Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Đuổi Vợ Câm – Chương 156

Theo Đuổi Vợ Câm

Tác giả: Kim Di
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nóng quát

Toàn thân Khả Hân bứt rứt khó chịu. Gương

mặt cô đỏ ửng, sóng mắt long lanh quyến rũ,

giống hệt như trái đào mọng nước đang đợi

người tới hái.

Cô nằm co quắp trên giường, áo ngoài xộc

xệch vì hai bàn tay vô thức đưa lên vuốt ve cơ:

thể mình.

Bỗng nhiên, Khả Hân nghe thấy tiếng cửa

phòng mở ra cùng tiếng bước chân dồn dập. Họ

thì thầm với nhau những điều gì đó mà cô nghe

không rõ.

Một lát sau, Khả Hân cảm nhận được trên

giường có thêm một người. Người đó khẽ r//ê//n rỉ

và liên tục gọi tên cô nhưng Khả Hân không đủ

tỉnh táo để đoán được đó là ai.

Cô chỉ cảm thấy thoải mái hơn khi hắn chạm

vào mình. Dường như ngọn lửa đang thiêu đốt cô

cũng có xu hướng dịu đi.

“Nóng.”

Khả Hân mấp máy đôi môi đỏ mọng, âm

thanh r//ê//n rỉ khàn khàn thoát ra từ miệng cô. Nó.

không hề dễ nghe nhưng với người đối diện lại

như liều thuốc kích thích mạnh.

Nhất là khi Khả Hân lao tới chui vào lòng

hắn, thân hình hắn lập tức được thư giải và vươn

tay ôm chặt lấy cô.

Một cái ôm không thể thỏa mãn Khả Hân, cô

bèn vươn tay chạm vào khuôn mặt người này,

kéo hắn xuống để tìm kiếm nguồn suối mát lành.

Khi đôi môi chạm vào nhau, cả hai người đều

run rẩy mãnh liệt. Nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.

lúc đầu dần được thay thế bằng nụ hôn cuồng

nhiệt hơn.

Từng phút trôi qua, trong căn phòng sang

trọng hiện lên cảnh tượng thân mật khiến người

ta phải đỏ mặt.

Cô gái say mê trong nụ hôn ngọt ngào của

chàng trai, họ vuốt ve thân thể của nhau, đắm

chìm trong cảm giác tuyệt vời mà đối phương

mang lại.

“Rầm” ,

Đột nhiên, cánh cửa phòng bị đạp mạnh ra,

âm thanh ồn ào ở bên ngoài cũng vì thế mà lọt vào trong phòng.

Khả Hân bị một sức mạnh tàn bạo lôi ra khỏi

vòng tay của người đàn ông kia. Nhưng lập tức

bản năng lại kích thích cô lao tới với người đó.

Điều này khiến kẻ vừa động tay động chân

với cô giận dữ đến phát điên. Anh tìm được chai

rượu lạnh, tạt thằng vào mặt mũi hai người trên

giường.

Cảm giác ướt át và cơn lạnh buốt khiến Khả

Hân lập tức tỉnh táo lại. Ngọn lửa dục đang thiêu

đốt cô tuy chưa được dập tắt hẳn nhưng cũng

đã dịu đi đáng kể.

Chính vì vậy, cô chợt ngây ra như phỗng khi

nhìn thấy người đàn ông mà thân thể cô đang kề

sát. Đó không phải ai xa lạ mà chính là Nhật Dương.

Lúc này, ánh mắt anh còn chút mê ly, những

giọt nước từ mái tóc nhỏ xuống khiến khí chất

ấm áp dịu dàng thường ngày của anh biến thành

sự quyến rũ kỳ lạ.

“Các người còn muốn tiếp tục trình diễn

cảnh ân ái cho mọi người cùng xem sao?“

Lúc Khả Hân còn chưa hoàn toàn tỉnh táo thì

một giọng nói tưởng chừng như đến từ địa ngục

vang lên ngay phía trên đầu cô.

Khả Hân vô thức ngẩng đầu, ánh mắt cô

chạm phải một gương mặt lạnh băng khiến thân

thể đột nhiên co rúm lại.

người Đình Phong toát ra nồng đậm sát

khí, nhưng điều đáng sợ hơn còn ở phía sau, rất

nhiều người đang chen chúc đứng ở cửa, tạo

nên một cảnh tượng có chút hỗn loạn.

Khả Hân có thể cảm nhận được những ánh

mắt khinh bì đang không ngừng ném về phía mình.

