Thuần Hóa Tình Ái – Chương 4
Thuần Hóa Tình Ái
Hữu Phước cảm nhận được sự co thắt chặt chẽ bên trong cô, nghiến răng nói: “Thư giãn một chút đi.”
Anh vừa dùng ngón tay từ từ thâm nhập bên trong cô, vừa dùng lòng bàn tay xoa bóp những hạt ngọc cương cứng phía trước, bóp nắn, ấn mạnh...
Lỗ thịt hồng hào vốn mềm mại dưới sự vuốt ve của anh nhanh chóng sưng phồng, ngón tay dài của anh dính dịch mật tràn lan trong khe hẹp của cô, không ngừng mân mê tạo ra chất nhờn ướt át, làm ướt cả những sợi lông thưa thớt trước cửa mình; vô cùng khiêu gợi.
Có lẽ vào sáng sớm, không chỉ đàn ông mới có ham muốn cao độ.
Cảm giác ngứa ngáy, tê tê cứ dồn dập kéo đến, Ngọc Hân không kìm được đẩy nhẹ vùng kín phối hợp với nhịp tay của Hữu Phước, nắm chặt cánh tay anh, nhìn anh một cách mơ màng, dùng ánh mắt thể hiện sự cầu xin.
Hơi thở của Hữu Phước nặng nề hơn một độ, nhưng chỉ nói: “Đợi chút nữa thôi, lâu rồi không làm, anh sợ làm đau em.”
“...” Lâu rồi? Chẳng phải chỉ hai tháng nằm viện thôi sao?
Kỹ thuật của Hữu Phước không cho phép Ngọc Hân suy nghĩ nhiều, từng đợt kích thích khiến vùng bụng cô như bị thiêu đốt, suy nghĩ nhanh chóng bị cảm giác mạnh mẽ kéo trở lại.
Mọi thứ trước mắt dần mờ nhạt, chỉ còn khuôn mặt phóng to của anh và tiếng thở dốc quấn quýt của hai người.
Xương sống như có dòng điện chạy qua lại, cảm giác khoái lạc nối tiếp nhau, từng đợt sóng cao hơn sóng trước... rất nhanh cơ thể Ngọc Hân run rẩy, há miệng thở dốc không ngừng.
Đó là cô đã lên đỉnh.
Hữu Phước ngừng động tác, nhìn vào đôi môi nhỏ co giật liên tục thở ra dịch mật, cuối cùng đưa tay chạm vào gốc đùi, giải tỏa ham muốn đã sưng cứng từ lâu của mình.
Côn thịt thô dài màu tím đỏ bật dựng lên khi anh kéo quần xuống, đứng thẳng trong rừng lông rậm rạp, gân xanh nổi cuồn cuộn, khuôn mặt sắc nét.
Kích thước đó thật sự to hơn nhiều so với hai ngón tay anh dùng.
Chỉ một ánh nhìn, Ngọc Hân hơi e dè rút mắt lại; Hữu Phước cúi xuống, quấn lấy đôi chân dài mảnh mai của cô quanh eo mình, dùng đầu côn thịt to khỏe của anh áp lên cửa mình cô đang co giật.
Ham muốn của anh thô ráp và nóng bỏng, cô qua những lần chạm gợi cảm, dường như phân biệt được cảm giác đặc biệt đó: trơn tru và ấm áp, rất mềm mại nhưng cũng rất cứng rắn.
Chỉ cần cọ xát nhẹ thôi cũng khiến cô toàn thân căng cứng, vùng bụng dưới nóng rực lại trào dâng dòng nhiệt...
Hữu Phước dùng côn thịt chạm vào điểm nhạy cảm của Ngọc Hân mà mơn trớn.
Lỗ hoa vừa lên đỉnh còn ướt át và nhầy nhớp, anh tách cánh hoa ra, dựa vào chất dịch trơn trượt đó mà tiến sâu vào, đợi đến khi đầu côn thịt được cô hoàn toàn bao phủ, mới bắt đầu đẩy mạnh eo cô mà tiến vào sâu hơn.
