Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Cảm Sâu Nặng – Chương 19: Phản bội vĩnh viễn không chỉ có một lần

Tình Cảm Sâu Nặng

Tác giả: Bạch Trần
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cửa thư phòng vừa đóng lại, Hoắc Chính Kỳ đã đột ngột xoay người.

“Bốp.”

Ông tát Hoắc Tri Hành một cái khiến anh lảo đảo hai bước, gương mặt anh tuấn trắng nõn lập tức in rõ dấu bàn tay đo đỏ.

”Đây là cách anh chăm sóc em gái của mình à?!” Hoắc Chính Kỳ quát khẽ, cơ thể lung lay chực ngã.

Trên đường ra sân bay, Hoắc Tri Hành đã kể lại mọi chuyện xảy ra ở Thái Lan cho ông nghe. Hoắc Chính Kỳ có thể nhẫn nhịn đến bây giờ cũng vì nghĩ vợ mình còn đang ở đây.

Hoắc Tri Hành nhanh chóng đỡ lấy cơ thể của bố, nói: “Bố, là lỗi của con. Bố đừng tức giận kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe.”

“Tôi tức giận thì ảnh hưởng đến sức khỏe? Vậy còn Niệm Niệm?”

“Chuyện này, phải để tên khốn kia trả giá thật đắt!”

Hoắc Chính Kỳ được con trai đỡ ngồi xuống ghế sô pha.

Trông ông tiều tụy hẳn đi, chẳng còn thấy bóng dáng của bá chủ xưng vương trên thương trường năm đó nữa.

Hoắc Chính Kỳ vuốt tóc, cau mày thở dài rồi nói: “Con dẫn con bé đến bệnh viện kiểm tra chưa?”

Hoắc Tri Hành sửng sốt, phản ứng lại ngay: “Vẫn chưa. Sau khi rời khỏi chỗ đó, chúng con liền trở về đây, con sợ nếu ở thêm sẽ xảy ra chuyện gì mất.”

Hoắc Chính Kỳ gật đầu, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, chờ hai ngày nữa cảm xúc của con bé ổn định lại thì con đưa em đến một bệnh viện tư, không được để lộ thân phận, bí mật kiểm tra cho con bé…”

“Tuyệt đối không được gọi bác sĩ gia đình.”

“Con biết rồi.”

Hoắc Chính Kỳ xua tay: “Con ra ngoài đi, để bố bình tĩnh lại đã, trăm ngàn lần đừng để mẹ con biết.”

Cửa thư phòng bị đóng lại lần nữa, người đàn ông trung niên bụm mặt ngồi yên lặng trên sô pha, một lát sau đầu vai ông khẽ run rẩy. Hoắc Chính Kỳ không nhớ đã bao lâu rồi mình chưa khóc, cô con gái ông nâng niu từ nhỏ đến lớn gặp chuyện như vậy sao thì sao có thể không đau lòng cơ chứ? Nhưng không thể biểu hiện ra ngoài, nếu để vợ biết thì chỉ thêm một người đau khổ nữa thôi.

Hoắc Chính Kỳ mở ngăn kéo lấy một điếu xì gà ra, một tháng nay, tóc ông đã bạc đi rất nhiều.

Hoắc Tri Hành bước xuống lầu, thấy mẹ đang ngồi trên sô pha xem TV, anh vội vàng đi ra ngoài. Vết hằn trên mặt chưa biến mất, không thể để bà nhìn thấy được.

Hoắc Tri Hành lái đến bãi đậu xe ngầm của công ty, ngồi một lúc lâu, chờ vết đỏ dịu bớt mới xuống xe.

“Anh Hoắc.”

Vừa định vào thang máy thì bỗng nghe có ai đó gọi.

