Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếp Khuynh Thành – Chương 2

Thiếp Khuynh Thành

Tác giả: Thư Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa lẩm bẩm vài từ, Mộc Khinh đã hoảng đến dựng tóc gáy, cơn

buồn ngủ bỗng chốc tan biến.

Đây không phải là giọng nói của cô!

Giọng nói này vừa dịu dàng lại vừa mềm mại yêu kiều,, tuy

hơi khàn nhưng dễ nghe hơn nhiều so với giọng nói lãnh đạm của cô trước đây..

Cô vội mở to hai mắt,

cảnh vật xung quanh hoàn toàn xa lạ. Trên trần nhà không phải là chiếc đèn chùm

quen thuộc, mà là ánh mặt trời đang chiếu rọi qua lớp ngói lợp trên mái nhà.

trong phòng không có mùi hương hoa nhài dịu nhẹ, thanh mát cô thường dùng, mà

là một thứ mùi mốc meo khó tả, kèm theo vị máu tanh nồng. Mộc Khinh khẽ nhíu

mày, trong lòng dâng lên một dự cảm xấu.

“Nàng ta chưa chết?”

Mộc Khinh lên tiếng khiến mấy nàng ca kĩ sợ run, tưởng mình

gặp ảo giác, ai dè nhìn lại đã thấy cô mở to mắt, cả đám kinh ngạc lập tức hét

lên. Lúc Khánh vương phi được đưa tới ca kĩ phòng chỉ còn thoi thóp, chắc chắn

sẽ chết, vậy mà bây giờ lại có thể mở mắt nói chuyện! Mấy nàng ca kĩ liếc nhìn

nhau, rồi tò mò cùng nhìn Mộc Khinh.

Mộc Khinh cảm thấy đầu đau như búa bổ, không còn chút sức lực,

hoàn cảnh thay đổi cũng không kịp suy nghĩ nhiều, giờ quay đầu nhìn mấy nàng ca

kĩ vừa hét lên, cô bỗng có cảm giác lạnh thấu xương.

Có khoảng bảy – tám cô gái nhan sắc tuyệt đẹp, trang sức diễm

lệ đang đứng đó, mặc những y phục cổ trang hơi hở hang, mỗi người một vẻ. Người

nào cũng trát một lớp son phấn thật dày trên mặt, nhưng vẫn không thể che lấp

đi sự non nớt, mấy cô bé này chỉ 15 – 16 tuổi là cùng.

“Ngươi tỉnh lại không biết là phúc hay họa nữa. Nếu muốn yên

thân thì mau ngồi dậy, tịnh thân (tắm rửa) rồi thay quần áo đi.” – Trong đám

người có một nữ tử thấy vẻ tái nhợt và nét mặt khó hiểu của Mộc Khinh, liền tốt

bụng nhắc nhở.

Một nữ tử khác, thân mặc yếm màu hồng nhạt, bên ngoài khoác

áo lụa trắng trong suốt nghe thấy vậy liền bật cười, hai tay chống eo nhỏ, nàng

ta xoay người khiến bộ ngực lộ ra hơn nửa cũng rung rinh theo. “Như Băng tỷ tỷ

cần gì phí công lấy lòng cô ta? Thân phận ả bây giờ cũng giống như chúng ta

thôi, đã không còn là Vương phi của Khánh Vương phủ nữa rồi.”

Cô gái tên Như Băng khẽ nhíu mày, nàng liếc ca kĩ kia một

cái, rồi lạnh lùng nói: “Thường ngày ta ghét nhất loại người khi thấy người ta

phú quý thì nịnh nọt, lúc người ta gặp rủi ro thì giậu đổ bìm leo.”

“Như Băng, đừng tưởng Khánh vương nghỉ lại chỗ ngươi vài lần

thì ngươi đã một bước lên mây! Ngươi cũng chỉ là một ca kĩ thân phận thấp hèn

mà thôi!” – Ca kĩ kia bị châm chọc thẹn quá hóa giận.

Như Băng không thèm để ý, chỉ cười lạnh nói: “Phi Tuyết,

ngươi và ta đều là ca kĩ trong Khánh Vương phủ!”. – Nàng tàn nhẫn chỉ ra hiện

thực.

Phi Tuyết nghẹn lời, định đáp trả mỉa mai nhưng trong mắt bỗng

ánh lên vẻ đau xót, đành im lặng.

Nơi này có bao nhiêu ca kĩ từng có phân thận cao quý chứ?

Nhưng cũng chỉ là “đã từng” thôi, hiện giờ các nàng là những ca kĩ thấp hèn bị

nam nhân tùy ý đùa bỡn, vũ nhục, đây là sự thật.

Những người khác dường như đã quen với việc tranh cãi của

hai người họ nên cũng không khuyên can. Kỳ thực việc này chẳng phải chuyện hiếm,

trong Khánh Vương phủ có gần năm mươi ca kĩ, thì việc đấu tranh gay gắt giữa

các ca kĩ là điều hiển nhiên, hầu như ngày nào cũng xảy ra nên phần lớn người ở

đây đều thờ ơ lạnh nhạt.

Cơn đau đầu của Mộc Khinh đã giảm bớt, cô vẫn luôn nằm một

bên xem đám nữ nhân kia, nghe thấy cuộc tranh cãi giữa hai người tên Như Băng

và Phi Tuyết, ánh mắt mơ màng cũng bắt đầu tràn đầy khiếp sợ.

Cô không ngốc, hoàn cảnh trước mắt tuy rằng khác lạ, nhưng

tuyệt đối không phải nằm mơ.

Đây là…

Xuyên không!

Đầu óc cô ầm một tiếng.

