Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thủy Chử Đại Thần – Chương 65

Thủy Chử Đại Thần

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phong Xương bảy năm, tháng hai, đầu xuân.

Đường Đại tự mình đưa Đường Quả Nhi vào Thọ vương phủ,

nghe theo Thẩm Dụ tùy ý an bài nó tiến cung. Trước cửa phủ Đường Quả Nhi ôm đùi

Đường Đại, nhẹ khóc gọi mẹ, Đường Đại làm thinh: “Đi thôi, nghĩa phụ sẽ chiếu

cố cho con.”

Hình Viễn đi qua kéo nó, nó sống chết ôm chân Đường

Đại không dám buông tay: “Bọn họ nói đúng, không phải là mẹ ruột mà, nếu là

phải, làm sao lại nhẫn tâm như thế!”

Đường Đại không biết giải thích với nó làm sao, tuy

rằng cũng từ tuổi tác này trưởng thành lên…

Bình thường đối xử với Đường Quả Nhi cũng không tính

là tốt, thường xuyên trách đánh, nó đối với Đường Đại cũng là hận không thể từ

dưới mí mắt chạy trốn ra ngoài đi chơi. Thế nhưng giờ đây đến lúc phải rời đi,

nó khóc đến hồ đồ: “Mẫu thân, con không quấy rối nữa, đừng đuổi đi mà.”

Đường Đại cúi người, ôm lấy nó: “Cũng không phải không

trở lại nữa, khi rãnh rỗi vẫn có thể quay về Phù Vân tiểu trúc mà.”

Nó lại ôm lấy cổ nàng: “Quả Nhi không đi, đâu cũng

không đi!”

Hai người ở trước cửa Thọ vương phủ “Quần đấu” hết

thời gian một chén trà, Hình Viễn rốt cục đem nó xách vào trong phủ. Quản gia

Vương phủ rất nhiệt tình, hỏi Đường Đại có muốn vào trong phủ ngồi một lát hay

không, Đường Đại cũng rất khách khí, cười lắc đầu: “Đường mỗ không dám quấy

rối, ngài cứ làm việc của mình đi.”

Quả thật không có đi vào, một mình đứng ở cửa phủ hồi

lâu, sau cùng xoay người rời đi.

Thọ vương phi từ một nơi bí mật gần đó nhìn trộm, mãi

cho đến khi Đường Đại đi khỏi. Từ khi nghe qua người phụ nữ này, thường nghe

được người khác, thị nữ, trong sách nói các đủ loại về phu quân của mình. Cái

người phụ nữ đứng ở đỉnh núi ngôn tình tiểu thuyết của Đại Huỳnh này, đã từng

thấy, nhưng chỉ cảm thấy bình thường, chẳng hề như lời đồn rực rỡ làm người ta

lóa mắt.

Thực sự là ăn không nổi dấm chua, phụ nữ của Thọ

vương, không phải chỉ là vài con số, thật sự muốn nghiên cứu ra, sợ là cả bó?

Cả chục bó…

Đường Quả Nhi thuận lợi vào cung, mặc dù nó lai lịch

bất minh, nhưng Thẩm Dụ nỗ lực tiến cử, trong triều không người phản đối.

Đường Đại lại thấy rãnh rỗi hơn, Phù Vân tiểu trúc kỳ

thật cũng không có nhiều biến đổi, chỉ cảm thấy quạnh quẽ. Thời gian trước

người phải qua lại như con thoi, vậy mà không biết giờ đã trôi về nơi nào.

Việc ở Công Khai Đình vẫn phức tạp như trước, vẫn như

cũ thu nạp tác giả khắp nơi, mỗi ngày xét duyệt bài viết, ngày ngày xuất ra các

loại cải cách mới. Chẳng hạn như tiến cử danh quan bang phái, tài trợ các loại

vân vân.

Vì vậy ở Công Khai Đình thường xuyên có thể nhìn thấy

vài dạng như thế này —— tiểu thuyết tiên hiệp huyền huyễn dài kỳ do Võ Đang

phái quan danh độc nhất tại Công Khai Đình, tiểu thuyết võ hiệp dài kỳ do Thiếu

Lâm Tự là nhà tài trợ duy nhất ở Công Khai Đình, tiểu thuyết ngôn tình nữ

tôn dài kỳ do phái Nga Mi quan danh độc nhất tại Công Khai Đình vân vân…

Về sau lại, có người linh động, tìm được tác giả, yêu

cầu chèn vào quảng cáo, phí quảng cáo dựa theo độ nổi danh của tác giả mà định.

