Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ – Chương 44

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ

Tác giả: Lililicat
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời điểm Triệu Đại Bảo cùng Tiểu Thất gấp gáp trở về, hai vị hộ pháp đang giúp Khanh Ngũ mặc quần áo, hai người liếc nhau, cũng không tiện đi vào.

Khanh Ngũ cũng nghe thấy tiếng bước chân lững thững của hai người, vội ho một tiếng, lấy đó làm ám hiệu, Triệu Đại Bảo thức thời mà cầm quần áo đưa cho Tiểu Thất, sau đó nhanh chóng đi pha trà.

“Hai vị, mời ngồi.” Khanh Ngũ đem hai vị hộ pháp dẫn vào phòng khách.

Hai người ngồi vào chỗ của mình, Triệu Đại Bảo cũng bưng tới một bình trà ngon, rót cho ba người.

Khanh Ngũ trực tiếp dẫn vào đề: “Hai vị hy vọng thông qua ta điều động thế lực của Khanh Gia bảo, giúp điều tra hành tung giáo chủ của quý giáo, ta đang bắt tay tiến hành. Nhưng mà bất đắc dĩ là năm đó giáo chủ mất tích, lưu lại tin tức, nhân chứng, vật chứng quá mức hiếm lạ, cho nên ta muốn nghe hai vị trần thuật lại một chút, có thể cung cấp thêm một chút manh mối để điều tra chuyện xảy ra trước khi giáo chủ mất tích hay không?”

Triệu Thanh nói: “Hai mươi năm trước, trước ngày giáo chủ mất tích, đột nhiên triệu tập giáo chúng, tuyên bố toàn bộ Thương Minh giáo chuyển vào chỗ tối, đại bộ phận nhân thủ rút lui khỏi tổng đàn, mà ngay cả bọn ta cũng bị cấm tiến vào thánh địa của tổng đàn, tổng đàn cũng bị giáo chủ tự tay phong bế, chỉ chừa lại mình hắn một người ở trong đó, nghe nói muốn nghiên cứu bộ tâm pháp cao nhất.

Sau lại, bọn ta dựa theo phân phó của giáo chủ, lần thứ hai tiến vào, giúp giáo chủ đưa vào vật phẩm thường dùng, nhưng tổng đàn lại không có một bóng người, từ nay về sau khắp đại giang nam bắc, không thể tra ra tin tức của giáo chủ. Thương Minh giáo âm thầm tìm kiếm hai mươi năm nhưng vẫn như trước không thu hoạch được gì, cuối cùng không thể không tin, sự mất tích của giáo chủ có liên quan tới bảo chủ Khanh Vân Tung của Khanh Gia bảo.”

“A?” Khanh Ngũ nghi hoặc.

“Bởi vì năm đó giáo chủ cùng Khanh bảo chủ nhiều lần luận bàn võ nghệ, trong lời mà giáo chủ nói với bọn ta cũng nhiều lần biểu lộ sự tán thưởng đối với bảo chủ, nghiễm nhiên giống như với người bạn tri kỷ, hơn nữa, trên giang hồ từng có tin đồn, nói… À…” Triệu Thanh chần chờ một chút.

“Nói cái gì?” Khanh Ngũ hỏi han.

“Nói giáo chủ cùng Khanh bảo chủ, có tin đồn là đoạn tụ, hơn nữa bọn ta cũng có điều tra qua, Khanh bảo chủ đã từng vào thánh địa tổng đàn, cho nên vẫn luôn hoài nghi… Hơn nữa, trước khi giáo chủ mất tích, đã từng mang thánh nữ Kỳ tộc trở về, vị thánh nữ kia sau đó cũng không thấy bóng dáng. Thẳng đến khi bọn ta nhìn thấy Khanh Ngũ công tử, chỉ là phán đoán, thánh nữ hẳn là bị bảo chủ mang đi.” Triệu Thanh thẳng thắn nói ra.

“Ai, ngươi là nói, thánh nữ kia chính là mẫu thân của ta, mà phụ thân của ta, chính là giáo chủ?” Khanh Ngũ đáp.

“Rất có khả năng.” Triệu Thanh nói, “Chuyện ta biết, toàn bộ đã nói cho ngươi.”

Khanh Ngũ nói: “Một khi đã như vậy, hai vị cứ ở chỗ này thêm vài ngày, có lẽ một người trong cuộc quan trọng khác, có thể cung cấp thêm thông tin nhiều hơn so với hai vị về việc giáo chủ rơi xuống, ta nghĩ, hai bên cùng hợp lực, tất nhiên từng người lần mò hữu hiệu hơn nhiều.”

Triệu Thanh nói: “Nếu đã lựa chọn tin tưởng Ngũ thiếu, như vậy bọn ta sẽ yên tĩnh chờ lệnh tôn bảo chủ đến, để xem hắn giải thích như thế nào.”

“Ha, đa tạ hai vị nể mặt.” Khanh Ngũ cười nói.

Triệu Thanh lại nói: “Trong lúc này, Ngũ thiếu nếu như không chê y thuật của tại hạ, tại hạ có thể giúp Ngũ thiếu khám và chữa bệnh.”

“Làm phiền.” Khanh Ngũ ý bảo Triệu Đại Bảo cùng Tiểu Thất mang khách nhân đi tới phòng đã sắp xếp trước đó.

