Thơm ngọt mềm mại – Chương 9: Lại lần nữa
Thơm ngọt mềm mại
“Con kiên nhẫn chút, mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, con nên bớt tùy hứng đi. Trương Đào tuy không làm gì, nhưng nó sẽ không khăng khăng một với con. Con phải nghĩ cho nó nhiều hơn, mẹ thằng bé đã qua đời, hiện giờ chỉ có mình ba chồng con là người thân. Hằng ngày nên quan tâm ông ấy một chút, dù sao việc nhà cũng đã có người làm, con chỉ cần hỏi han ân cần là được.”
Lâm Kiều Kiều nhớ tới ba chồng, mặt đẹp đỏ lên, còn muốn chăm sóc thế nào nữa, ngay cả trên giường cô cũng chăm sóc luôn rồi.
“Mẹ, con biết rồi. Con vất vả lắm mới về nhà một chuyến, chúng ta gác chuyện này qua một bên đi.”
Lâm Kiều Kiều ăn vạ ở nhà mẹ đẻ cho đến khi ăn xong cơm tối mới lái xe về nhà, còn lén bỏ vài nước hoa thất sắc vào đồ uống của họ.
Đến thì đi bằng tay không, lúc về thì được mẹ cho một đống đồ đến mức chặt cứng cả cốp xe.
Màn đêm buông xuống, Trương Quốc Dương một mình bên trong biệt thự không khỏi đứng ngồi không yên, lo lắng không biết con dâu đã đi đâu, không biết cô có thấy đau khổ vì bị một lão già xâm phạm hay không?
Thời gian trôi qua càng lâu ông càng sốt ruột, chân bước ra ngoài hoa viên ngồi chờ cô. Như vậy khi con dâu trở về là ông có thể thấy ngay.
Lúc Lâm Kiều Kiều về đến nhà thời gian đã điểm tám giờ tối, nhà mẹ đẻ và Hoa Hồng viên ở hai thành phố gần kề, không xa cũng không gần. Trước đây, Trương Đào muốn tự thân lập nghiệp, không dựa vào cha mẹ, nên sau khi hai người kết hôn đã chuyển sang thành phố bên cạnh.
Tình yêu rất dễ làm cho con người ta mù quáng. Trước kia, Trương Đào nói gì cô cũng cảm thấy có lý. Tuy nhiên, trọng sinh qua một lần, bây giờ đã là cảnh còn người mất.
Trương Quốc Dương ngây ngốc nhìn trời, đột nhiên nghe thấy âm thanh động cơ xe, sau đó thấy con dâu lái xe qua cổng, rồi vào gara.
Lâm Kiều Kiều từ gara bước ra liền thấy ba chồng đang đi đến, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi nhìn cô, giống như một đứa bé đã làm chuyện có lỗi. Ông nắm lấy cánh tay cô đặt lên mặt, để cô dễ dàng cho mình một cái tát.
“Kiều Kiều, ba xin lỗi con, con đánh mắng ba đi. Sau này đừng ra ngoài trễ thế này nữa, rất nguy hiểm. Nếu con không muốn nhìn thấy ba, ngày mai ba sẽ về quê, con tự chăm sóc bản thân cho tốt.”
Lâm Kiều Kiều vui vẻ không thôi, ba chồng mãi nghĩ luẩn quẩn trong lòng chuyện ông làm sáng nay với cô, nên bây giờ vẫn còn ngồi đợi cô về.
Nghĩ lại tất cả không phải lỗi của ba chồng, nếu cô đoán không sai thì hai người họ trở thành như vậy là do cánh hoa màu tím kia.
Hơn nữa, chính cô cũng mong mỏi, nếu cô không câu dẫn ông, ông sẽ không làm như vậy. Sáng nay, cô đã rất hưởng thụ tư vị mất hồn kia không phải sao? Sao lúc này còn phải làm ra vẻ? Làm hại ba chồng lo lắng cho cô cả một buổi.
Lâm Kiều Kiều rút tay về, ôm lấy ông, đầu vùi vào lồng ngực ông.
“Ba không sai, con không trách ba thật đó. Ba đi rồi thì ai chăm sóc con? Ba đã làm chuyện kia với con, bây giờ ba định phủ bỏ trách nhiệm luôn sao?”
Tâm tình Trương Quốc Dương hôm nay cứ như tàu siêu tốc, hết lên rồi lại xuống. Buổi sáng ông được thể nghiệm cảm giác thỏa mãn chưa từng có, giữa trưa thì lo lắng thấp thỏm, buổi tối lại là đứng ngồi không yên, hiện tại là cảm giác vui sướng đã mất nay tìm lại được.
“Kiều Kiều, ba vui lắm. Con yên tâm, chỉ cần con không đuổi ba sẽ không đi, mà chăm sóc con cả đời.”
“Ba, trong xe có đồ, con lấy không được, chìa khóa này đưa cho ba, ba giúp con lấy chúng ra đi. Con hơi mệt nên đi tắm trước, ba cũng nên nghỉ sớm một chút.”
“Mau đi đi, ba sẽ thu xếp lại thật tốt.”
Trải qua một ngày vui sướng bất an lẫn lộn, ba chồng con dâu hai người đã khá mệt mỏi, nên đêm nay ngủ rất ngon.