Mỗi tác giả tiểu thấu minh thì mỗi lần nhắc đến từ chỉ định then chốt thì được

1 xâu tiền, tác giả tiểu phấn hồng mỗi khi trong văn xuất hiện từ chỉ định then

chốt thì nhận được 5 xâu tiền, tác giả đương hồng mỗi khi nhắc tới thì nhận

được 10 xâu tiền, tác giả đại thần – giá cả gặp mặt thương nghị.

Phái Hoa Sơn lúc ban đầu tìm Hàn Phong, sau khi bị cự

tuyệt thì liên hệ đến Hồ Lang —— Hồ Lang lại rất vui vẻ mà tiếp nhận đơn đặt

hàng này, chỉ là sau cùng bị Đường Đại đuổi đánh, bởi vì thiên tiểu thuyết kia

trở thành —— Dương Tiểu Tà ngẩng đầu nhìn, thấy trên biển đề ba chữ “Hoa Sơn

Phái”, hắn đi vào phái Hoa Sơn, hắn giương mắt quan sát phái Hoa Sơn, chỉ thấy

phái Hoa Sơn quả thực khí thế, mỗi tên đệ tử của phái Hoa Sơn đều ăn mặc một

thân y phục kiếm khách lam sắc của phái Hoa Sơn cầm trong tay phát tiêu của

phái Hoa Sơn có ấn ký của phái Hoa Sơn còn có thêm phái Hoa Sơn trường kiếm…

Ngày hôm đó Đường Đại đi qua chợ ‘bát tập’ thì nhìn

thấy một tập đoản văn bày bán trên quầy bán sách lậu , mặt bìa cực kỳ tinh xảo,

thuận tay mua một quyển, không ngờ lật ra xem lại làm cho người ta kinh sợ. Lập

tức liền tìm chủ hiệu bán sách, truy hỏi tác giả của tập văn ngắn này, sau khi

qua tay nhiều người, mò tới Lan Nhược Tự, tìm gặp hắn.

Khi đó là chạng vạng, tiết trời đầu xuân, trời tối đi

rất sớm, khi Đường Đại tới Lan Nhược Tự thì tia sáng đã rất ít , trời đầy mây

không thấy mặt trời, tầng mây kết lại thành sắc xám.

Đường Đại đứng trước cửa tự hồi lâu, đi qua Đại Hùng

bảo điện rách nát, bên trong ngôi chùa rách nát chốc chốc lại phát ra tiếng

động kẹt kẹt, trên song cửa sổ đã được dán qua một lớp giấy, lúc này láng máng

lộ ra ngọn đèn sáng mờ.

Sâu trong nội tâm Đường Đại lợi ích chiến thắng sợ

hãi, nhẹ đẩy cửa, bên trong gian nhà, bên án cũ một thiếu niên đang khom người

viết tốc ký ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, Đường Đại thấy tình cảnh này rất quen

thuộc, mà quen ở chỗ nào, thì cũng nghĩ không ra.

Ngây người như thế, người con trai bên án đã mở miệng:

“Là ai?”

Đường Đại cũng không đáp, đi qua thuận tiện nhìn trang

bản thảo đang hong khô mực trên án, trên mặt mang theo tia cười, cũng có ý trêu

chọc: “Là một hộ gia đình dưới núi này, nghe nói trên Lan Nhược Tự có chuyện ma

quái, đặc biệt đến kiểm tra! Là quỷ sao?”

Lúc đó mặc dù hơn ba mươi, nhưng chưa từng sinh đẻ,

hơn nữa vẫn không vất vả cực nhọc, tư thái bên ngoài, thanh âm lúc này y như

thiếu nữ. Người nam nghe lời nay cũng thả lỏng cảnh giác, trong lời nói cũng

mang theo sự thân thiện: “Tại hạ không phải là quỷ, chỉ là tạm sống ở hoang tự

này. Cô nương là người độc thân, thực không nên tới chỗ này, sắc trời đã tối,

nhanh chóng trở về nhà đi thôi.”

Đường Đại nương theo ngọn đèn nhìn trang bản thảo, vốn

cũng là yêu thích tài năng, người này nếu thu nạp vào Công Khai Đình, ít ngày

nữa chắc hẳn sẽ ngồi lên vị trí đại thần. Tinh tế đưa tay cầm bản thảo lên

duyệt, xong mới mở miệng nói: “Sách này là viết?!”

Thiếu niên có lẽ là người thường xuyên đọc sách thánh

hiền, đối với người con gái xa lạ, hắn theo lễ rất cung kính : “Tại hạ họ Bồ,

tự Lưu Tiên, một chút văn tự thô thiển, làm cho tiểu thư chê cười.”

Đường Đại thấy người này rất thú vị: “Haha, Bồ Lưu

Tiên? Danh có đúng là Linh hay không?!”