Lại nói, Triệu Thanh quả thật là thần y chân chính, tự nhiên Triệu Đại Bảo không thể sánh bằng, vì thế Triệu Đại Bảo coi như tự mình hiểu lấy, tận lực nói chuyện, miễn cho trong chốc lát luận bàn y lý, thì chỉ có mình là mất mặt.

Tối hôm đó, đầu tiên Khanh Ngũ ở phòng khách bày tiệc chiêu đãi hai vị khách quý nồng hậu, sau đó quyết định ngày mai là thời gian chẩn bệnh. Sau khi Khanh Ngũ cơm nước xong xuôi, tắm rửa sạch sẽ, cố ý ngồi ở trên giường cắt sửa móng chân—— kỳ thật người kia đã sĩ diện đến một loại cảnh giới.

Tiểu Thất bởi vì bày tiệc ở phòng khách bên ngoài, cho nên hắn dọn chăn đệm vào trong phòng ngủ của Khanh Ngũ, nằm đối ngược với Khanh Ngũ, chỉ cách cự ly hai cái giường, nhìn Khanh Ngũ đùa nghịch móng chân, hắn bĩu môi, tự mình ngồi xếp bằng ngồi ở trên giường lau thanh đao của mình.

Khanh Ngũ cầm cái giũa, cuối cùng đem móng chân của mình gọt giũa đến chỉnh tề bóng loáng. Tiểu Thất thân thiết hỏi: “Muốn dùng hương liệu ngâm lại không?”

“Ta lúc tắm có vẩy thêm hương liệu Tây Vực vào rồi.” Khanh Ngũ trả lời.

“Khó trách, ta thấy trên người của ngươi so ngày thường còn thơm hơn.” Tiểu Thất bĩu môi. Bất quá trong lòng của hắn kỳ thật chờ mong cái tên Triệu Thanh kia thật sự có bản lĩnh đem Khanh Ngũ chữa khỏi. Chỉ là, Khanh Ngũ đi đứng tốt hẳn, thì sẽ không còn ỷ lại mình nữa đi? Rồi bản thân mình sẽ không có chỗ để hắn dùng đi… Tiểu Thất thậm chí có chút chua sót.

“Lại đang suy nghĩ miên man cái gì?” Khanh Ngũ nhìn thấy vẻ mặt Tiểu Thất không được tự nhiên, không khỏi hỏi han.

“Hừ, mới không phải suy nghĩ miên man, ta đang nghĩ tới chính sự!” Tiểu Thất đem đầu xoay sang một bên, lại vẫn cứ như cũ cảm nhận được ánh mắt như nước của Khanh Ngũ.

“Ha, đứa nhỏ không được tự nhiên.” Khanh Ngũ cười nói, “Đến, ta cho ngươi đường ăn.”

Tiểu Thất hừ một tiếng: “Ngươi còn xem ta là trẻ ranh à! Người nào còn ăn đường hả!”

Khanh Ngũ giống như làm ảo thuật từ dưới gối đầu lấy ra một cái bao vải bằng gấm ném cho Tiểu Thất, nói: “Bánh bơ đậu phộng hoa quế đặc sản Tô Thành, không chỉ có trẻ con thích ăn, người lớn cũng thích ăn, ngươi nếm thử một chút đi.”

“Hừ, lấy từ khi nào á?” Tiểu Thất than thở cởi bỏ túi gấm, một mùi thơm ngọt ngào chui vào trong lỗ mũi, hắn cầm một khối bỏ vào miệng, bánh bơ thơm ngon giòn tan kích thích đầu lưỡi của hắn, ăn ngon đến nỗi khiến cho hắn tức thì thích thú.

Khanh Ngũ mỉm cười nhìn hắn ăn, còn bản thân mình thì nằm nghiêng ở trên giường, đối ngược với hắn, Tiểu Thất lúc này mới ý thức được, khuôn mặt nóng lên, hỏi: “Ngươi cũng ăn đi?”

“Được.” Khanh Ngũ trong mắt giống như hồ nước xanh biếc ngày xuân, thản nhiên ôn tồn, không tan.

Tiểu Thất vê một khối đường, tự mình đến bên cạnh hắn, trực tiếp đưa vào cái miệng hơi hơi mở ra của hắn.

“Hừ, tự mình cầm lấy đi, còn cần người đút.” Tiểu Thất tuy rằng oán giận, lại thấy Khanh Ngũ chỉ cười không nói, miệng nhai bơ đường, nhai xong lại hơi hơi há mồm, vì thế Tiểu Thất giống như bị trúng phải ma chú, lại nhét cho hắn một khối.

Hai người thế nhưng không hay không biết ngồi xuống trên một cái giường, cùng ăn đường.

Chỉ là ở bên cạnh hắn, đã cảm thấy an tâm.

Hơn nữa, so với nơi này càng an tâm hơn. Vô luận thân đang ở chỗ nào, chỉ cần làm bạn ở bên cạnh hắn.

Cả đời,

Bên cạnh hắn,

Che chở cho hắn.

Tiểu Thất nghiêng đầu, quỳ gối ngồi ở bên người Khanh Ngũ, nhìn bơ đường mình trong tay, ngây ngốc mà nhếch miệng cười.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...