Cô nhớ rõ, vừa tan tầm về nhà đã chui ngay vào phòng nằm nghỉ

ngơi một chút, sau đó sẽ dậy đi tắm rồi ăn tối, không hiểu sai vừa ngủ bỗng

nhiên cô lại xuyên không?! Ở thế giới hiện đại, cô còn có một tiền đồ xán lạn,

tuy chỉ tốt nghiệp Đại học được một năm, nhưng dựa vào năng lực ưu tú và khuôn

mặt ưa nhìn, cô đã xin vào làm tại tập đoàn R, chỉ nửa năm sau đó cô lại được

thăng chức, một cuộc sống tốt đẹp đang chờ phía trước, tại sao cô lại xuyên

không chứ?!

Mộc Khinh lại nhìn về phía mấy nàng ca kĩ, nghe cuộc nói

chuyện vừa rồi cô đã rõ thân phận của họ, chính là ca kĩ? Đây là triều đại nào?

Và thân phận của thân thể này là gì? Có phải cũng giống như bọn họ? Đột nhiên,

đầu cô lại đau dữ dội, một đoạn trí nhớ ngắn mạnh mẽ tràn vào trí óc cô…

“Có lòng tốt thì người ta cũng chẳng hay, cô ta đâu thèm

quan tâm tới ngươi!” – Phi Tuyết thấy Mộc Khinh ôm đầu, hai mắt nhắm nghiền

không đáp lời, cười lạnh nhìn Như Băng.

“Chỗ này không thể ở lâu, chúng ta nên nhanh chóng rời đi. Nếu

để Lâm trắc phi phát hiện ra chuyện này e là… sau này sẽ khó sống đấy.” – Một

cô gái mặc y phục màu vàng lên tiếng.

Dứt lời, mọi người đều vội vã rời đi, chỉ còn Như Băng và

Phi Tuyết đứng lại.

Đây không phải bản tính lạnh lùng, mà chỉ vì sinh tồn thôi.

Chuyện không liên quan đến mình thì không cần quan tâm.

Cơn đau đầu khiến Mộc Khinh vô cùng đau đớn, trí nhớ của

thân thể này cương quyết tiến vào đầu như muốn hòa vào trí nhớ trong linh hồn

cô. Những hình ảnh vừa xa lạ vừa quen thuộc không ngừng hiện lên, để cô hiểu rõ

mọi chuyện đã xảy ra, thân thế và triều đại mà bản thể đang sinh sống.

Lúc sắp chết, trong thân thể này tồn tại oán khí và hận ý

không thể tiêu tan. Có hai hình ảnh hiện rõ trước mắt Mộc Khinh, một bên là phu

quân Khánh vương của bản thể này, tương xứng bên kia chính là vị tỷ muội “thân

thiết” Lâm trắc phi – Lâm Vi!

May mà ý chí của Mộc Khinh kiên định nên nhanh chóng áp chế

được mọi oán hận đang dâng trào kia.

Chờ cơn đau đầu qua đi, toàn bộ trí nhớ đã nhập vào trong

óc. Mộc Khinh bình tĩnh, bắt đầu sắp xếp ký ức.

Đâu là một triều đại cô không hề biết, cả thiên hạ rơi vào

thời loạn lạc. Một trăm năm trước, nước Đại Quý diệt vong, từ đó thiên hạ chia

năm sẻ bảy hình thành hơn mười quốc gia lớn nhỏ. Hôm nay quốc gia này bị diệt

vong thì sẽ có quốc gia khác thành lập, tất cả đều không thể đoán trước.

Nơi Mộc Khinh trọng sinh là Nguyên quốc, tuy quốc gia này lớn

nhất, nhưng trải qua vài lần chinh chiến, thắng nhiều bại ít, mỗi lần đều cướp

được vô số đất đai và vàng bạc châu báu, nô lệ và mỹ nữ nhiều không đếm xuể.

Cho nên, so với mười mấy quốc gia xung quanh thì Nguyên quốc cũng được coi là một

cường quốc.

Quan trọng nhất, nữ nhân ở thời đại này đều bị nam nhân coi

như đồ chơi! Nếu rơi vào tay đám đàn ông sẽ bị bọn chúng tùy ý vứt bỏ, chém giết,

ngược, gian..! Mộc Khinh nhíu chặt mày, cô tiếp tục tiêu hóa ký ức.

Thân phận của bản thể này là trưởng nữ của Mộ Dung tể tướng ở

Nguyên Quốc – tên nàng là Mộ Dung Ca, thân phận tôn quý vô cùng. Một năm trước

nàng được gả vào Khánh Vương phủ, lần đầu gặp Khánh vương Phượng Dịch đã trúng

tiếng sét ái tình. Nhưng Phượng Dịch chưa từng để mắt tới nàng, hắn lại phá lệ

sủng ái nha hoàn hồi môn của nàng là Lâm Vi. Mộ Dung Ca vô cùng tin tưởng Lâm

Vi, nàng nghe theo kế sách mà Lâm Vi mách bảo, tự thể hiện mình là một người rộng

lượng, vì Khánh vương Phượng Dịch đi tìm mỹ nữ, nạp thiếp cho hắn. Nhưng dù

nàng làm mọi cách thì vẫn không được Khánh vương để ý. Ngay cả đám ca kĩ, thị

thiếp trong phủ vẫn được Khánh vương sủng ái một đêm, vậy mà hai người họ thành

thân đã một năm, hắn còn chưa từng chạm vào người nàng, ngay cả khuê phòng của

nàng hắn cũng chẳng buồn ghé qua một lần.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 57: .2: Thổ Lộ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếp Khuynh Thành
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...