Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ – Chương 172

Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ

Tác giả: Lililicat
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rốt cục Khanh Vân Tung cũng có động tĩnh.

Kể từ sau khi Khanh Ngũ quay về bảo một tháng, hắn liền mời mấy đại môn phái đứng đầu trên giang hồ tề tụ về Khanh gia bảo làm chứng, muốn tuyên bố người thừa kế mà mình chọn.

Chuyện này hành động ngay từ đầu của Khanh Vân Tung cực kỳ mịt mờ, mọi người chỉ biết là mấy đại môn phái tới Khanh gia bảo thương thảo chuyện quan trọng của võ lâm mãi cho đến khi nhóm chưởng môn vào trong bảo mới được thông báo việc này.

Mà đám con cháu trong Khanh gia càng bị động tác này của Khanh Vân Tung oanh tạc kinh hồn, trở tay không kịp. Đến tận khi Khanh Vân Tung mời bọn họ tập trung tại đại điện thì cả bọn mới biết được việc này.

Tiểu Thất vừa khẩn trương lại vừa cảm thấy cực kỳ hưng phấn, khẩn trương là vì ngay lập tức Khanh Ngũ sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, vô số đợt ám sát đang chờ hắn, hưng phấn vì lần này cơ hội để mình trổ tài lại tới nữa rồi!

Vì thế trong buổi hội nghị mời các chưởng môn dự họp ngày đó, hắn kích động ở trong sân hò hét. Khanh Ngũ thì ngồi ở một bên ghế vừa hóng mát, vừa uống bình sữa nai ướp trong hầm băng, bên trong còn bỏ thêm mật đậu, nước quả vải với vụn băng làm cho lão hổ thèm thuồng vô cùng, trốn ở một bên nhìn Khanh Ngũ uống sữa mà nuốt nước miếng.

Vì thế Khanh Ngũ gọi Tiểu Thất bưng cho lão hổ một chén sữa đã điều chế, lão hổ ôm cái bát sữa trốn trong phòng của mình nhâm nhi, bởi vì thật sự quá ngon cho nên hắn cũng ở trong phòng hưng phấn hò hét.

Khanh Vân Tung quyết định trong buổi tiệc đêm hôm sau sẽ tuyên bố người kế vị, bởi vậy mấy vị thiếu gia canh cánh trong lòng, tâm can bọn họ loạn cào cào cực kỳ khó chịu. Trong số đó đại khái chỉ có Thập Tam với Khanh Ngũ là có thể bảo trì sự bình tĩnh, những người còn lại đều luống cuống chỉ cần phẩy một đóm nhỏ ắt sẽ bùng nổ.

Không cần nghi ngờ, hành động của Khanh cha khiến cho bên trong bảo cuồn cuộn một vòng xoáy lốc. Bởi vì hành động này cho nên đám con trai của hắn rốt cục cũng bị buộc nóng nảy, cả đám phô triển tài năng, ngay cả lão Nhị ngày thường không có chiến tích gì vậy mà cùng ngày đưa năm vị trưởng lão có quyền uy nhất trong tộc cùng tham dự, giám sát Khanh cha ——lúc Khanh cha tuổi còn trẻ, bởi vì vấn đề đoạn tụ huyên náo ầm ĩ với đám trưởng lão trong tộc.

Bởi vậy các trưởng lão vẫn luôn không có quan hệ tốt với Khanh cha, nhiều năm qua hai bên luôn ở trong cục diện chiến tranh lạnh.

Khanh Vân Tung không ngừng tước đoạt quyền lực của bọn họ, cho nên bất luận Khanh Vân Tung có làm ra quyết định gì thì mấy vị trưởng lão xưa nay bị Khanh Vân Tung coi thường nhất định sẽ kịch liệt kháng nghị.

Mà lão Nhị đã đồng ý với bọn họ, nếu hắn lên làm bảo chủ, sẽ hoàn quyền lại cho mấy vị trưởng lão, mấy vị trưởng lão sớm kìm nén tới ngột ngạt, lần này quyết tâm kéo Khanh Vân Tung xuống dưới.

Hành động của Lão Nhị rõ ràng chính là muốn kiềm chế Khanh cha, xem ra vì chức vị bảo chủ này mà đám con này thậm chí không tiếc trở mặt với Khanh cha.

Cùng lúc đó, thế lực của mấy vị thiếu Khanh gia đều đang thăm dò lẫn nhau, đôi bên an bài tay trong có điều nội trong một ngày ngắn ngủn thế cục trong bảo ngày một căng thẳng.

Đương nhiên, vì bảo đảm an toàn cho Khanh Ngũ trước khi diễn ra hội nghị tuyên bố người kế vị, Thương Minh Thư Vân sớm đã liên lạc với tinh anh Thương Minh thánh giáo tiếp viện.

Sắc trời dần tối, Khanh Ngũ không có việc gì liền đi nghỉ ngơi, Tiểu Thất dàn xếp xong xuôi mọi phân phó của Khanh Ngũ rồi.

Hắn nói với Khanh Ngũ vô luận một lát nữa có xảy ra động tĩnh gì cũng không cần phải lo lắng, mọi chuyện đã có mình gánh vác.

Mà hắn cũng không đi nghỉ, mà tranh thủ đi thay y phục dạ hành, nhảy lên nóc nhà, Khanh Ngũ ở trên giường nằm, nghe trên nóc nhà vang lên tiếng động đánh nhau chỉ chốc lát sau, Tiểu Thất đã đánh ngã đám bị ảnh vệ của những thiếu gia khác đến giám thị Ngũ thiếu.

