Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu – Chương 162

Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu

Tác giả: Oa Ngưu
Lượt đọc: 99
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngôn Thiệu Tình đứng thẳng lưng, ánh mắt sâu xa nhìn Ngôn Khinh Linh.

Ngôn Khinh Linh cười tươi, nhưng bên trong đầy ác ý: “Ta biết Thái tử đã đồng ý sẽ cưới tỷ, nhưng sau khi ta và bệ hạ bàn bạc lại, thì thấy chuyện này không hợp lễ nghi cho lắm. Hiện giờ ta là cung phi, nếu tỷ gả cho Thái tử thì bối phận chẳng phải sẽ loạn hết lên sao? Sau này hài tử của ta và tỷ phải xưng hô thế nào? Bệ hạ có tính toán của bệ hạ, ta biết như vậy sẽ thiệt thòi cho tỷ, nên lần này ta đã cầu xin hoàng hậu nương nương tìm đối tượng cho tỷ, đều là Công Hầu, tuyệt đối không để tỷ thua thiệt!” Là Công Hầu nhưng đều là người góa thê, tất cả đều đã hơn năm mươi tuổi.

Tinh thần Ngôn Khinh Linh sụp đổ, dựa vào cái gì nàng phải hầu hạ một lão già, còn người nàng ghét cay ghét đắng lại có được mối nhân duyên tốt đẹp? Thật ra, Thánh nhân đang muốn thuận theo tâm ý của Lận Chước, nhưng lúc trên giường lại bị Ngôn Khinh Linh thuyết phục. Nhân lúc tinh thần và thể xác của Hoàng đế được thoải mái, nàng vừa khóc vừa kể: “Nếu đại tỷ gả cho Thái tử, vậy thần thiếp phải trở thành gì? Hài tử của thần thiếp sau này sẽ thế nào đây?”

Tai Lận Hiền vốn dĩ rất mềm, sau khi ân ái xong rất dễ nói chuyện, trong lòng hắn tràn đầy tiếc thương nàng, chuyện gì cũng đồng ý. Lận Hiền nhớ đến, dù sao thì cũng do hắn chiếm đoạt thân thể Ngôn Khinh Linh, nếu ban tỷ tỷ của Ngôn Khinh Linh cho tiền hôn phu của nàng thì quả thật không ổn. Nào có ai đem gả đại di (chị vợ) cho nhi tử mình?

Ngôn Khinh Linh nào quan tâm đến luân thường đạo lý? Nàng chỉ không muốn để Lận Chước và Thiệu Tình được như ý thôi.

Ngôn Khinh Linh nói chưa hết, bộ dạng nàng đã đắc ý trông đợi Thiệu Tình khốn khổ. Nhưng trên mặt Thiệu Tình không có biểu hiện gì khác thường, chỉ lạnh lùng nhìn nàng: “Ngươi nói xong chưa?” Ngôn Thiệu Tình nhướng mày, vẻ mặt nàng không bi thương hay phẫn nộ như những gì Ngô Khinh Linh nghĩ. Nàng luôn bình tĩnh đến mức khiến Ngôn Khinh Linh tức giận, nàng luôn làm cho Ngôn Khinh Linh phát điên.

“Tỷ tỷ hà tất gì phải làm bộ bình tĩnh? Có phải trong lòng tỷ đang rất khó chịu không? Ngươi có khóc cũng không sao. Giống như ta đây, sau khi cha mẹ xảy ra chuyện, ta vẫn luôn muốn khóc!” Ngôn Khinh Linh đang nói chuyện lập tức đỏ mắt, thật ra nàng rất muốn khóc, nhưng không phải vì chuyện trong nhà mà nàng khóc cho bản thân mình.