Cách đó không xa, có hai người bước đến, đi trước là người đàn ông da trắng, mái tóc xoăn màu nâu, dáng người cao và đôi mắt màu nâu nhạt, trên gương mặt anh tuấn treo một nụ cười lịch thiệp. Người đi sau hắn trông khá giống người Châu Á, tướng mạo đẹp đẽ, tuổi không lớn, vẫn còn nét thiếu niên.

“Nok – Neir.”

Dưới ánh mắt nghi ngờ của Hoắc Tri Hành, người da trắng tự giới thiệu bản thân rồi đưa tay ra..

Hoắc Tri Hành ung dung nhướng mày, không quan tâm tới động tác của hắn.

“Anh Neir đến đây e rằng là vì chuyện của nhà họ Tần đúng không?”

Nok gật đầu, từ từ thu tay về: “Chính xác mà nói là vì chuyện của em gái anh và Tần Dập.”

“Chậc.”

Đuôi lông mày Hoắc Tri Hành nhướng lên, lười biếng dựa vào cửa xe, quan sát với vẻ hứng thú.

“Anh Neir đây định dùng cái gì để uy hiếp tôi?”

Người đàn ông lắc đầu nói: “Anh hiểu lầm rồi, tôi đến là muốn hợp tác.”

“Hợp tác?”

“Đúng, chẳng lẽ anh không muốn Tần Dập phải trả giá thật đắt sao? Theo tôi được biết, cô Kiều là hòn ngọc quý trong tay nhà họ Hoắc.”

Hoắc Tri Hành cúi đầu cười nhạo, sau đó anh đứng dậy đóng cửa xe rồi bỏ đi, được hai bước thì quay lại nhìn Nok bằng ánh mắt giễu cợt.

“Anh nói tiếng nước Z khá tốt, dùng thành ngữ cũng ổn. Con bé đúng là hòn ngọc quý của nhà họ Hoắc.”

“Có điều…”

“Khoan nói đến việc nhà chúng tôi chưa bao giờ dính dáng đến thế giới ngầm, mà dù có dính, tuyệt đối sẽ không trở thành cây đao trong tay người khác.”

Hoắc Tri Hành rời khỏi bãi đỗ xe, để lại Nok và Trình Sâm đứng đó.

Sau khi rời khỏi tầm mắt của Nok, anh nhanh chóng đi đến phòng giám sát, nhìn thấy hai người vẫn còn trong màn hình thì thở một hơi nhẹ nhõm.

Nok vẫn đứng yên ở đấy, nhưng nụ cười trên mặt của anh ta đã biến mất.

Hoắc Tri Hành gọi một người tới.

“Từ hôm nay trở đi, cậu theo dõi sát sao hai người này.”

“Vâng, cậu chủ.”

Người đàn ông được gọi tới trả lời với chất giọng khàn khàn đứt quãng, nửa bên mặt lộ ra khỏi bóng tối là vết sẹo màu đỏ thẫm.

———

Tần Dập cứ ở mãi trong phòng không xuống. Mấy người giúp việc đều bị dọa sợ, không ai dám tìm xui xẻo vào lúc này, vậy nên việc đưa cơm chỉ có thể giao cho Tần Thịnh.

Tần Thịnh gõ cửa, lúc bước vào thì thấy Tần Dập đang ngồi ở mép giường, trên người còn mặc bộ đồ dính máu, anh nghiêng nửa mặt, không nhìn người đi vào.

Tần Dập nói khẽ: “Đến nước Z với tôi.”

“Chỉ có anh và tôi?”

“Đúng, chỉ hai chúng ta.”

Tần Thịnh hơi lưỡng lự: “Như vậy có nguy hiểm quá không?”

“Ồ.”

“Không đâu, vì trên thế giới này không có nơi nào an toàn hơn nước Z cả.”

“Vâng.”

Tần Thịnh không quên mình vào đây để làm gì, anh nhanh chóng đẩy xe đồ ăn đến gần.

“Anh ăn chút gì đi.”

