mình trên đó
Chương 7: Đàn ông càng mạnh mẽ thì càng thích phụ nữ nhu nhược có thể kích thích mình
Chương 8: Cô bỗng nhiên không muốn để người này rời khỏi cô, ở đây lớn như vậy
Chương 9: Nếu có thể ăn mặc gọn gàng đứng dưới ánh mặt trời, ai lại bằng lòng sống trong bùn lầy đêm đen
Chương 10: Anh nhàn nhã ngồi hút thuốc, làm như không để ý đến thứ chất lỏng màu đỏ sậm chảy tràn lan dưới chân đang làm bẩn đôi giày da sáng bóng của mình
Chương 11: Cô không dám chạm vào vì sợ đường cong tượng trưng cho mạng sống của anh sẽ biến mất
Chương 12: Cả cô và người trước mặt đều cần giải toả
Chương 13: Ở nơi đây, anh một tay che trời, chỉ cần anh muốn hay không mà thôi
Chương 14: Anh rất thích để lại dấu ấn của mình ở trên cơ thể hoàn mỹ của Kiều Tri Niệm
Chương 15: Cô bé, em có biết anh yêu em nhiều như thế nào không?
Chương 16: Em không cần nói, tôi biết mà
Chương 17: Anh cúi đầu nhìn vết máu lan rộng, khóe môi nở nụ cười
Chương 18: Cô càng không nhắc tới chuyện ở Thái Lan thì anh lại anh càng lo lắng
Chương 19: Phản bội vĩnh viễn không chỉ có một lần
Chương 20: Giờ đã tìm ra nguyên nhân cho một loạt các vấn đề trên cơ thể
Chương 21: Anh không kiêng kị điều gì, chỉ là để ý đến cô mà thôi
Chương 22: Anh ấy không phải người xấu, ít ra đối với con thì không phải
Chương 23: Động tác của tay anh rất nhẹ nhàng, vuốt ve bé con có chung dòng máu với mình
Chương 24: Anh nói đúng, cho nên hôm nay tôi mới quang minh chính đại đến đây
Chương 25: Nói đến cầm thú thì hai người đều như nhau cả
Chương 26: Anh là người duy nhất đánh tôi mà không bị tôi giết chết, ngược lại tôi còn muốn nói cám ơn anh
Chương 27: Cho dù cả người anh có dính máu me bẩn thỉu, thì vẫn sẽ có cô dùng tấm thân tinh khiết không chút kiêng dè ôm lấy anh
Chương 28: Gã chỉ vừa châm điếu thuốc, còn chưa kịp hít một hơi đã bắt gặp ánh mắt tràn ngập tình dục của người phụ nữ
Chương 29: Người khác có, em cũng sẽ có
Chương 30: Nhà Của Anh Không Phải Là Nhà Của Em À
Chương 31: Tôi Muốn Phá Hủy Những Thứ Mà Tần Dập Quan Tâm
Chương 32: Dù Đó Là Sự Thật
Chương 33: Nếu Thích Thì Ngày Nào Cũng Đút Cho Em Nhé
Chương 34: Tầng Hầm Của Nhà Họ Tần Hay Còn Gọi Là Phòng Tra Tấn
Chương 35: “sợ À”
Chương 36: Với Uy Thế Của Tần Dập Hiện Tại
Chương 37: Chuyện nên tới sẽ tới
Chương 38: Nở Nụ Cười Như Đã Hiểu Rõ
Chương 39: Hoa Và Sao Trời Đang Tô Điểm Cho Nhau
Chương 40: Không Ngờ Anh Lại Xấu Hổ
Chương 41: Cô Chỉ Có Thể Hoàn Toàn Thuộc Về Anh
Chương 42: Tôi Muốn Trở Thành Tần Dập
Chương 43: “qua Ba Tháng Rồi “giao Lưu” Gần Một Chút Không”
Chương 44: Cho Nên Tôi Không Phải Thiếu Niên Thiên Tài Gì Cả
Chương 45: Em Nghe Thấy Những Gì
