Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếp Khuynh Thành – Chương 1

Thiếp Khuynh Thành

Tác giả: Thư Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gió thu nổi lên, đêm dài se

sắt. Ánh trăng lành lạnh, một trận gió lớn thổi qua, rét lạnh đến tê người. Phủ

Khánh Vương vẫn sáng rực với hàng vạn ánh đèn.

Cửa sổ khép hờ không ngăn được

gió lạnh thấu xương. Cô gái trong phòng vốn đang ngủ không yên chợt bừng tỉnh,

ngồi thẳng dậy, đầu đầy mồ hôi lạnh. Mộ Dung Ca nhìn thoáng qua cửa sổ bị gió

thổi tung, vuốt ngực, thì ra là cửa sổ bị thổi ra. Hai ngày nay nàng luôn ngủ

không yên, cha bị người ta hãm hại phải vào tù. Nàng chỉ thầm cầu khẩn, muốn

nhờ Khánh vương rửa sạch oan khuất cho cha nàng, chứng minh sự trong sạch của

cha, nhưng Khánh vương vẫn chưa hồi phủ.

Nàng khoác thêm một chiếc áo

mỏng, định ra đóng cửa sổ. Đột nhiên thấy có người đứng trước cửa. Nàng nhìn kỹ

lại, thì ra là Lâm Vi. Là thiếp thân nha hoàn hồi môn của nàng. Nàng dịu dàng

nói: “Sao muội muội đến mà không lên tiếng? Có phải cũng lo lắng cho cha ta nên

không ngủ được không? Muội yên tâm, chờ Vương gia hồi phủ, nhất định sẽ nghĩ

cách cứu cha ta.”

Hạt ngọc trên đầu Lâm Vi ánh

lên, phản chiếu làn da nõn nà, môi đỏ như son, hai mắt sáng như trăng như sao,

cặp lông mày quyến rũ mị hoặc trời cho của nàng. Lâm Vi là một mỹ nhân xinh đẹp

tuyệt sắc. Sau khi nhập Khánh Vương phủ cùng Mộ Dung Ca, nàng liền được Khánh

vương sủng ái, nhờ có thân phận thiếp thân nha hoàn mà được phong thành sườn

phi, được sủng ái vượt xa Mộ Dung Ca. Nàng nhìn sâu vào mắt Mộ Dung Ca, nhếch

môi cười mỉa mai: “Vương phi cho rằng Khánh vương sẽ cứu Tể tướng sao?”

“Sao lại không? Cha ta là nhạc

phụ của Khánh Vương, Khánh vương…”

“Đến giờ mà Vương phi vẫn đơn

thuần thế à? Tội của Tể tướng là tội mất đầu. Khánh vương sao phải vì Tể tướng

mà đắc tội với Hoàng thượng? Huống chi, Khánh vương đã đuổi người đưa thư về

rồi. Vương phi, không muốn biết Khánh vương nghĩ thế nào sao?” Lâm Vi khẽ nâng

tay áo che đôi môi đỏ mọng, vẻ khinh thường, châm chọc trong mắt càng rõ hơn.

Mộ Dung Ca dần dần cảm thấy

điều gì đó không đúng, mày liễu khẽ nhướng lên, nghi hoặc nhìn chằm chằm Lâm

Vi: “Muội muội, ngươi…”

“Đến nước này, Vương phi đúng

là cũng đủ ngu xuẩn! Từ sau khi ngươi vào phủ Khánh vương, Vương gia có từng để

mắt đến ngươi chưa? Dù cho ngươi có tỉ mỉ trang điểm đẹp đẽ, Vương gia cũng có

từng đặt chân đến phòng ngươi sao? Ngươi cứ nghĩ mình hiền lương thục đức chờ

đợi, rộng lượng cưới mỹ nữ về làm thị thiếp cho Vương gia, thì Vương gia sẽ

biết ngươi tốt sao?!” Lâm Vi bỗng cao giọng, mặt cũng trở nên dữ tợn hơn.

