Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu – Chương 151

Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu

Tác giả: Oa Ngưu
Lượt đọc: 103
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lửa trại dần tắt, chân trời cũng bắt đầu ửng hồng, hai người triền miên cả đêm, củi khô gặp lửa lớn, sao có thể tắt được. Hai người ác chiến từ lúc phương đông còn sáng trời, đến giờ bình minh ánh vàng.

Thiệu Tình nằm trong lòng ngực Lận Chước, cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, song, nàng lại không muốn ngủ, cứ như vậy ôm lấy Lận Chước không dám buông tay.

“Tình Tình, nàng có thể nói cho ta đã xảy ra chuyện gì không?” Giọng của Lận Chước từ trên đỉnh đầu vọng lại, Thiệu Tình im lặng một lúc, cho đến khi hắn cho rằng nàng không muốn nói thì nàng lại lên tiếng.

“Hắn ta nói…ta không phải là hài tử của mẫu thân, Ngôn Khinh Linh mới là hài tử của mẹ, A Chước, dòng máu trên người ta rất kinh tởm!” Lời này rất khó để nói, nhưng một khi đã nói ra thì tiếp sau đó sẽ trút ra hết.

Đương nhiên Lận Chước biết “hắn ta” mà Thiệu Tình nói là ai, mấy ngày nay Lận Chước ở chung với người thân của Ngôn Dạ Đình nhưng chẳng ai gọi hắn một cách tử tế, người nào người nấy toàn gọi là “hắn ta” kèm theo đó là cái nghiến răng sắc bén.

Lời của Thiệu Tình khiến Lận Chước vô cùng kinh ngạc, những gì Thiệu Tình nói trái ngược hoàn toàn với những gì hắn nghe được. Ngôn Ngai Như vì muốn lấy lòng tin của Lận Chước, muốn Lận Chước phối hợp với y để diệt trừ Ngôn Dạ Đình, cho nên y đã kể lại đầu đuôi sự việc.

Đối với ân oán của cha mẹ Thiệu Tình, cũng xem như Lận Chước được mở mang tầm mắt, hắn từng gặp qua không ít người ngoan độc, cũng từng gặp qua những cha mẹ độc ác tuy nhiên hắn chưa bao giờ thấy người dùng những thủ đoạn độc ác đến vậy.

Mặc kệ cho Ngôn Dạ Đình có năng lực cao siêu thế nào, chỉ nói riêng về nhân phẩm thì y không thích hợp để làm quan trong triều. Sau nhiều lần cân nhắc, Lận Chước đồng ý tham gia theo lời đề nghị của Ngôn Ngai Như. Suy cho cùng, nếu không trừ khử Ngôn Dạ Đình thì trên dưới phủ Quốc Công sẽ không có ngày nào được yên ổn.

Lận Chước từng chung thuyền với Ngôn Dạ Đình, có lẽ vì bản thân là người ngoài cuộc cho nên Lận Chước có thể lập tức đoán ra được Ngôn Dạ Đình đang nói dối, nhưng Thiệu Tình đang bị chìm sâu trong vũng lầy nên không thể phân bị đâu là thật đâu là giả.

Dù sao thì lời của Ngôn Dạ Đình vô cùng chắc nịch, chỉ có người có trái tim sắc đá mới bỏ ngoài tai được.

“Tình Tình, con người không ai được quyền lựa chọn cha mẹ cả, mặc kệ cha mẹ nàng là ai, điều quan trọng là nàng muốn mình là ai!” Lúc này nếu nói với Thiệu Tình rằng Ngôn Dạ Đình đang nói dối thì cũng không thể gỡ bỏ hết mọi nút thắt trong lòng nàng. Bởi vì người nào nói cũng có lí, rất khó để phân biệt thật giả, chỉ có thể đánh ngay nguyên nhân tâm bệnh của nàng thì mới có thể trị tận gốc.

Thiệu Tình không đáp lại, Lận Chước vội nói tiếp: “Phụ thân ta là nam tử bạc tình, nhưng ta không giống vậy, mẫu thân ta là nữ tử mềm yếu nhưng ta không vậy, ta không nghĩ trên người ta chảy dòng máu của họ thì sẽ giống họ!” Lận Chước xoa xoa đầu nàng, cảm nhận được thân người nàng đang run lên, quả nhiên nàng nghe lọt tai những gì hắn nói.

Lận Hiền phong lưu từ trong máu, cho dù sủng ái quý phi nhưng đến lượt tuyển tú vẫn tuyển rất nhiều tân nhân, ngay cả vị hôn thê của nhi tử cũng không tha. Nguyên hậu Liên Tiêm sầu não vì bị trượng phu phản bội, kết quả ra đi khi tuổi còn trẻ, để lại nhi tử còn nhỏ tứ cố vô thân đơn độc trong cung, cuối cùng được Tiên hoàng bảo hộ. Dù vậy, nhưng trên người hắn không hề có khuyết điểm của cha mẹ, hắn thâm tình thế nào, Thiệu Tình tự cảm nhận được, hắn kiên cường bao nhiêu thì đành phải hỏi những kẻ xâm lược bị hắn đánh bại.

