Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ – Chương 219

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ

Tác giả: Lililicat
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm mưa, mưa không ngừng từ trên sơn trấn một đường trút xuống, cả đất trời chỉ có tiếng mưa rơi ào ào. Xung quanh chỉ còn mỗi một cái khách * là còn mở đèn chưa có đóng cửa. Tuy nơi này là sơn trấn nhỏ, nhưng Duyệt Lai khách * này sinh ý không tồi, bởi vì trên trấn nhỏ này dù sao cũng là con đường có người giang hồ qua lại, khách * cũng ra hình ra dáng, so với trong thành biện không kém chút nào.

Đoàn người Kinh Trường Phong tính cả nhóm nhân thủ vài môn phái phái đi chung cùng với tạp dịch, những người này nhàn đến mốc meo, có người ở trong đại sảnh phía dưới nói chuyện phiếm giải buồn, có kẻ thì đi ra ngoài mua vui.

Mặc dù là trấn nhỏ trên núi, thế nhưng vẫn có thanh lâu. Có điều thanh lâu nơi này bán thân bán nghệ không phải nữ tử, chiếm đa số chính là tiểu quan.

Kinh Trường Phong đi rồi, Tiểu Thất khóa trái cửa, tránh có người tới quấy rầy. Khanh Ngũ nhân cơ hội kéo hắn tới trên giường, buông màn giường.

Không bao lâu, vài kiện quần áo bị ném ra từ bên trong màn giường, khoát lên bên ghế trên giường.

Có thể tưởng tượng, giờ phút này bên trong màn trướng nhất định là xuân sắc khôn cùng.

Trọ lại trong này đã định sẵn là sẽ trải qua những ngày nhàm chán, đột nhiên trong màn mưa có khách ghé qua hấp dẫn đám người rảnh rỗi trong phòng khách chú ý.

Người tới là ba bốn nam tử đầu đội đấu lạp một thân quần áo màu đen, trên mặt che khăn quàng cổ, chỉ để lộ ra hai con mắt.

Từ phục trang trên người, đám người này đã để lộ ra một cỗ không khí quỷ dị, bởi vậy lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Mấy người hắc y nhân kia thanh âm ép xuống rất thấp, nói với chưởng quầy: “Chúng ta muốn bao hạ toàn bộ khách *.”

“Khách quan, ngài chỉ có bốn người, lại muốn bao hết toàn bộ khách *, vậy khách nhân khác phải đi đâu đây?” Chưởng quầy khó xử, hắn đang muốn cầu tình, một người hắc y đội đấu lạp lập tức đánh gãy lời hắn: “Một vạn lượng, mua khách * của ngươi.”

Những người khác đều chấn kinh rồi, hiển nhiên mấy người này lai lịch không nhỏ, có điều tất cả mọi người đều đã nhìn quen giang hồ mưa gió, mấy người kia vừa thấy đã biết không phải người lương thiện, bởi vậy cũng không có ai ra mặt.

“Vị khách nhân này, ngài cho dù mua đứt khách * của tại hạ, nhưng cũng không thể đuổi đi những vị khách nhân kia đi! Khách * của ta mở cửa, cũng đặt chữ tín…” Chưởng quầy đang đứng nói, lại đột nhiên rầm một tiếng ngã xuống phía dưới quầy.

Không có bất cứ người nào nhìn thấy gã hắc y nhân kia xuất đao như thế nào. Đao kia thật sự quá nhanh, khi mọi người kịp phản ứng thì mới phát giác đám hắc y nhân này thế nhưng chỉ vì một lời bất hòa liền động đao giết chết chưởng quầy!

Mấy năm gần đây, những hành vi quỷ dị như thế ở trên giang hồ đã rất ít thấy. Giờ phút này những người ngồi ở trong đại đường vẫn như trước không có một ai đứng ra chủ trì công đạo, bởi vì võ công của đám người áo đen kia thật sự rất cao, vừa rồi một đao kia đã đủ làm cho bọn họ cảm thấy thực lực của mình hữu hạn, so ra kém xa đám thích sát áo đen này!