Thiếu niên thần sắc nghiêm túc, cung kính đáp: “Đúng

là tiểu sinh, xin hỏi cô nương xưng hô như thế nào?”

Đường Đại cười đến gập cả lưng, buột miệng đáp: “Tiểu

nữ tử là Nhiếp Tiểu Thiến.”

Đường Đại ở Lan Nhược Tự ngây ngốc đến tận canh ba,

sau lại thấy sắc trời đã tối, cửa thành Trường An đã đóng từ lâu, liền đơn giản

ở lại trong chùa ngốc đến hừng đông. Ở một góc bí mật có Tây Môn Xuy Ngưu, cũng

không thấy sợ, chỉ nói sắc trời đã tối, đường núi khó đi, ngủ tạm trong chùa

một đêm.

Bồ Lưu Tiên coi như phúc hậu, lập tức tìm chăn đệm.

Trong miếu mặc dù cũ nát, nhưng vật dụng để ngủ vẫn sạch sẽ gọn gàng, trên mặt

chăn bông mơ hồ còn có mùi vị ánh mặt trời.

Đường Đại tựa trên tấm ván gỗ, lấy xấp bản thảo của

hắn đem qua, rồi mới hỏi: “Ặc, có thể xem những bản thảo này không?”

Bồ Lưu Tiên xem xét bản thảo trong tay, cuối cùng cũng

không thể từ chối, gật đầu đáp ứng.

Đường Đại đối với chỗ này kỳ thực rất quen thuộc,

thuận tiện liền đem đệm ngủ chăn bông để dựa vào tường, rồi dựa lưng vào lật

xem từng trang bản thảo, hoàn toàn chưa phát giác ra, sắc trời đã hừng sáng.

Bồ Lưu Tiên nhìn thấy Đường Đại thật là nhập

thần, cũng vô cùng kinh ngạc : “Không ngủ sao?”

Nói khỏi miệng, hắn lại thấy đường đột, đúng rồi, núi

hoang chùa dã, cô nam quả nữ, đương nhiên là không dám ngủ. Đường Đại cũng quen

thức đêm,cứ nhìn từng trang bản thảo như vậy, chỉ cảm thấy câu hình dung tự tự

như châu ngọc là thật sự tồn tại.

Bồ Lưu Tiên tự nhiên cũng là đêm không ngủ, sáng sớm

hắn đứng lên làm bữa sáng, cũng làm cho Đường Đại một bát, chỉ là cháo, thêm

chút rau dại, nhưng cũng ngon miệng. Đường Đại phát hiện hiền tài, cũng hưng

phấn không gì sánh được, tự nhiên xốc lên chủ ý muốn đào góc tường: “Bồ Lưu

Tiên, sách của ngươi là ký ước với thư cục nào?”

Từng tác giả, đối với đọc giả của mình không thể nghi

ngờ sẽ sản sinh ý muốn thân cận, cho nên thái độ của Bồ Lưu Tiên cũng không tệ

lắm: “Tại hạ viết sách chỉ là một kiểu tự tiêu khiển tự vui vẻ, không có ký ước

với thư cục.”

Đường Đại thấy rất khó hiểu: “Thế nhưng lần trước trên

đường mua được một tập đoản văn!”

Bồ Lưu Tiên lúc này mới lộ ra nụ cười mỉm: “Chuyển Văn

Phường thường có người đến xin văn, có thể là bọn họ tự phát ra thôi.”

“Vậy bọn họ có nói gì không?” Đường Đại hận không thể

xông lên lắc cho hắn tỉnh ra: “Bọn họ là một mạng lưới đạo văn, biết hay

không?”

Bồ Lưu Tiên lơ đễnh: “Tại hạ biết, thế nhưng văn bản là

vật vô giá, nếu như là lấy nó trao đổi tiền, khó tránh khỏi thô tục.”

Đường Đại ngay từ nhỏ đã không thể dính dáng gì đến

loại người cao thượng này, vô pháp lý giải loại thanh cao này, còn may là không

dám khinh bỉ: “Thế nhưng đem nó giao cho Chuyển Văn Phường, bọn họ lấy nó đổi

tiền, dù sao đi nữa cũng không tránh khỏi là mưu cầu lợi nhuận, còn không bằng

tự mình buôn bán kiếm lời, đúng hay không?”

Bồ Lưu Tiên lắc đầu như cũ: “Nếu đúng là lấy nó làm

lợi, khó tránh khỏi đón ý nói hùa theo thị trường, nhân nhượng đọc giả, sinh ra

văn tự sẽ mất đi linh tính, hiểu được chưa?”

Đường Đại nổi giận: “Tính tình người này sao lại vừa

thối lại vừa cứng như thế! Nhìn Hàn Phong xem, người ta có hồ đồ không? So với

ngươi nở mày nở mặt hơn không?”