Cảm giác đầy đặn và lớn lao.
Rất căng, kèm theo chút đau nhẹ; không rõ là do kích thước của Hữu Phước quá lớn, hay vì cả hai đã lâu không gần gũi.
Ngọc Hân không khỏi cau mày.
Ánh mắt Hữu Phước không rời cô, lại cúi xuống ngậm lấy bầu ngực căng tròn đang nhấp nhô của cô.
Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa vùng nối giữa hai người, lưỡi thoảng qua rồi lại m//ú//t lấy bầu ngực cô, vừa sờ vừa l//i//ế//m.
Hai đầu núm nhũ hoa bị anh hút cắn không kiềm chế, nhanh chóng đỏ lên và sưng tấy, run rẩy.
Cảm nhận cô lại một lần nữa say đắm, anh kê một chiếc gối dưới eo cô, bắt đầu đẩy hông chậm rãi, nhịp nhàng.
Côn thịt cứng rắn, nóng bỏng của anh chôn sâu trong khe hở của cô, liên tục thâm nhập rồi rút ra, làm cô cảm thấy căng đầy lạ thường.
Cơn đau ban đầu dần được thay thế bằng cảm giác tê tê và khoan khoái; cảm giác thật sự khi anh vào sâu còn mạnh mẽ hơn nhiều so với ngón tay của anh mang lại; kích thích đến mức cô vô thức co người lại Hữu Phước đột ngột thở hổn hển, cảnh báo: “Đừng siết chặt, lát nữa em sẽ chịu không nổi đấy.”
Đọc truyện H thường xuyên giúp chúng ta thư giản sau ngày dài mệt mỏi và giúp trái tim của chúng ta không nguội lạnh giữa các áp lực cuộc sống đang ngày càng cao chúng ta vẫn có thể tiếp thu một lượng kiến thức nhất định qua các trang truyện .
Nói rồi anh lùi hông ra một chút, tạo khoảng cách, bất ngờ đẩy mạnh một cú sâu, đ//â//m vào cô một cách bất ngờ; cô bị cú va chạm này làm tê rần, lỗ hoa co thắt, trào ra một đợt dịch; côn thịt nóng bỏng của anh chôn sâu trong cô, nhờ chất dịch trơn trượt mà càng lúc càng tăng tốc độ đẩy.
Một tay anh nắm chặt m//ô//n//g hồng hào của cô, ra vào mạnh mẽ, tay kia giữ lấy bầu ngực cô, vừa xoa vừa bóp.
Dường như muốn chứng minh lời mình nói, anh đè người lên cô, tăng biên độ đẩy hông, mỗi lần sâu hơn lần trước; khối thịt đầy đặn theo từng nhịp đập mạnh vào vùng nối giữa hai người, như muốn đẩy toàn bộ bản thân vào trong.
Với cô, anh thực sự là người khá xa lạ; nhưng giờ đây họ đang làm điều thân mật nhất giữa nam và nữ.
Sự thân mật dính nhớp này khiến Ngọc Hân hơi xấu hổ, nhưng đồng thời cũng mang lại một kích thích tâm lý khác, khiến cô nóng bừng, cảm giác dưới người như được khuếch đại lên hàng ngàn lần.
Cảm giác mềm mại, chua chát và khoái cảm từ chỗ tiếp xúc lan tỏa khắp cơ thể cô theo từng đợt, ngập tràn khoái lạc khiến Ngọc Hân dần không thể suy nghĩ, chỉ theo bản năng cong người lên đón nhận người đàn ông trên mình, ngón tay siết chặt cánh tay anh, vòng lấy cổ anh, thở hổn hển.
“Nhẹ... nhẹ thôi... Hữu Phước...”
Không biết có phải cơ thể như có ký ức riêng, tên anh vốn khó nói thành lời trong đời thường, vậy mà giờ theo từng động tác của anh, cô lại dễ dàng gọi ra.
Ngay khi phát ra tiếng, Ngọc Hân vô thức ngừng lại.
--------------------------------------------------