“Tưởng ai, hóa ra cô vợ cũ của Đình Phong.“

“Phải, hình như chính là đứa câm đã hại Hoàng Ly.”

“Trời ạ, không ngờ cô ta lại trơ trến đến mức

hẹn hò tình nhân ở ngay khách sạn này.”

“Suyt, không nhận ra người đàn ông kia

sao? Đó là em trai cùng cha khác mẹ với cậu

Phong đấy.”

“Ôi, đúng là cặp mèo mả gà đồng không biết xấu hổ.”

Tiếng xì xâm bàn tán chửi rủa vang lên khiến

gương mặt Khả Hân tái mét. Đôi môi cô trở nên

khô khốc, hai tay phải túm chặt vào ga trải

giường mới giúp bản thân ngồi vững được.

‘Xong rồi!

Cô và Nhật Dương bị người ta thiết kế.

Mấy chữ ngày nhanh chóng xuất hiện trong

đầu Khả Hân, nhưng tình cảnh lúc này không

cho phép cô nghĩ ngợi được nhiều.

“Khốn kiếp.”

Đình Phong gào lên, đồng thời đẩy Khả Hân

sang một bên, túm lấy Nhật Dương quăng mạnh

xuống sàn nhà.

Tiếp theo là những đòn đánh vô cùng tàn

khốc khiến Nhật Dương còn đang trong trạng

thái mơ hồ cũng bắt đầu tỉnh táo lại.

Nhưng có vẻ như loại thuốc mà anh bị hạ có

phần quá mạnh nên làm cơ thể anh còn chút bủn

rủn, mất đi sự nhạy bén và sức mạnh ngày thường.

Do vậy, hầu như Nhật Dương bị Đình Phong

đánh mà không thể phản kháng lại được.

Sự việc diễn ra bất ngờ làm Khả Hân như bị

chôn chân tại chỗ. Tuy nhiên, khi thấy gương

mặt Nhật Dương bắt đầu đổ máu, cô không

màng nguy hiểm tiến lên ngăn đón Đình Phong.

“Cút ra chỗ khác.”

Đình Phong lúc này triệt để mất đi lý trí

Trong lòng anh chỉ còn sự căm phẩn và oán hận

chồng chất mỗi lúc một lớn hơn.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy cảnh

tượng trong căn phòng này, đánh chết anh cũng

chẳng thể tin nổi Khả Hân dám phản bội anh.

Hiện tại, cô còn cả gan ngăn cản anh xử lý

Nhật Dương, quả thực là khiến trái tìm anh băng giá.

“Này, hình như cô ta đang mang thai thì phải?”

“Đúng rồi, nhìn cái bụng lồ lộ hiện ra kìa,

đoán chừng cũng phải ba, bốn tháng rồi?”

“Sao bảo ly hôn với cậu Đình Phong lâu rồi

cơ mà, cái thai đó ở đâu ra?“

“Trời, nhìn thấy cảnh này mà chị còn không

đoán ra à?”

Phan Thành vừa kịp chạy tới thì nghe được

những lời nói này của đám đông. Khó khăn lắm

hắn mới lách người qua được đám người đang

chen chúc ở cửa phòng.

Phan Thành liếc nhanh vào bên trong, nắm

bắt tình hình rồi bình tĩnh nói:

“Xin lỗi quý vị, mời quý vị lập tức rời khỏi

đây.”

Dứt lời, Phan Thành vẫy tay gọi hai người

đàn em của mình đứng canh ở cửa, đồng thời

đóng sập cửa phòng, ngăn cản đám khách mời

tò mò muốn xem kịch. Sau đó, hắn chạy tới chỗ

Đình Phong và giữ anh lại, không để anh tiếp tục

lao vào hành hung Nhật Dương.

“Anh Phong, bình tĩnh lại.”

“Buông tay ra.”

“Sếp, nghe em…”

“Tôi nói buông tay ra.”

Đình Phong hét lên là đạp Phan Thành bắn

ra ngoài khiến hắn nhăn mặt ôm lấy chân phải,

bộ dạng vô cùng đau đớn.

Không thèm để ý đến người trợ lý của mình,

ảnh mắt Đình Phong đảo qua phần bụng nhô lên

của Khả Hân, trong đầu chợt hiện lên lời nói của

ông Nam:

“Đình Phong, ba nghe nói trước khi con tìm.

được Khả Hân, con bé có thời gian ở chung

với…ừm…em trai con. Cái thai lại tương đối trùng

khớp với khoảng thời gian đó.”

