Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Đuổi Vợ Câm – Chương 155

Theo Đuổi Vợ Câm

Tác giả: Kim Di
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cô muốn đi đâu?”

Khả Hân vừa lao ra khỏi cửa đã nghe thấy

một giọng nói cất lên. Ngoảnh đầu nhìn lại thì bắt

gặp người vệ sĩ có dáng người cao lêu nghêu của.

mình đang bước nhanh tới chỗ cô.

Hải Kều sửng sốt khi trông thấy gương mặt

dài dụa nước mắt của Khả Hân nên vội mở

miệng hỏi ngay:

SĐã xảy ra chuyện gì sao?”

Khả Hân không suy nghĩ được nhiều, gật

đầu lia lịa, bộ dạng đáng thương vô cùng. Cô

chạy tới túm lấy tay hắn, làm ký hiệu yêu cầu hắn

đưa cô đến một nơi.

Mặc dù không rõ Khả Hân đang nói gì nhưng

qua hành động của cô, Hải Kều có thể hiểu đơn

giản rằng cô muốn đi ra ngoài.

Vì vậy, hắn lập tức dò hỏi:

“Cô muốn đi đâu để tôi đưa cô đi.“

Lúc này, Khả Hân mới phát hiện cô quên

đem theo điện thoại hay giấy bút để ghi địa chỉ

cho người vệ sĩ biết.

Rất may, Hải Kều lục túi của mình đưa điện

thoại cho cô để soạn chữ nên mới

Hân cần tới khách sạn Bemila gấp.

“Được, cô đứng đây đợi tôi một lát.”

Sau khi biết được yêu cầu của Khả Hân, hắn

liền chạy đi lấy xe. Chỉ vài phút sau, chiếc xe lăn

bánh

Đích đến chính là một trong những khách

Sạn Nồi tiếng nhất thành phố, nơi sắp diễn ra lễ

đính hôn được mong chờ trong nhiều ngày qua.

Qua chiếc gương chiếu hậu, người đàn ông.

đang lái xe nhìn thấy tâm trạng Khả Hân rất kích

động.

Cô vừa khóc, vừa chắp tay cầu nguyện điều

gì đó. Dù không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng

hắn vẫn lên tiếng an ủi:

“Cô cứ bình tĩnh, nếu có chuyện gì khó khăn

thì có thể nói ra, biết đâu tôi có thể giúp đỡ một

chút.”

Khả Hân mím môi lau nước mắt rồi gật đầu.

Trong lòng cô đang loạn thành một đoàn, chỉ có

một suy nghĩ duy nhất là đến khách sạn Bemila

để xác minh chuyện bé Bin mất tích.

Cô cực kỳ hi vọng những gì mình nghe được

chỉ là tin vìa hè, bé Bin vẫn đang an toàn bên

Đình Phong và ông bà nội.

Khoảng 40 phút sau, chiếc xe dừng lại trước

cổng của một tòa nhà cực kỳ lớn. Tấm biển sang

trọng ngay kế bên có ghi dòng chữ mạ vàng:

Khách sạn quốc tế Bemila.

Khả Hân vội vàng bước xuống xe, vì quá gấp gáp nên suýt nữa cô bị té, may mà có ai đó

nhanh tay đỡ lấy cô.

Vừa ngẩng đầu lên, Khả Hân bắt gặp một

khuôn mặt mà có nằm mơ cô cũng không nghĩ

sẽ gặp lại ở đây. Đó chính là anh trai ruột của cô,

Quốc Bảo.

“Khả Hân, em nghe tin rồi đúng kF

Quốc Bảo sốt sắng đỡ Khả Hân đứng thẳng

dậy, thái độ lo lắng không thua kém gì so với cô

làm Khả Hân phút chốc kinh ngạc.

Cô ngây ngẩn nhìn người từng nhãn tâm

đánh đuổi mình ra khỏi nhà, bây giờ lại tỏ ra vô

cùng thân thiết. Đột nhiên, Khả Hân vung mạnh

tay ra, chán ghét bước lùi lại.

“Khả Hân, anh xin lỗi, chuyện lần trước là do

anh nóng giận nên nhất thời mất tỉnh táo. Em tha

thứ cho anh được không?”

Giọng nói của Quốc Bảo rất khẩn thiết,

giống như thật sự hối hận chuyện đã đối xử tệ

Đặc Với Khả hân ngày đó.

Khi hắn đang muốn tiến đến để nắm tay Khả

Hân thì Hải Kều đã vội xuống xe, bước lại gần,

đồng thời ném một ánh mắt cảnh cáo về phía

Quốc Bảo.