Mà giờ khắc này võ công cao nhất Kinh Trường Phong nhưng không ở đại đường, hắn từ Tiểu Thất kia sau khi đi ra, liền nghiêm khắc dựa theo chính mình làm việc và nghỉ ngơi thời gian đi ngủ đây.

“Khách * này hiện tại đã đổi chủ. Các ngươi đều cút hết ra ngoài.” Hắc y nhân chậm rãi chuyển hướng về phía mọi người trong đại đường, “Biến hết.”

Tại đại đường đã không còn người sống.

Tất cả mọi người đều bị một đao lấy mạng, miệng vết thương trên người không đổ máu quá nhiều, trước khi chết ngay cả hừ cũng không kịp hừ.

Bốn gã áo đen hung tàn trầm mặc bắt đầu lục soát, dường như là muốn đuổi tận giết tuyệt, động tác của bọn hắn cực nhẹ, không có chút nào động tĩnh.

Trong vô thanh vô tức tiến hành hành vi giết chóc.

Khanh Ngũ ôm Tiểu Thất, không có phát giác dị trạng bên ngoài. Thẳng đến khi hắn nghe được cánh cửa đột nhiên chi nha một tiếng bị người mạnh mẽ cạy mở, Tiểu Thất bắt lấy quần áo, cảnh giác nhảy xuống giường —— không kịp lấy đao đặt ở trên băng ghế bên giường, ánh đao u lam liền bức mặt mà đến.

Tiểu Thất theo bản năng lui về sau tránh, một đao kia chém vào thanh giường, sau biến cố, liền có một đạo chưởng lực từ trong màn giường ập tới hướng đánh tại bức sát hắc y nhân phía trước Tiểu Thất!

‘Răng rắc’ một tiếng xương cốt vang lên, sau đó hắc y nhân tắt thở ngã xuống đất.

“Ngũ thiếu xuống tay quá nặng, còn chưa hỏi thăm lai lịch của hắn.” Tiểu Thất nói. Khanh Ngũ bình tĩnh xốc màn giường lên, khoác áo choàng xuống giường đáp: “Là ta sơ suất! Người này nhất định không phải hành động một mình một người, nhanh ra bên ngoài xem thử!”

Tiểu Thất ngẩn người, một bên qua loa mặc quần áo, một bên cầm đao khoác ngoại bào, vào lúc này truyền đến tiếng đánh nhau, phương hướng kia chính là gian phòng của Kinh Trường Phong.

Tiểu Thất đi chân trần chạy vội ra ngoài, vừa vặn đụng phải một tên áo đen, lập tức không nói hai lời liền xông vào, đánh túi bụi.

Khanh Ngũ ở bên trong nghe thấy tiếng động đánh nhau bên ngoài, liền thay giầy. Nghe động tĩnh Tiểu Thất bên ngoài, Khanh Ngũ phán đoán võ công người nọ không tầm thường, hơn nữa lại sử dụng võ công tà môn hung ác. Mà tên áo đen bị mất mạng vừa rồi trên đao tẩm kịch độc, muốn dùng một đao đưa người vào chỗ chết, loại tác phong ngoan độc cỡ này quả thậtlàm người ta giận sôi, trong chốn võ lâm cũng hiếm thấy.

Hắn chần chờ chỉ một lát, Tiểu Thất đã giải quyết xong người bên ngoài, sau đó gấp rút đi tiếp viện Kinh Trường Phong —— Kinh Trường Phong xui hơn một chút, hắn lấy một địch hai, tên áo đen kia lại dùng độc chiêu, khiến hắn chống đỡ có phần quá sức, trong lòng lo lắng cho Tiểu Thất, muốn vội vã đi cứu người, bởi vậy phòng thủ lỏng lẻo, nhất thời trúng phải một đao. Mà trên đao kia tẩm độc cực mạnh, nếu không phải công lực của hắn thâm hậu, chỉ sợ đã bị mất mạng ngay tại chỗ —— đáng tiếc cũng bởi vậy, trước mắt hắn là một mảnh mơ hồ, lại bị người một chưởng đánh ở sau lưng, nôn ra một ngụm máu đen, cả người cũng ngã trên sàn.