Chương 46: Không Giống Như Lời Người Khác Nói
Chương 47: Cô Thấy Ánh Lửa Lóe Lên
Chương 48: Bây Giờ Trên Người Anh Mang Theo Hương Vị Lạnh Thấu Xương
Chương 49: Có Chết Cũng Muốn Giữ Sĩ Diện
Chương 50: Anh Là Như Vậy Không Hiền Lành Cũng Không Dịu Dàng
Chương 51: Ở Trước Mặt Cô
Chương 52: Tâm Tư Giấu Kín Bị Nói Trúng
Chương 53: Cô Gái Được Phác Hoạ Lần Trước Tôi Cũng Muốn
Chương 54: Có Phúc Cùng Hưởng Có Họa Cùng Chịu
Chương 55: Đến Khi Bé Con Biết Cử Động
Chương 56: Không Phải Không Muốn Mà Là Sợ Có Được Rồi Lại Mất Đi
Chương 57: Việc Anh Phải Làm Là Bảo Vệ Hoắc Tri Hành An Toàn
Chương 58: “hơn Tần Dập Chứ”
Chương 59: Con Bé Thích Không
Chương 60: Để Xem Anh Ta Mất Bao Lâu Mới Tìm Được Các Cô
Chương 61: Sao Anh Có Thể Nuốt Lời Với Cô Gái Của Mình Được
Chương 62: Muốn Tôi Tin Tần Dập Là Kẻ Thù
Chương 63: Cô Khẽ Gọi Tên Anh Nhưng Không Có Ai Trả Lời
Chương 64: Anh Có Thể Buông Bỏ Danh Dự Và Thân Phận
Chương 65: Nhắm Mắt Lại Đừng Nhìn
Chương 66: Dù Cho Mọi Người Nhìn Thấy
Chương 67: Mày Không Nên Động Vào Cô Ấy
Chương 68: Tiếng Súng Lại Vang Lên
Chương 69: Không Có Gì Đáng Sợ Hơn Việc Mất Đi Anh
Chương 70: Hình Ảnh Hai Người Như Dừng Lại
Chương 71: Dù Kết Cục Có Ra Sao
Chương 72: “gọi Chồng Đi Anh Muốn Nghe
Chương 73: Nhà Họ Tần Không Nợ Nhân Tình Nếu Có Thì Phải Trả
Chương 74: “chỉ Dịu Dàng Với Mình Em”
Chương 75: Sau Này Sẽ Có Em Bên Anh Là Gia Đình Của Anh
Chương 76: Những Kẻ Đáng Hận Cũng Có Chỗ Đáng Thương
Chương 77: Lần Đầu Anh Tần Ghen Nên Phải Lưu Lại Làm Kỷ Niệm
Chương 78: “đi Thôi Chồng Con Đang Đợi Con Đấy”
Chương 79: Lễ Cưới
Chương 80: Ngoại Truyện 1 “đây Không Phải Là Sữa Đấy Chứ…”
Chương 81: Ngoại Truyện 2 “con Nó Cử Động”
Chương 82: Ngoại Truyện 3 Sinh Nhật Và Đoàn Viên
Chương 83: Ngoại Truyện 4 Nghe Được Tiếng Cô Thì Anh Đau Lòng
Chương 84: Ngoại Truyện 5 Chào Con Tần Lệ Hành
Chương 85: Ngoại Truyện 6 “con Rất Nhớ Anh Không Nhìn Thấy Anh Là Khóc”
Chương 86: Ngoại Truyện 7 “sao Có Nhiều Người Thích Em Đến Vậy Chứ”
Chương 87: Ngoại Truyện 8 H
Chương 88: Ngoại Truyện 9 “em Ôm Con Của Anh Còn Anh Ôm Vợ Của Mình”
Chương 89: Ngoại Truyện 10 Đây Là Sinh Ra Một Tần Dập Nhỏ
Chương 90: Ngoại Truyện 11 Người Đàn Ông Tốt Như Vậy Là Người Đàn Ông Của Em
Chương 91: Ngoại Truyện 12 “tần Vũ Mộc Con Nhóc Xấu Xa…”
Chương 92: Ngoại Truyện 13 Thật Ra Anh Đâu Có Thoả Hiệp

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Cảm Sâu Nặng
Chương 20: Giờ đã tìm ra nguyên nhân cho một loạt các vấn đề trên cơ thể

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20: Giờ đã tìm ra nguyên nhân cho một loạt các vấn đề trên cơ thể
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...