Mộ Dung Ca liên tục lùi lại,

khó tin nhìn Lâm Vi: “Muội muội, sao lại như thế! Cưới mỹ nữ về làm thị thiếp

cho Vương gia, không phải là ý của muội sao?”

“Người như ngươi mà cũng muốn

đấu với ta à? Mấy năm trước, ta tiếp cận ngươi, chỉ để có thể trở thành thiếp

thân nha hoàn hồi môn của ngươi. Để Khánh vương sủng ái ta. Ngươi cũng không

làm ta thất vọng, lại hoàn toàn tin tưởng ta!” Lâm Vi cười lạnh.

Mộ Dung Ca tức giận chỉ Lâm Vi:

“Ngươi! Đê tiện!”

“Đê tiện? Là ngươi quá ngu xuẩn

mới đúng! Ta cũng không phí thời gian cùng ngươi nói nhảm. Từ hôm nay trở đi,

ngươi không còn là Khánh vương phi nữa, chỉ là một ca kỹ trong phủ Khánh vương

mà thôi! Đừng nhìn ta như vậy, đây là ý của Khánh vương.” Lâm Vi khẽ nâng cao

cái cằm hoàn mỹ, trong mắt đầy sự châm biếm, mỉa mai. Hiện giờ nàng mới là

người được ngồi trên cao, còn Mộ Dung Ca, cô con gái cao quý của Tể tướng, đã

trở thành một ca kỹ hèn mọn.

”Cái gì?! Sao có thể như

thế được!” mdc kinh hoàng hô to. Thật khó tin, nàng không thể tưởng tượng Khánh

vương có thể đối xử với nàng như thế. Vào phủ Khánh vương một năm, nàng vẫn cố

gắng lấy lòng Khánh vương, tự mình cưới thị thiếp về cho hắn, chỉ muốn hắn liếc

nàng một cái, không ngờ lại ra nông nỗi này!

Lâm Vi cười to, “Ha ha ha ha

ha… Sao lại không thể?! Ngươi nghĩ ngươi cao quý như công chúa sao? Đời này

kiếp này lúc nào cũng ăn trên ngồi chốc sao?” Lâm Vi bỗng hạ thấp người, ghé

tai mdc nói: “Ngươi có muốn biết ai là kẻ đã hãm hại, bỏ tù Tể tướng không?

Chính là Khánh vương, người ngươi yêu đấy. Tuy rằng ngươi có dung mạo khuynh

thành, thì sao? Có thể so với ta không? Khánh vương coi ngươi như cặn bã, chưa

từng để mắt đến. Từ lúc ngươi vào Khánh vương phủ, cũng là lúc vận mệnh của Tể

tướng được quyết định rồi! Muội muội ta đây có thể khẳng định cho ngươi biết,

Tể tướng đại nhân chắc chắn phải chết! Có điều, nếu ngươi ở Khánh vương phủ,

thì có thể an phận thủ thường làm ca kỹ, bị nam nhân trêu chọc, đùa bỡn, ta

cũng sẽ rộng lượng cho ngươi có miếng cơm! Ha ha, dù ngươi không muốn lấy lòng

nam nhân, cũng không sao, với diện mạo của ngươi, nam nhân muốn ngủ với ngươi

cũng không hiếm. Ngươi… cứ từ từ mà hưởng thụ!”

Mộ Dung Ca tuyệt vọng ngồi

phịch xuống đất, đầu óc trống rỗng, Lâm Vi, người nàng tin tưởng nhất, người

nàng coi như chị em ruột thịt lại phản bội nàng! Mà người nàng yêu nhất, Khánh

vương, lại chính là đầu sỏ làm cho nàng tan cửa nát nhà. Bây giờ hắn còn vô

tình, vô nghĩa muốn biến nàng từ một Khánh vương phi cao quý biến thành một ca

kỹ t//i tiện như cỏ rác. Nàng ngẩng đầu, phẫn nộ nhìn Lâm Vi, bỗng nàng đứng bật

dậy muốn lao vào đánh ả ta.