Mâm thức ăn được bưng đến trước mặt, Tần Dập cụp mắt liếc nhìn, lông mày hơi giãn ra, cầm lấy đũa gắp một hai miếng mà trong lòng lại không yên.

“Tần Thịnh, cậu cũng biết cậu là người mà tôi tin tưởng nhất.”

“Cậu nói, nhà họ Tần này có phải nên dọn dẹp rồi hay không?”

Ánh mắt anh từ từ nâng lên, lướt từ đầu đũa đến khuôn mặt của người phía trước.

Tần Thịnh chợt thấy căng thẳng, cúi đầu không trả lời.

Lí do thoái thác vụng về của người hôm qua, chỉ sợ những kẻ có mặt ở đó cũng không tin nổi, làm sao có thể trông mong Tần Dập sẽ tin được?

Bản thân anh từng có suy nghĩ riêng, dẫu sao anh và Phương Ny cũng lớn lên cùng nhau, thế nên anh không muốn nhìn thấy cô ta đ//â//m đầu vào đường chết. Nếu không, ngày đó anh đã không nói mấy lời kia với Phương Ny ở hành lang.

Chỉ là lời thật thì luôn mất lòng, từ đầu đến cuối cô ta chẳng nghe lọt tai, vẫn cứ làm chuyện ngu xuẩn.

Việc đã đến nước này, anh cũng đã tận tình tận nghĩa.

Người đàn ông buông đũa xuống, đi về phía cửa sổ.

Một con côn trùng tình cờ bay đến, lọt vào khe hở giữa hai tấm kính thủy tinh, trước mắt rõ ràng là ánh sáng nhưng lại không thể tìm thấy lối thoát. Con côn trùng hoảng sợ, nó cứ vỗ cánh bay tứ tung, bị đụng ngã rồi lại đứng lên, cho đến lúc dần kiệt sức, âm thanh chấn động nho nhỏ giống như tiếng ngâm của cơn đau sau va chạm.

Tần Dập hứng thú nhìn cảnh này, đáng thương cho con côn trùng không biết rằng sự tuyệt vọng của nó đã trở thành thú vui cho người khác.

Thật lâu sau, lúc con côn trùng ấy đã hoàn toàn bất động, Tần Dập mới mở nửa cánh cửa ra.

Xác chết nhỏ rơi xuống mặt đất, nó đã ra ngoài được, nhưng lại trong trạng thái không còn sự sống.

Anh dẫm nhẹ, chất lỏng màu xanh lục bắn tung tóe.