Hôm sau, một ngày mới lại bắt đầu, Trương Quốc Dương vừa ngân nga một giai điệu vừa giặt quần áo. Lâm Kiều Kiều xuống lầu, thấy bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn, tâm trạng tốt đẹp hẳn lên.
Trương Quốc Dương giặt xong quần áo, chợt thấy trên gương mặt hồng thuận của con dâu hiện lên biểu tình không tệ, ông hoàn toàn yên lòng, liền mở lời chào hỏi.
“Hôm nay Kiều Kiều dậy sớm thật.”
Lâm Kiều Kiều uống một ngụm sữa bò, vài giọt sữa nghịch ngợm chảy ra từ khóe miệng cô. Trương Quốc Dương thấy thế, trong đầu bất chợt suy nghĩ bậy bạ.
Ngay khi cô phát hiện ra ba chồng đang nhìn mình chằm chằm thì đứng dậy bước đến chỗ ông.
“Lão hư hỏng, lại nhìn con, hừ, con cho ba nhìn hết.”
Hôm nay Lâm Kiều Kiều mặc một chiếc váy trắng cúp ngực, toàn bộ vai ngọc lộ ra ngoài, quan trọng là cơ thể mảnh khảnh không mặc nội y, hai đầu v//ú nhô lên rơi vào tầm mắt ông một cách rõ ràng.
Trương Quốc Dương nghe thế, liền được một tấc lại muốn tiến thêm một bước ôm người vào trong ngực. Ông biết nếu cô vẫn còn để ý chuyện hôm qua, hiển nhiên sẽ không mặc như vậy.
Lâm Kiều Kiều cảm nhận lửa nóng hầm hập từ ba chồng, còn có bàn tay thô ráp chui vào váy.
Bàn tay chạm vào một mảng trần trụi, ông không khỏi vui mừng.
Hình như Kiều Kiều cũng thích ông làm thế với con bé?
Lâm Kiều Kiều không biết mình làm thế là đúng hay sai, cô chỉ muốn ba chồng, muốn được ông ôm ấp và cả nơi cứng rắn kia của ông.
Hiện tại cô đã sớm ném bữa ăn sáng qua một bên, thân hình trơn bóng bị ông ôm đặt lên sofa.
Thân trên Trương Quốc Dương vẫn còn nguyên vẹn chiếc áo ngắn tay, chỉ là thân dưới đã bị cởi sạch. Ông nhiệt tình hôn môi con dâu, cùng cô trao đổi nước miếng, sau đó lại ngậm lấy một bên núm v//ú, hút một cái thật mạnh khiến cơ thể cô khẽ run lên.
Lâm Kiều Kiều cảm thấy ba chồng mặc áo quá vướng víu, liền vươn tay cởi áo ông ra, rồi đỉnh thân mình đưa đầu v//ú vào sâu trong khoang miệng ông, hai đùi bị ông tách mở thật rộng, khe thịt hồng nhạt ở giữa phân bố ra lượng lớn mật dịch.
Trương Quốc Dương há miệng ngậm lấy âm hộ, đưa đầu lưỡi tiến vào khe thịt, l//i//ế//m láp. Cô áp sát đầu ông vào hạ thể mình, hai đùi kẹp lại, để mặc cho đầu lưỡi vừa mềm vừa nóng không ngừng quấy phá nơi riêng tư, cả người cô bất giác truyền đến một trận tê dại.
“Ba, con ngứa quá, ba dùng nơi đó đi.”
Trương Quốc Dương đã sớm đặt ‘ông bạn già’ kề sát miệng huyệt, hai tay giữa lấy m//ô//n//g nhỏ dùng sức đỉnh một cái, gậy thịt hoàn toàn chui vào trong âm hộ chặt khít ấm áp.
Hai người thỏa mãn kêu lên một tiếng.
“Kiều Kiều, con thật đẹp, bên dưới cũng chặt nữa.”
Lúc này ông đang trong tâm trạng ‘mở cờ trong bụng’, tuy hôm qua hai người cũng làm, nhưng Lâm Kiều Kiều luôn ỡm ờ. Tuy hôm nay con dâu vẫn xấu hổ, e thẹn nhưng thả lỏng hơn rất nhiều.
Ông chậm rãi khiến cho gậy thịt thích ứng, nhưng không được.
Tuy hôm qua đã mở rộng ra một lần, nhưng hôm nay giống như vừa mới phát thân, kẹp chặt khiến ông cắm vào có chút khó khăn, chỉ có thể chậm rãi trừu động chờ âm hộ chảy ra nhiều d//â//m thủy.
Lại lần nữa nằm dưới thân ba chồng, Lâm Kiều Kiều buông bỏ rụt rè, cô thích ba chồng ôm cô như vậy, thật sự rất ấm áp. Hạ thể bị tắc đến tràn đầy cũng khiến cô sung sướng không thôi, cô biết đây mới đúng là làm tình, làm tình cùng người mình yêu.
Cô yêu một người đàn ông như vậy, ông vừa chăm sóc vừa sủng ái cô, có đôi khi lại cường hãn, làm cô không chỉ ỷ lại mà còn có cảm giác thỏa mãn thật sâu.
Những chuyện khác cô không muốn nghĩ quá nhiều, chỉ khát vọng bắt lấy hạnh phúc trước mắt.