Thông Phòng – Chương 8
Thông Phòng
Ôn Đông nghe thấy tiếng đóng sầm cửa liền thoát khỏi dư vị cao trào, nhìn thấy cảnh này, cũng là trong dự liệu của nàng.
Dù sao nàng cũng không vội, hiện tại lão phu nhân cũng không có người nào thích hợp để thay thế nàng.
Sau khi vệ sinh b.í.m nhỏ, nàng xoay người ngủ ở mép giường, dự định sáng mai sẽ trở lại Bắc Thần các, bởi vì nàng còn muốn để lại một lễ vật cho Bùi Tư.
Sáng hôm sau, Ôn Đông dậy sớm, đặt món quà nàng tặng cho Bùi Tư bên dưới nghiên mực, nhưng nàng cũng không vội vã rời đi, mà xoay người ngồi lên ghế của Bùi Tư, vén vạt váy lên, tối hôm qua khi đến đây thì nàng cũng không mặc quần lót, hai chân trần truồng.
Nàng dùng ngón tay vỗ về chơi đùa viên hạch, từ nhẹ đến nặng, từ chậm đến nhanh, cơ thể nhạy cảm của nàng đã sớm tràn ngập thủy triều mùa xuân, nàng đặt món quà dưới cơ thể, để d.â.m thủy nhỏ giọt lên đó, sau khi làm xong, một khắc nàng cũng không dám ở lại, nếu bây giờ bị bắt được, chuyện tối ngày hôm qua cộng thêm chuyện hôm nay, Bùi Tư thực sự sẽ khiến nàng chịu không nổi.
Ra khỏi thư phòng, Ôn Đông đi thẳng đến phòng của lão phu nhân vấn an, đồng thời cũng mượn lão phu nhân để tránh đầu gió.
Ôn Đông chân trước vừa ra khỏi thư phòng, Bùi Tư chân sau đã trở về, hắn đến xem nữ nhân kia có còn ở đó không, khi nhìn thấy chiếc giường trống không thì thở phào nhẹ nhõm, lúc gần đi Ôn Đồng đã dọn giường gọn gàng, nhưng tối hôm qua triều phun đã thấm ướt một mảnh lớn ga trải giường, cho dù khô ráo cũng có thể nhìn thấy dấu vết mờ nhạt, Bùi Tư nhìn thấy vết nước lớn, sắc mặt lập tức tối sầm, liền gọi thư đồng đến đổi toàn bộ đồ dùng trên giường.
Thư đồng theo lệnh bước vào phòng ngủ, Bùi Tư liền yên lòng đi gian ngoài, đi đến trước bàn sách, dự định phê duyệt công văn hôm nay.
Chấp bút chấm mực, lại phát hiện bên dưới nghiên mực đè lên một tờ giấy Tuyên Thành.
Có người động vào bàn! Bùi Tư nhíu mày, không ngờ Ôn Đồng lại dám động vào đồ của mình, tiện tay rút tờ giấy ra, giây tiếp theo, thư đồng đang trải giường chiếu trong phòng ngủ chợt nghe thấy một tiếng vỗ bàn thật mạnh, làm hắn sợ đến mức toàn thân run lên, ga giường trong tay liền rơi xuống đất.
Bùi Tư đầu tiên là vô cùng tức giận, rồi sau đó là vô cùng xấu hổ và giận dữ, sắc mặt đen vừa đỏ.
Hóa ra tờ giấy kia là một bức tranh, là hình ảnh hai người trần truồng làm tình đêm đó, rải rác vài nét bút, nữ tử nũng nịu cùng nam tử có thần thái cực kỳ giống hắn, còn cố ý làm nổi bật dáng vẻ động tình khi hắn cắn núm v.ú, dục căn dưới người được vẽ vô cùng rõ nét, trên giấy vẽ còn để lại chút nước đọng, ngón tay của hắn sờ lên thì thấy có màu trắng, giống như là nghiệm chứng, hắn còn để tờ giấy lên mũi ngửi ngửi ...
Vậy mà thực sự là ...
Như bị lửa đốt, hắn ném tờ giấy Tuyên Thành ra, đúng lúc bị thư đồng vừa trải giường xong bước ra nhìn thấy, thư đồng cho là giấy vụn Vương gia ném loạn, chuẩn bị cúi xuống nhặt lên giấy vụn bỏ vào trong giỏ.
"Dừng tay." Bùi Tư vội vàng lên tiếng ngăn lại, "Bổn vương ... Tự nhặt." xuân cung đồ của mình cho dù thế nào cũng không thể truyền ra ngoài được.
Hắn nhặt bức họa trên mặt đất lên, cắn răng nghiến lợi nói, "Đi, đi Bắc Thần các xem thử."
Ôn Đông đã đoán trước Bùi Tư sẽ tìm nàng gây sự, vì vậy sáng sớm nàng đã ở trong nội viện của lão phu nhân, quyết định buổi tối sẽ không trở lại Bắc Thần các.
Bùi Tư gặp trắc trở, tức giận đến mức ném đồ lên bàn, chẳng lẽ một thông phòng nho nhỏ cũng muốn lật trời. Nàng đơn giản là ỷ vào mẫu thân mình, nghĩ tới đây, Bùi Tư bỗng nhiên nghĩ đến, hắn có thể đổi nữ nhân phục thị, nói cho cùng, lão phu nhân che chở nàng, chỉ là bởi vì, nữ nhân này là người duy nhất hắn chạm vào.
Hơn nữa nữ nhân này dường như không phải là một nha hoàn bình thường đơn giản như vậy, hắn nhìn chằm chằm vào bức xuân cung đồ trên tay mình, nha hoàn vẽ tốt đấy.
"Bùi An, tra kỹ thông tin nữ nhân này cho ta."
"Mẫu thân ... Nhi tử muốn tuyển thêm thêm một thông phòng nữa, thay cho thông phòng Ôn Đông trước đó đi." Bùi Tư đặt tách trà hoa trong tay xuống, nói với lão phu nhân đang ngồi phía trên.
"Thay đổi" Lão phu nhân chậm rãi nhấp một ngụm trà, thầm nghĩ đến ý tứ trong lời nói của Bùi Tư, chẳng lẽ vẫn không thích nữ nhân, rõ ràng nha đầu Ôn Đông kia tư sắc hơn người, giờ đi tìm một nha hoàn có dung mạo xinh đẹp hơn nàng cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.
Huống hồ nha đầu kia ở trước mặt bà cũng là một người rất thông minh, vì vậy nàng tự nhiên biết muốn có được chỗ đứng trong vương phủ này với sự hỗ trợ của bà là không đủ, phải bắt được trái tim Tư nhi mới là đạo lý căn bản nhất.
Rất có thể, là do cái đồ càn quấy lớn tuổi, ngay cả nữ sắc cũng không dính đến này rồi, sắc mặt bà lúc này cũng có chút không tốt.