Lâm Vi đã dám đến đây ngửa bài

với nàng thì hiển nhiên cũng không đi một mình, một vài tên hộ vệ Vương phủ bất

ngờ xuất hiện từ phía sau Lâm Vi, lao lên đứng chắn ở trước mặt ả.

“Ngươi bây giờ đã không còn là

Khánh vương phi nữa mà còn muốn đấu với ta ư?! Mơ mộng hão huyền! Người đâu,

đưa nàng ta vào ca kỹ phòng!” – Lâm Vi lạnh lùng nói.

Đám hộ vệ tiến lên, dễ dàng bắt

được Mộ Dung Ca.

Mộ Dung Ca tuyệt vọng nhìn Lâm

Vi, bỗng nàng cất tiếng cười to, “Ha ha ha ha… Lâm Vi, rồi ngươi sẽ bị báo

ứng!”

Dứt lời, nàng dùng hết sức lực

thoát ra khỏi hai gã hộ vệ, đ//â//m đầu vào cây cột lớn trong phòng, cái trán trơn

bóng ngay lập tức bị nhuốm đầy máu tươi. Nàng chưa từng nghĩ, có một ngày nàng

lại kết thúc tính mạng của mình trong một tình huống tuyệt vọng như thế này.

“Vẫn còn thở, chúng ta có nên

tìm thầy lang không?” Tên hộ vệ cúi xuống thăm dò, cảm giác nàng vẫn còn có

chút hơi thở mỏng manh, hắn liền quay sang bẩm báo với Lâm Vi.

Lâm Vi nghe thấy vậy, khẽ nhíu

mày, nhìn thoáng qua Mộ Dung Ca đang đầy đầu máu tươi, lạnh lùng nói: “Chỉ là

một ca kỹ nho nhỏ, cần gì phải gọi thầy lang? Đưa thẳng về ca kỹ phòng đi.” Để

cho nàng ta tự sinh tự diệt! Nếu còn sống, thì sau này cũng là sống không bằng

chết. Còn nếu chết, thì coi như nàng ta có phúc. Lâm Vi nhếch môi cười lạnh,

xoay người rời đi.

“Không thể tin được Khánh vương

phi cũng bị rơi vào tình cảnh này, trở thành ca kỹ giống chúng ta!”

“Khánh vương phi đã là gì,

trong phủ chúng ta có bao nhiêu ca kỹ từng có thân phận là thiên kim tiểu thư?

Thậm chí còn có cả công chúa mất nước. Muốn trách thì chỉ có thể trách mệnh

nàng không tốt thôi! Sáng nay, lúc Khánh vương trở về phủ, biết Khánh vương phi

tự sát mà cũng chẳng buồn tới liếc nhìn lấy một cái, vậy cũng đủ hiểu, sau này

nàng ta cũng không có cơ hội mà đổi đời nữa rồi.”

“Nàng ta đã hôn mê một ngày một

đêm, đến bây giờ còn chưa tỉnh, e là cũng chỉ cầm cự được vài ngày nữa thôi.”

“Có người nghe thấy chuyện

Khánh vương phi trở thành ca kỹ, tối nay đã tới Vương phủ, muốn bắt nàng ta hầu

hạ. Nghe nói Lâm trắc phi cũng đã đồng ý rồi.”

Vài nàng ca kỹ vây quanh ở bên

giường, ngươi một câu, ta một câu, thi nhau bàn tán.

Mộc Khinh nhíu chặt mày, sao

lại ầm ĩ như vậy? Nàng vừa chợp mắt một chút sao lại thấy mệt hơn thế này? Cảm

giác toàn thân đau nhức, giống như là xương cốt vừa bị phá hủy vậy.

Có người mở TV à?

“Ồn quá đi!” – Mộc Khinh cau

mày lẩm bẩm.

Bình Luận

Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 57: .2: Thổ Lộ
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếp Khuynh Thành
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...