Không ngờ nhắc tới Hàn Phong, vị trước mặt đây lại nở

nụ cười: “Rãnh rỗi hỏi hắn một chút, hắn viết mấy thứ đó, cảm giác của chính

mình ra sao? Tiểu thuyết kiếm lời là viết vì đọc giả, chỉ có cùng lợi ích,

thanh danh không quan hệ, tiểu thuyết mới là vì chính tác giả viết. Không phải

là tác giả, không hiểu được.”

Một phen nói ra này, lời lẽ nghiêm khắc từng chữ từng

chữ, Đường Đại không thể nào phản bác, cảm thấy hướng đi có tiền không kiếm đó

chính là ngu ngốc, thế nhưng bất luận là thế kỷ 21 hay Đại Huỳnh vương triều,

một thân ngông nghênh vô dục vô cầu này, vĩnh viễn đều đáng để kính trọng.

Khi mới tới Đại Huỳnh vương triều, Đường Đại ven đường

xin ăn, văn không biết tên, khi đó viết tiểu thuyết là vì cái gì? Thật là vì

chính mình. Thế nhưng hôm nay Đường Đại đứng trên đỉnh phong quang của giới

tiểu thuyết ngôn tình,cân nhắc mỗi đoạn kịch tình, tả tình, sắc, xuyên không,

viết bách hợp, viết đam mỹ, vì cái gì?

Vì nhân khí, vì thanh danh Đại Sắc Yên Thanh

không ngã đổ.

Đây cũng là bi ai của tác giả, ở thế kỷ 21, các thứ

này gọi là thương nghiệp hóa, ý của thương nghiệp hóa chính là vì thị trường,

vì đọc giả mà viết, dù cho là vừa viết vừa mắc ói, không vấn đề gì, chỉ cần

tiêu thụ là được.

Tác phẩm nhiều, đọc giả cũng chậm rãi tăng lên, vì vậy

tác giả của những tác phẩm kia, văn phong từ từ thành thục, cấu tứ cũng càng

thêm khéo léo, chỉ là tâm tình, nhân khí, vì like, follow, sẽ không như lúc ban

đầu.

Đường Đại khó thể nào như vậy, dĩ nhiên cảm thấy trong

lòng thân thiết hơn, bỏ xuống chén đũa, khi xưa có Tào, Lưu, Thanh ba người nấu

rượu luận anh hùng, Đại Huỳnh này cũng có Bồ, Đường hai người húp cháo luận

tiểu thuyết. Đường Đại không phải là một người đơn giản buông tha cho như vậy,

suy nghĩ vậy mà đến, dù sao cũng phải vớt vát được chút gì.

“Bồ Lưu Tiên, dù sao đi nữa đưa cho Chuyển Văn Phường

cũng là phát hành, không bằng trực tiếp tự phát hành đi?” Gian xảo hề hề nhìn

hắn, Bồ Lưu Tiên lại không để ý: “Có thể.”

Vì vậy Công Khai Đình quyền phát hành tất cả văn

chương của Bồ Lưu Tiên, quyền xuất bản, Đường Đại nhiều lần tạo thanh thế,

tuyên truyền, nhân khí của Bồ Lưu Tiên ở Công Khai Đình lên như diều gặp gió,

nghiễm nhiên đã sinh ra một vị đại thần mới.

Đường Đại cầm tiền của đối phương, cũng cảm thấy băn

khoăn, thường đi đến Lan Nhược Tự, đem theo rượu đồ nhắm các loại cùng hắn tâm

tình. Nói ra buồn cười, Bồ Lưu Tiên bán chữ viết, thay người viết thư mà sống,

thỉnh thoảng gặp việc hiếu hỉ, cũng viết vài câu đối, phúng điếu các loại, kinh

tế lại quá mức khó khăn.

Vì thái độ làm người của hắn quá mức quật cường cao

ngạo, Đường Đại sau lưng làm trò gọi hắn là Bồ Thạch Đầu.

Tính cách Bồ Lưu Tiên mặc dù không ra làm sao, nhưng

học thức lại uyên bác, hắn tự mình xuyên không đến, vẫn mãi độc thân, tiền có

được ngoại trừ sống qua ngày, còn lại mua sách. Khi Đường Đại viết sách thì

cũng hay tra các loại tư liệu, khi đó không có google, baidu, liền đem hắn

thành Từ Hải di động. ( Từ Hải: tên cuốn từ điển tổng hợp Trung

Quốc.)

Lại thêm thường đi đến thúc giục bản thảo chương mới,

thời gian lâu dần, hai người cũng xây dựng một chút giao tình.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thủy Chử Đại Thần
Chương 65

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...