Anh quay lại nhìn Tần Thịnh: “Cho người theo dõi cô ta. Trước tiên đừng bứt dây động rừng, vì phản bội vĩnh viễn sẽ không chỉ có một lần.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tần Dập ôm lấy cô gái, tùy ý để nước bẩn trên người cô thấm ướt quần áo của mình
Chương 2: Anh điên cuồng hôn lên môi, cổ và trước ngực cô, gần như muốn…(Pass: 6868)
Chương 3: Dáng vẻ luống cuống của cô giống như một bé thỏ con bị thợ săn vây bắt (Pass: 6868)
Chương 4: Em đã bị anh phá thân rồi, còn muốn đi đâu nữa?
Chương 5: Bà chủ của các người
Chương 6: Anh ấn lên bụng của cô, vô cùng hài lòng với hình dạng của mình trên đó
Chương 7: Đàn ông càng mạnh mẽ thì càng thích phụ nữ nhu nhược có thể kích thích mình
Chương 8: Cô bỗng nhiên không muốn để người này rời khỏi cô, ở đây lớn như vậy
Chương 9: Nếu có thể ăn mặc gọn gàng đứng dưới ánh mặt trời, ai lại bằng lòng sống trong bùn lầy đêm đen
Chương 10: Anh nhàn nhã ngồi hút thuốc, làm như không để ý đến thứ chất lỏng màu đỏ sậm chảy tràn lan dưới chân đang làm bẩn đôi giày da sáng bóng của mình
Chương 11: Cô không dám chạm vào vì sợ đường cong tượng trưng cho mạng sống của anh sẽ biến mất
Chương 12: Cả cô và người trước mặt đều cần giải toả
Chương 13: Ở nơi đây, anh một tay che trời, chỉ cần anh muốn hay không mà thôi
Chương 14: Anh rất thích để lại dấu ấn của mình ở trên cơ thể hoàn mỹ của Kiều Tri Niệm
Chương 15: Cô bé, em có biết anh yêu em nhiều như thế nào không?
Chương 16: Em không cần nói, tôi biết mà
Chương 17: Anh cúi đầu nhìn vết máu lan rộng, khóe môi nở nụ cười
Chương 18: Cô càng không nhắc tới chuyện ở Thái Lan thì anh lại anh càng lo lắng
Chương 19: Phản bội vĩnh viễn không chỉ có một lần
Chương 20: Giờ đã tìm ra nguyên nhân cho một loạt các vấn đề trên cơ thể
Chương 21: Anh không kiêng kị điều gì, chỉ là để ý đến cô mà thôi
Chương 22: Anh ấy không phải người xấu, ít ra đối với con thì không phải
Chương 23: Động tác của tay anh rất nhẹ nhàng, vuốt ve bé con có chung dòng máu với mình
Chương 24: Anh nói đúng, cho nên hôm nay tôi mới quang minh chính đại đến đây
Chương 25: Nói đến cầm thú thì hai người đều như nhau cả
Chương 26: Anh là người duy nhất đánh tôi mà không bị tôi giết chết, ngược lại tôi còn muốn nói cám ơn anh
Chương 27: Cho dù cả người anh có dính máu me bẩn thỉu, thì vẫn sẽ có cô dùng tấm thân tinh khiết không chút kiêng dè ôm lấy anh
Chương 28: Gã chỉ vừa châm điếu thuốc, còn chưa kịp hít một hơi đã bắt gặp ánh mắt tràn ngập tình dục của người phụ nữ
Chương 29: Người khác có, em cũng sẽ có
Chương 30: Nhà Của Anh Không Phải Là Nhà Của Em À
Chương 31: Tôi Muốn Phá Hủy Những Thứ Mà Tần Dập Quan Tâm
Chương 32: Dù Đó Là Sự Thật
Chương 33: Nếu Thích Thì Ngày Nào Cũng Đút Cho Em Nhé
Chương 34: Tầng Hầm Của Nhà Họ Tần Hay Còn Gọi Là Phòng Tra Tấn
Chương 35: “sợ À”
Chương 36: Với Uy Thế Của Tần Dập Hiện Tại
Chương 37: Chuyện nên tới sẽ tới
Chương 38: Nở Nụ Cười Như Đã Hiểu Rõ