Từ lúc bắt đầu, nàng vì nỗi hận nên chấp nhận ân ái với Hoàng đế, trở thành người lấy sắc dụ người, trở thành nữ nhân nghĩ một đằng làm một nẻo. Dần dà, nàng cũng khinh thường chính mình, nhưng nàng chỉ có thể tiếp tục tiến về phí trước, nàng đã không có đường lui, ngoại trừ việc lấy sủng ái của Hoàng đế để củng cố địa vị, nàng không còn đường nào để đi cả.

“Ta không muốn khóc!” Thái độ thờ ơ của Thiệu Tình khơi lên lòng oán hận của Ngôn Khinh Linh. Từ trước đến nay, Ngôn Thiệu Tình luôn như vậy, vẫn luôn bày ra bộ dạng mình không sao cả, giống như cả đời nàng chỉ đóng một vai diễn duy nhất.

“Ta biết trong lòng tỷ rất khó chịu!” Ngôn Khinh Linh luôn tự thuyết phục bản thân mình. Mỗi khi Thiệu Tình không thể hiện những phản ứng nàng mong muốn, cảm giác mất mát khó tả cứ chiếm lấy cơ thể nàng.

“Hoan tần nương nương, ngươi yêu bệ hạ sao? Vì ngươi yêu bệ hạ cho nên mới tin tưởng ngài ấy sao?” Ngôn Thiệu Tình hỏi, lập tức cắt đứt vai diễn của Ngôn Khinh Linh.

“Hả?” Ngôn Khinh Linh sửng sốt vì câu hỏi của Thiệu Tình.

“Ta yêu Thái tử điện hạ, nên ta tin tưởng Điện hạ. Ngài ấy nói cưới ta thì sẽ cưới ta!” Ngữ khí Thiệu Tình vững vàng, trên mặt còn hiện lên ý cười nhàn nhạt.

“Cho dù ngài ấy không thể cưới ta thì thế nào? Chỉ cần ngày ấy không cưới người khác, ta cũng nguyện làm bạn bên cạnh ngài ấy!” Thiệu Tình thản nhiên nói, điều này khiến Ngôn Khinh Linh cảm thấy bản thân mình như đồ ngốc.

“Ngươi..để xem ngươi còn đắc ý được đến khi nào?” Ngón tay ngọc ngà của Ngôn Khinh Linh chỉ vào Thiệu Tình. Nàng tức giận đến phát run, rõ ràng nàng muốn tìm Thiệu Tình để trút giận, cuối cùng cơn giận lại ập lên người nàng.

“Sắc mặt Hoan tần nương nương không tốt lắm, có nên ngồi xuống một chút không?” Thiệu Tình không biết nên khóc hay nên cười, lúc nhỏ, nàng thật sự rất ghét Ngôn Khinh Linh, nhưng khi lớn lên, Ngôn Khinh Linh trong mắt nàng rất giống một vai hề thích nhảy nhót. Thiệu Tình cũng không muốn so đo với nàng ta, chung quy cũng đều là người bị hại, bị Ngôn Dạ Đình đưa đến thế gian này, hứng chịu mọi hỗn loạn do hắn tạo ra.

“Không cần ngươi vờ quan tâm! Được lắm, ngươi cứ việc không danh không phận đi theo Thái tử đi, đến lúc đó ta thỉnh xin bệ bạ, để hắn cưới một chính phi thân phận cao quý, để cho cả đời nay ngươi không có ngày nào được yên, để cho ngươi giống mẹ người, suốt đời chỉ ở hậu viện, không thể gặp người!” Ngôn Khinh Linh bị thái độ của Thiệu Tình đả thương, nàng không có cách nào giữ được bộ dạng đoan trang hiền thục như lúc đầu.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Yêu nữ đê tiện gặp rắc rối lớn!
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170: Ngoại truyện 1
Chương 171: Ngoại truyện 2
Chương 172: Ngoại truyện 3
Chương 173: Ngoại truyện 4
Chương 174: Ngoại truyện 5
Chương 175: Ngoại truyện 6

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu
Chương 162

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 162
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...