Trong lúc Hắc y nhân muốn bổ một đao lấy mạng, Tiểu Thất đột nhiên quát to một tiếng phá cửa xông vào, phi thường dũng mãnh gia nhập vòng chiến.

Cuối cùng kết cuộc của trận hỗn chiến là Tiểu Thất dành được thắng lợi, Tiểu Thất xử lý hai tên áo đen, cõng Kinh Trường Phong vào trong phòng Khanh Ngũ, chuẩn bị dược vật cứu người.

“Kinh Trường Phong giao cho ta là được, ngươi đi xem thử còn tên sát thủ nào khá không.” Khanh Ngũ nói.

Tiểu Thất dạo quanh một vòng, nhưng chỉ phát hiện thi thể bị giết, đáng thương cho toàn bộ khách nhân trong khách * cứ như vậy mà thành vong hồn dưới đao sát quỷ.

Tiểu Thất đem tình huống cụ thể trở về bẩm báo, Khanh Ngũ đã cho Kinh Trường Phong ăn xong thuốc giải áp chế độc tính dược vật, tạm thời bảo vệ được tánh mạng của hắn. Nghe Tiểu Thất hội báo, Khanh Ngũ nhắm mắt nhíu mày suy tư —— xem ra mục đích của đám áo đen chính là muốn hoàn toàn quét sạch tòa khách * này, không phải vì cướp của, cũng không phải vì người, một mặt muốn tàn sát, ngược lại giống như là diệt khẩu.

“Ngũ thiếu, ta lụ soát được từ trên người đám áo đen kia, đây là lệnh bài bọn hắn mang trên người.” Vì phòng ngừa kịch độc, Tiểu Thất dùng khăn tay cầm lệnh bài cho Khanh Ngũ nhìn.,

Khanh Ngũ thấy trên lệnh bài màu đen kia có khắc số, nghĩ nghĩ rồi nói: “Thật sự là một câu thành sấm, những người này có lẽ là đến từ hắc môn.”

“Hắc môn?! Cái môn phái tà môn kia á! Bọn họ rốt cuộc muốn làm cái gì?!” Tiểu Thất cả kinh nói.

“Tiểu Thất, theo tình hình ngươi xem xét ban nãy, ngươi cảm thấy người đầu tiên bị giết là ai?”

“Là chưởng quầy.”

“Ừ.” Khanh Ngũ đại khái có thể phỏng đoán được tình cảnh lúc đó, hắn ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Những người này chỉ là nhân thủ lúc đầu thôi, hắc môn có rất nhiều cao thủ sẽ theo sát đằng sau, bọn họ đã ‘lựa chọn’ khách * này.”

“Lựa chọn khách * này làm cái gì?” Tiểu Thất không hiểu.

“Ta cũng không biết, nhưng là có thể khẳng định một điều, rất nhanh sẽ có người cho chúng ta đáp án.” Khanh Ngũ đáp, “Hiện giờ tình huống của Kinh Trường Phong rất nguy hiểm, không nên di chuyển, chúng ta giết người của hắc môn, đương nhiên đã đắc tội với bọn họ, càng không thể lâm trận bỏ chạy. Ngươi trước hãy thay hắn xử lý miệng vết thương, sau đó theo ta tới đại đường.”

Tiểu Thất hítmột hơi thật sâu, chiến hồn của hắn hoàn toàn bị nhóm đốt —— Từ lời Khanh Ngũ nói, rõ ràng là muốn giằng co một hồi! Tuy thắt lưng của hắn còn nhói chút chút, nhưng đối đầu với kẻ địch mạnh, chút đau ấy thì tính cái gì! 【đau nhức ở xương sống thắt lưng chính là vì… nguyên nhân mà ai cũng biết là gì rồi đó】

Khanh Ngũ chỉnh sửa phục trang xong xuôi, Tiểu Thất cũng khôi phục trang phục ảnh vệ. Đợi hắn lấy thủ pháp cực nhanh xử lý miệng vết thương cho Kinh Trường Phong liền đem thi thể trong đại đường kéo dài tới hậu viện, sau đó ôm Khanh Ngũ xuống lầu, ngồi ở trong đại đường vừa uống trà vừa đợi người.