“Ta không giống phụ hoàng và mẫu hậu, nàng biết ta giống ai nhất không?” Lận Chước nhẹ giọng hỏi.

Điều này Thiệu Tình biết, ai ai cũng đều khen hắn giống Tiên hoàng, Tiên đế mở ra triều đại thái bình hưng thịnh, là bậc quân chủ anh minh, là nhân vật vĩ đại khai thiên lập địa. Đương kim thánh thượng giờ này sống núp dưới cái bóng ngài để giữ vững ngôi vua, đây cũng là nguyên nhân Đương kim thánh thượng chán ghét Lận Chước. Lão bị so với cha mình thì đã đành, còn bị đem đặt lên bàn cân với hài tử mình, dựa theo tính cách của Lận Hiền, đương nhiên hắn không thể chấp nhận được hài tử như vậy, hắn thà rằng thiên vị hai tên hài tử ngu đần của quý phi còn hơn là coi trọng Lận Chước.

Thiệu Tình hiểu Lận Chước muốn nói gì, trong lòng nàng ít nhiều gì cũng bị thuyết phục, nếu là những người khác, bọn họ không rõ sự tình sẽ chỉ thuận miệng an ủi, nói về đạo lý lớn lao, Thiệu Tình sẽ không nghe lọt tai. Nhưng Lận Chước lấy kinh nghiệm của bản thân ra để phân tích, cho nàng sự đồng cảm, để nàng dùng trái tim mình cảm nhận.

Lận Chước nhận thấy thái độ của Thiệu Tình thay đổi, hắn cố gắng tiếp tục: “Ta được Hoàng tổ phụ nuôi lớn, đương nhiên tính cách giống ông ấy. Mặc kệ nàng có phải do nhạc mẫu sinh ra hay không, nhưng công sinh không bằng công dưỡng, Tình Tình rất giống nhạc mẫu!” Ngữ khí hắn chắc nịch như muốn trấn an tâm tình của nàng.

Chỉ có điều…

“Lận Chước, còn chưa xem bát tự mà chàng dám kêu nhạc mẫu, chàng đừng hòng lợi dụng sơ hở!” Thiệu Tình cười lên, chọc ngón tay trắng nõn lên ngực Lận Chước.

Lận Chước không có ý định sửa đổi xưng hô, muốn theo đuổi nữ nhân, ít nhất phải cần có da mắt dày.

“Những cái khác không nói đến, Tình Tình xinh đẹp như vậy, vừa nhìn đã biết là do nhạc mẫu sinh ra rồi, e là Quốc Công phu nhân không thể sinh ra tuyệt sắc giai nhân như Tình Tình được đâu!” Tuy Thiệu Tình có danh ác nữ, nhưng cũng mệnh danh là quốc sắc thiên hương. Còn Ngôn Khinh Linh đẹp thì có đẹp đó, song vẫn kém xa Thiệu Tình. Ngôn Khinh Linh được danh xưng đệ nhất mỹ nhân kinh thành phần lớn là xét về tài hoa của nàng, chứ mọi thứ đều phóng đại lên.

“Chàng!” Mặt Thiệu Tình đỏ bừng, nàng vừa buồn bực vừa vui: “Thật là mồm mép!” Miệng thì mắng hắn nhưng trên mặt lại không có chút tức giận.

“Được rồi, ngủ một giấc đi, lúc sau trở về tán gẫu với nhạc mẫu một chút, ta sẽ khai tất cả!”

“Lận Chước, không cho chàng gọi mẹ ta là nhạc mẫu!”

Chiếc giường không lớn, hai người ầm ĩ một hồi, ván giường kêu kẽo kẹt không ngừng. Cuối cùng, Thiệu Tình không địch lại sức của Lận Chước, để hắn ôm trong ngực.

“Ngủ đi, ta ở đây…” Tai nàng dán vào ngực hắn, nghe thấy nhịp tim ổn định, rồi từ từ nhắm mắt lại, vừa nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ lập tức kéo đến.

Ác mộng cuối cùng cũng được gỡ bỏ, Thiệu Tình ngủ một mạch hơn nửa ngày. Lúc nàng mở mắt thì sắc màu ở phía chân trời lại thay đổi một lần nữa.

Lận Chước kiên trì thuyết phục, Thiệu Tình ăn xong cơm chiều, rồi sau đó cả hai cùng vào Cốc.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Yêu nữ đê tiện gặp rắc rối lớn!
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170: Ngoại truyện 1
Chương 171: Ngoại truyện 2
Chương 172: Ngoại truyện 3
Chương 173: Ngoại truyện 4
Chương 174: Ngoại truyện 5
Chương 175: Ngoại truyện 6

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thứ Trưởng Nữ - Oa Ngưu
Chương 151

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 151
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...