Như giọt nước tràn ly, Đình Phong ném Nhật

Dương gần như bất tỉnh sang một bên, bước tới

gần Khả Hân, vươn tay bóp lấy cần cổ thon thả

của cô, gần từng chữ:

“Nói cho tôi biết, các người lén lút từ bao

giờ? Cái thai này rốt cuộc là của ai?”

Khả Hân sững sờ đến quên cả hành động.

Cô nhìn Đình Phong không chớp mắt, tiêu hóa

những lời mà anh vừa thốt ra.

Đình Phong nghỉ ngờ đứa bé này không phải

là của anh?

Một cơn ớn lạnh chạy dọc toàn thân làm Khả

Hân nhũn ra. Sức lực của cô bị rút cạn trong

nháy mắt, cùng với đó là vô vàn cảm xúc không

thể nói thành lời.

Bàng hoàng, nhục nhã rồi tuyệt vọng, tất cả

hòa quyện vào nhau tạo nên một lưỡi dao vô

hình xẻ dọc trái tim Khả Hân.

“Phong, có chuyện gì vậy? Anh mau thả Khả

Hân ra, cô ấy sẽ chết mất.

Hoàng Ly không biết từ đâu đột nhiên xông

Vào, bước nhanh tới bên cạnh Đình Phong, ra

sức kéo tay anh xuống.

Lời nhắc nhở của Hoàng Ly khiến Đình

Phong vớt vát được chút tự chủ cuối cùng. Thấy.

gương mặt Khả Hân bắt đầu đỏ lên một cách

không bình thường, anh vội buông tay ra, nhưng

cơn giận vẫn chẳng hề suy giảm.

“Khu, khụ, khụ.”

Khả Hân khụy xuống dất, ôm lấy cổ họng

của mình và ho sặc sụa. Vừa rồi, cô cảm nhận

được sát khí từ Đình Phong. Phút giây đó, dường

như anh thực sự muốn giết chết cô.

Nước mắt dâng đầy hai hốc mắt, nhưng Khả ¬

Hân cắn chặt môi để không giọt nào rơi xuống.

Tuy Phiên, bộ dạng này của cô chỉ khiến Đình

PHhong càng cảm thấy chán ghét.

Cô dám ngang nhiên cắm sừng hắn, vậy mà

còn tỏ ra đáng thương. Cô muốn cho ai xem, cho

anh hay là cho nhân tình của mình?

Hoàng Ly âm thầm quan sát hết thảy mọi

thứ trong phòng, bao gồm cả thái độ của Đình

Phong. Sau khi thấy anh không có chút gì gọi là

thương hại Khả Hân, cô mới đắc ý và bắt đầu

diễn kịch.

“Khả Hân, Nhật Dương…hai người…”

Hoàng Ly bụm miệng, làm bộ kinh sợ nhưng

ánh mất lóe lên một tia vui sướng không thèm

che dấu.

Khả Hân nhìn chằm chằm vào Hoàng Ly, xâu

chuỗi các sự việc và nhanh chóng đưa ra một kết luận.

Là cô ta đứng sau tất cả những chuyện này.

Lại một lần nữa cô lọt vào cái bẫy chết người mà

Hoàng Ly đã giăng sẵn.

Thực ra, nếu Khả Hân có thời gian bình tĩnh

suy nghĩ lại, cô sẽ thấy nhiều lỗ hồng trong phán

đoán của mình

Nhưng hiện tại, đầu óc cô loạn thành một

đoàn nên chỉ có thể bám vào nhận định Hoàng

Ly là kẻ chủ mưu.

“Vì sao muốn hại tôi?”

Khả Hân như người điên vươn hai tay túm

lấy Hoàng Ly, môi mấp máy từng chữ. Móng tay

cô khảm chặt vào da thịt làm Hoàng Ly kêu lên

đau đớn.

“Cô làm gì vậy, tôi không biết gì hết. Là cô

với Nhật Dương cẩu thả bị Đình Phong bắt được,

đâu liên quan gì đến tôi, cô quên là tôi vừa giúp cô sao?”

Nói xong, Hoàng Ly nước mắt lưng tròng

ném ánh mắt cầu cứu về phía Đình Phong.

Ngay lập tức, Đình Phong gạt phắt hai tay

của Khả Hân, đứng chắn giữa cô và Hoàng Ly,

ngụ ý che chở Hoàng Ly rõ ràng.