“Cũng không nhìn xem, vương bài ảnh vệ trong Khanh gia bảo này rốt cuộc là ai? Là ta,Thất gia gia của các ngươi! Lại dám đến địa bàn của ta gây chuyện?” Tiểu Thất ở trên nóc nhà kiêu ngạo chống nạnh.

Bởi vì mọi người mặc đều là y phục dạ hành màu đen, cũng không thể nhìn ra rốt cuộc ai là thủ hạ của ai, từng người chỉ đành phải nuốt giận rời đi, tài nghệ không bằng người, chỉ có thể chờ bị phạt.

Quả nhiên, lúc trước Ngũ thiếu không tiếc chịu đựng đủ các loại ngạo kiều của Tiểu Thất cũng muốn đem Tiểu Thất nhét dưới tay làm thủ hạ là có đạo lý.

Trên bảng xếp hạng thực lực biên chế ảnh vệ của Vương đại gia, hạng một là của Tiểu Thất. Quả nhiên kết quả này không phải do Tiểu Thất hối lộ Vương đại gia, xem ra Vương đại gia quả thật có chút tài năng.

Chờ đám ảnh vệ không biết tốt xấu kia đều rút lui, vẫn có hai người không đi, ngồi xổm trên nóc nhà nhìn Tiểu Thất, Tiểu Thất nổi giận nói: “Hai người các ngươi muốn một phen sống mái với ta có phải hay không?”

Hai người kia buồn buồn đáp: “Chúng ta là người do thánh giáo phái tới bảo hộ thiếu chủ, không dưng bị ngươi đánh một trận người nên phát hỏa là chúng ta mới đúng!”

“Hừ.” Tiểu Thất phát giác đánh lộn người nhưng vẫn cứ mạnh miệng, “Vậy chỉ có thể trách nhóm bọn ngươi tài nghệ không bằng người!”

“Không thèm so đo với tên ảnh vệ nho nhỏ như ngươi, ” Sứ giả thánh giáo cũng là người rộng lượng, “Vậy được rồi, về sau để có thể ở trong tình huống che mặt nhận ra nhau, chúng ta vẫn nên dùng ám hiệu thì hơn.”

“Ám hiệu gì?”

Tiểu Thất đáp: “Về sau khi gặp mặt, dùng câu ‘rồng có bộ vuốt’, đối lại là ‘đuôi thiệt to.”

“Ám hiệu này thật là quỷ dị…” Sứ giả không thể hiểu nổi.

Khanh Ngũ thì buồn chán nằm ở trên giường, tối nay trên đại điện Khanh gia bảo liên tục xảy ra đại sự, nói vậy màn trình diễn tranh quyền đoạt vị sẽ cực kỳ phấn khích. Mấy vị huynh đệ tất nhiên sẽ như thiêu thân nhào vào lửa, không biết phụ thân sẽ ứng đối như thế nào. Lúc này Tiểu Thất đã trở lại, thấy Khanh Ngũ còn chưa ngủ, nhân tiện nói: “Ngũ thiếu không ngủ được à?”

“Ừ.” Khanh Ngũ trả lời.

“Ta biết ngươi quan tâm tới sự tình trên đại điện, không bằng ta dẫn ngươi đi xem xem.” Tiểu Thất nói.

“Nhưng phụ thân vẫn chưa cho truyền gọi ta, lại nói nếu ta tùy tiện tới đó nhất định sẽ khiến cho nhóm huynh đệ kia nghi kỵ, ngược lại không tốt.”

“Ta không có nói sẽ công khai mang Ngũ thiếu đi, chúng ta có thể dùng phương thức ảnh vệ đi dò xét, ta cõng ngươi, cam đoan tuyệt đối sẽ có vị trí tốt nhất để nhìn. Có điều ngươi phải thay y phục dạ hành như ta.” Tiểu Thất bày ra chủ ý.

“Như vậy cũng được.” Khanh Ngũ ngẫm lại, cảm thấy chuyện này cũng cực kỳ thú vị. Tiểu Thất thật sự lấy quần áo cho hắn thay, vì che dấu hành tung, Khanh Ngũ còn ngẩng đầu nhìn trời cầu một trận mưa, vừa lúc che chắn cho hai người.

Tiểu Thất cõng Khanh Ngũ cứ thế nhảy vào trong màn mưa, chạy thẳng tới đại điện xem xét tin tức tình báo.

Cửa nhà giàu vốn ân oán mọc thành bụi, vì tranh quyền đoạt lợi, không biết bao nhiêu người đánh mất tình nghĩa luân lý, một khi đụng tới vấn đề quyền lực, có thể nói bao nhiêu trò hề lộ ra hết.

Giờ phút này, ở trong đại điện hùng vĩ của Khanh gia bảo, bao nhiêu tân khách ngồi đầy, mọi người xếp thành hai hàng, Khanh Vân Tung ngồi ngay ngắn ở ghế vàng trên bậc thang vẫn lạnh dùng khinh người như trước. Trên người mặc chiếc áo choàng hồ cừu thuần trắng, giống hệt đế vương —— Trên thực tế, tại cái nôi không có hoàng quyền bá đạo chân chính thực tiềm ẩn loạn thế bên trong, mỗi một môn phái đó là một tiểu quốc, quy cách bên trong đó vượt qua thiên tử, tự phong mình là vương, tự nhiên cũng không phải ít.

Không cần nghi ngờ, chức vị bảo chủ trong Khanh gia kì thực chính là cái ghế vàng nắm giữ trong tay quyền thao túng giang hò, chiếm được vị trí bảo chủ Khanh gia bảo cũng đồng nghĩa với việc chiếm được hơn phân nửa giang hồ, vị trí này ai mà không đỏ mắt?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ
Chương 172

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 172
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...