Quả nhiên, một ly trà còn chưa có uống hết, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân, vài nam nhân vận áo đen giống nhau xông vào, nhân số càng ngày càng nhiều, nhìn thấy Khanh Ngũ ngồi ở chỗ kia, bọn họ trông có vẻ rất kinh ngạc.

“Các ngươi rốt cuộc là người nào?!” Tên áo đen cầm đầu hỏi.

“Kẻ hèn này là Khanh Thục Quân, đã đợi các vị thật lâu.” Khanh Ngũ mỉm cười.

“Môn quy của Hắc môn, kẻ cả đường đều phải quét sạch!” Một tên áo đen thấp giọng nói.

“Chậm đã, người này nếu tự xưng là Ngũ thiếu Khanh gia, không ngại bẩm báo môn chủ trước đã.” Nam tử cầm đầu vẫn kiêng kị Khanh Ngũ vài phần.

Có một tên áo đen lặng yên rời đi, dường như đi bẩm báo cho môn chủ trong miệng bọn họ.

Một lát sau, người tới nói với gã thủ lĩnh vài câu, thần sắc của hắn biến đổi, lập tức thay đổi thái độ trở nên vô cùng cung kính với Khanh Ngũ, ôm quyền nói: “Khanh Ngũ công tử, môn chủ cho mời ngươi nói chuyện.”

Dứt lời mấy người xếp thành hai hàng quỳ gối trước cửa, ngoài cửa xuất hiện tiếng di chuyển của đoàn xe, tuy trời đang mưa nhưng đoàn xe kia sau khi dừng lại trước cửa, liền có tỳ nữ mỹ mạo tung hoa, sau khi vào sảnh lại có người trải thảm hoa, trông thật kiểu cách.

Khanh Ngũ ngồi trong đại sảnh, lù lù bất động. Trong mắt đám người Hắc môn kiêu căng, loại hành vi này của Khanh Ngũ dĩ nhiên là cực đại bất kính, nên chém đầu, có điều toàn võ lâm ai nấy đều biết Khanh Ngũ hai chân không tiện đi lại, việc bảo hắn đứng dậy nghênh đón là chuyện không thể. Vì thế những người này chỉ có thể mắt mở to mắt nhìn Khanh Ngũ trở thành người đầu tiên từ lúc khai thiên lập địa ngồi nghênh đón môn chủ.

Sau khi phân phó thủ hạ chuẩn bị xong xuôi, vị môn chủ thần bí kia mới dùng kiệu nhỏ tiến vào trong khách *, trên ghế lót thảm trải, xong xuôi môn chủ mới chịu dời dưới tới đó.

Khanh Ngũ giương mắt nhìn, chỉ thấy vị môn chủ này một thân áo gấm màu đen, trên áo choàng dùng tơ vàng thêu hoa sen, mặt mày của hắn rất là thanh tú, nhưng thần sắc có chút tái nhợt, khí độ cũng bị phủ hàn khí, nhưng đôi con ngươi rất lợi hại, âm trầm nhìn chằm chằm Khanh Ngũ.

Có điều là con khỉ gầy nhom có túi bọc da tốt mà thôi! Tiểu Thất ở trong lòng oán thầm, hắn ôm cánh tay đứng ở phía sau Khanh Ngũ, tư thế cùng phục trang như muốn tuyên cáo rõ chính mình là ảnh vệ của Khanh Ngũ, bởi vậy những người không để ý tới hắn nhiều lắm.

“Tại hạ Khanh Thục Quân.” Khanh Ngũ ôm quyền chào hỏi môn chủ.

Môn chủ sắc mặt hơi hơi không vui —— Khanh Ngũ chính là kẻ đầu tiên trên đời này can đảm ngồi đó nói chuyện với hắn. Nếu không phải hắn là Khanh Ngũ, giờ phút này đã khiến hắn trở thành đồ ăn cho chó rồi!

“Khanh Ngũ, quả nhiên giống y như trong lời đồn, không giống bình thường.” Giọng nói môn chủ âm lãnh vô tình, hàm nghĩa đối với Khanh Ngũ không hề khách khí.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ
Chương 219

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 219
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...