Anh nhếch miệng nói một cách tàn nhẫn:

“Đến lúc này rồi mà cô còn muốn đổ lỗi cho

người khác à. Hoàng Ly, em đứng tránh sang

một Bên, đừng can thiệp vào chuyện này. Cô ta

không xứng đáng được em nói giúp.”

Ha ha ha

Khả Hân cười thảm nhìn người đàn ông luôn

miệng nói yêu cô đang ra sức bảo vệ kẻ hại mình.

Cô không chấp nhận để Hoàng Ly trốn tránh

như vậy. Cô muốn buộc cô ta phải nói ra hết thảy.

sự thật.

Nghĩ vậy, Khả Hân lại đẩy Đình Phong ra và

muốn xông tới chỗ Hoàng Ly. Khi bàn tay cô sắp

chạm vào người của cô ta thì bất chợt Hoàng Ly

trượt chân ngã xuống sàn, trên chiếc váy trắng

lập tức xuất hiện vết máu loang lổ.

“Phong, bụng em đau quá.”

Gương mặt Hoàng Ly trắng bệch, mồ hôi

toát ra như mưa. Cô lăn lộn ôm ôm lấy bụng, bộ

dạng vô cùng đau đớn.

“Hoàng Ly, Hoàng Ly…”

“Phong, cô ta giết con của chúng ta…”

lời nói ngắt quãng trong cơn đau của Hoàng

Lý khiến Đình Phong ngẩng đầu nhìn Khả Hân.

như kẻ thù.

Anh buông Hoàng Ly ra, đứng bật dậy xông

tới ném một cái tát thật mạnh vào mặt Khả Hân.

“Bốp”

Đầu óc Khả Hân quay cuồng, thân thể cô

vốn suy yếu nên nhanh chóng đổ người về phía

sau. Không may, bụng cô va đập vào góc bàn

sau đó guc xuống.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Phát hiện Buổi sáng, Khả Hân tỉnh dậy với
Chương 7
Chương 8
Chương 8: B
Chương 9
Chương 9
Chương 9: ;
Chương 9: i
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: …Âm thướng.
Chương 67: ..äm thương mại
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Theo đõi
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: V…ầi
Chương 88
Chương 88: … đoạn clip bẩn Ý
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: ; Tr
Chương 95: ; Trự
Chương 96
Chương 97
Chương 97: V….
Chương 97: V… tần lời r
Chương 97: V.. tắt
Chương 97: V… rắn |
Chương 97
Chương 98: ; Người L
Chương 98: Người
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204: Cảm xúc dao động
Chương 204
Chương 205: Sự kiện quan trọng
Chương 205
Chương 206: Lột mặt nạ
Chương 206
Chương 207: Nỗi đau cùng cực Đau.
Chương 207
Chương 208: Vạch trần quá khứ
Chương 208
Chương 209: Tâm sự của Khả Hân
Chương 209
Chương 210: Một lần mềm lòng, vạn lần sai
Chương 210
Chương 211:  : Điên cuồng
Chương 211
Chương 212: Nhận người
Chương 212
Chương 213: Kích động
Chương 213
Chương 214: Hành hạ
Chương 214
Chương 215: Cách chức
Chương 215
Chương 216: Cướp đoạt
Chương 216
Chương 217: Bà Kim Nhã nổi giận
Chương 217
Chương 218: Theo đuổi vợ cũ “Bốp, bốp.
Chương 218
Chương 219: Gặp gỡ
Chương 219
Chương 220: Mặt dày
Chương 220
Chương 221: Điều kiện Sự cố chấp của Đình Phong khiến Khả Hân bất lực.
Chương 221
Chương 222: Đánh người
Chương 222
Chương 223: Tâm tư
Chương 223
Chương 224: Cá cược
Chương 224
Chương 225: Đoàn tụ
Chương 225
Chương 226: Ngày đầu làm công
Chương 226
Chương 227: Giao dịch với con trai
Chương 227
Chương 228: Nhận trái đắng
Chương 228
Chương 229: Denis Trần trở về
Chương 229
Chương 230: Bí mật trong quá khứ
Chương 230
Chương 231: Buông tay
Chương 231
Chương 232: Hạnh phúc ngắn ngủi
Chương 232
Chương 233: Nguy hiểm
Chương 233
Chương 234
Chương 234: Gục ngã
Chương 235: Kết thúc
Chương 236: Trở về Một năm sau.
Chương 237: Hạnh phúc nơi cuối con đường

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Đuổi Vợ Câm
Chương 156

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 156
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...