Chương 39: Hoa Và Sao Trời Đang Tô Điểm Cho Nhau
Chương 40: Không Ngờ Anh Lại Xấu Hổ
Chương 41: Cô Chỉ Có Thể Hoàn Toàn Thuộc Về Anh
Chương 42: Tôi Muốn Trở Thành Tần Dập
Chương 43: “qua Ba Tháng Rồi “giao Lưu” Gần Một Chút Không”
Chương 44: Cho Nên Tôi Không Phải Thiếu Niên Thiên Tài Gì Cả
Chương 45: Em Nghe Thấy Những Gì
Chương 46: Không Giống Như Lời Người Khác Nói
Chương 47: Cô Thấy Ánh Lửa Lóe Lên
Chương 48: Bây Giờ Trên Người Anh Mang Theo Hương Vị Lạnh Thấu Xương
Chương 49: Có Chết Cũng Muốn Giữ Sĩ Diện
Chương 50: Anh Là Như Vậy Không Hiền Lành Cũng Không Dịu Dàng
Chương 51: Ở Trước Mặt Cô
Chương 52: Tâm Tư Giấu Kín Bị Nói Trúng
Chương 53: Cô Gái Được Phác Hoạ Lần Trước Tôi Cũng Muốn
Chương 54: Có Phúc Cùng Hưởng Có Họa Cùng Chịu
Chương 55: Đến Khi Bé Con Biết Cử Động
Chương 56: Không Phải Không Muốn Mà Là Sợ Có Được Rồi Lại Mất Đi
Chương 57: Việc Anh Phải Làm Là Bảo Vệ Hoắc Tri Hành An Toàn
Chương 58: “hơn Tần Dập Chứ”
Chương 59: Con Bé Thích Không
Chương 60: Để Xem Anh Ta Mất Bao Lâu Mới Tìm Được Các Cô
Chương 61: Sao Anh Có Thể Nuốt Lời Với Cô Gái Của Mình Được
Chương 62: Muốn Tôi Tin Tần Dập Là Kẻ Thù
Chương 63: Cô Khẽ Gọi Tên Anh Nhưng Không Có Ai Trả Lời
Chương 64: Anh Có Thể Buông Bỏ Danh Dự Và Thân Phận
Chương 65: Nhắm Mắt Lại Đừng Nhìn
Chương 66: Dù Cho Mọi Người Nhìn Thấy
Chương 67: Mày Không Nên Động Vào Cô Ấy
Chương 68: Tiếng Súng Lại Vang Lên
Chương 69: Không Có Gì Đáng Sợ Hơn Việc Mất Đi Anh
Chương 70: Hình Ảnh Hai Người Như Dừng Lại
Chương 71: Dù Kết Cục Có Ra Sao
Chương 72: “gọi Chồng Đi Anh Muốn Nghe
Chương 73: Nhà Họ Tần Không Nợ Nhân Tình Nếu Có Thì Phải Trả
Chương 74: “chỉ Dịu Dàng Với Mình Em”
Chương 75: Sau Này Sẽ Có Em Bên Anh Là Gia Đình Của Anh
Chương 76: Những Kẻ Đáng Hận Cũng Có Chỗ Đáng Thương
Chương 77: Lần Đầu Anh Tần Ghen Nên Phải Lưu Lại Làm Kỷ Niệm
Chương 78: “đi Thôi Chồng Con Đang Đợi Con Đấy”
Chương 79: Lễ Cưới
Chương 80: Ngoại Truyện 1 “đây Không Phải Là Sữa Đấy Chứ…”
Chương 81: Ngoại Truyện 2 “con Nó Cử Động”
Chương 82: Ngoại Truyện 3 Sinh Nhật Và Đoàn Viên
Chương 83: Ngoại Truyện 4 Nghe Được Tiếng Cô Thì Anh Đau Lòng
Chương 84: Ngoại Truyện 5 Chào Con Tần Lệ Hành
Chương 85: Ngoại Truyện 6 “con Rất Nhớ Anh Không Nhìn Thấy Anh Là Khóc”
Chương 86: Ngoại Truyện 7 “sao Có Nhiều Người Thích Em Đến Vậy Chứ”
Chương 87: Ngoại Truyện 8 H
Chương 88: Ngoại Truyện 9 “em Ôm Con Của Anh Còn Anh Ôm Vợ Của Mình”
Chương 89: Ngoại Truyện 10 Đây Là Sinh Ra Một Tần Dập Nhỏ
Chương 90: Ngoại Truyện 11 Người Đàn Ông Tốt Như Vậy Là Người Đàn Ông Của Em
Chương 91: Ngoại Truyện 12 “tần Vũ Mộc Con Nhóc Xấu Xa…”
Chương 92: Ngoại Truyện 13 Thật Ra Anh Đâu Có Thoả Hiệp

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Cảm Sâu Nặng
Chương 19: Phản bội vĩnh viễn không chỉ có một lần

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19: Phản bội vĩnh viễn không chỉ có một lần
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...