€ó lẽ Quốc Bảo cũng không đoán được thân

phận của người này nên chỉ nghĩ đây là tài xế nên

thay đổi sắc mặt nhanh chóng:

“Tiền xe hết bao nhiêu để tôi trả?”

Phớt lờ vẻ mặt khinh khinh của Quốc Bảo,

Hải Kều sang hỏi Khả Hân:

“Đây có phải người quen của cô không?”

Nghe giọng điệu của người này có vẻ là chỗ

quen biết với Khả Hân, Quốc Bảo nhíu mày lên

giọng:

“Người quen gì chứ, tôi là anh ruột nó đấy:

Rồi chưa kịp để Hải Kều phản ứng gì, hắn đã

trực tiếp nói với Khả Hân:

“Hân, thằng c//u Bin mất tích thật rồi”

Câu nói của Quốc Bảo làm gương mặt Khả

Hiên lái nhợt, thân hình lung lay như muốn ngã

xuống dất.

Đúng lúc đó, có một người lễ tân khách sạn

bước nhanh về phía ba người, lễ phép nói:

“Thưa anh, nơi này không được phép đỗ xe,

làm phiền anh mang xe đi chỗ khác hoặc mang

tới hầm để xe ạ.

Hải Kều tỏ ra bối rối, nhiệm Vụ của k

phải theo sát Khả Hân, tình huống hiện tại ki:

hắn phải yêu cầu cô đi theo hoặc là đứng đợi

trong lúc hắn tìm chỗ đậu xe.

Khả Hân chỉ cần liếc mắt là hiểu được nỗi

băn khoăn của người này. Cô vội vàng bấm vài

chữ trên điện thoại rồi trả lại hắn.

Biết được người đàn ông kia đúng là người

thân của Khả Hân, Hải Kều mới yên tâm dặn dò

cô đứng yên ở đây, đợi hắn cất xe rồi cùng vào.

Khả Hân sốt ruột gật đầu, thúc giục hắn mau đi.

Đợi chiếc xe nổ máy đi mất, Quốc Bảo tận

dụng thời cơ kéo luôn Khả Hân vào bên trong

khách sạn.

Vì quá lo lắng cho con trai nên Khả Hân

không phản đối. Dù sao, cô tin Quốc Bảo cũng

không thể làm gì cô giữa thanh thiên bạch nhật

thế này.

“C//u Bin mất tích lúc nào? Đã báo công an

chưa?“ Khả Hân vừa đi vừa ra hiệu hỏi Quốc Bảo.

“Anh cũng không biết chính xác thời gian,

chỉ nghe nói là cháu đích tôn tập đoàn Kings mất

tích sáng nay nên vội vàng chạy đến, không ngờ.

gặp em ở đây.”

Khả Hân có chút nghỉ ngờ lời nói của Quốc

Bảo. Từ trước nay hắn chưa bao giờ quan tâm

đến chuyện của cô và bé Bin.

Trong mắt hắn, lúc nào cũng chỉ có tiền và

tiền. Giá trị duy nhất của cô đối với hắn chính là

dùng cô để làm công cụ đòi hỏi lợi ích từ Đình Phong.

“Thật là..mất tích đúng ngày hôm nay,

không biết có phải âm mưu của ai đó không?”

Quốc Bảo lầm bẩm nói, nhưng âm thanh

không lớn không nhỏ, vừa vặn lọt vào tai của Khả Hân.

Bước chân của cô chợt khựng lại, suy nghĩ

nghiêm túc về chuyện này. Phải, hôm nay là lễ

đính hôn của Đình Phong, bé Bin mất tích chẳng

khác nào phá hỏng buổi lễ.

Rốt cuộc, đây là do c//u Bin đi lạc hay có ai đó

cố ý bắt thằng bé gây áp lực cho Đình Phong

hoặc ông Nam bà Nhã?

Ai sẽ người được lợi nếu buổi lễ đính hôn

này bị phá hủy?

Người đó làm vậy là có mục đích gì?

Hàng trăm câu hỏi hiện lên trong đầu Khả

Hân khiến cô nhăn mặt lắc đầu. Bởi vậy, cô

không chú ý được bên cạnh mình, ánh mắt Quốc.

Bảo lóe lên một tia sáng độc ác rồi biến mất.

“Em tò mò ai đã báo tin cho anh đúng

không? Đó là bạn thân anh, hiện đang làm lễ tân

ở khách sạn này”

*Cậu ta cũng biết chuyện của gia đình mình,

Hôm hay lại tham gia phục vụ buổi lễ đính hôn

của cậu chủ tập đoàn Kings nên nắm được vài

thông tin.Anh nghĩ chúng ta nên gặp trực tiếp.

cậu ta để hỏi chuyện.”

Trong lòng càng lúc càng bất an, nhưng Khả

Hân vẫn lựa chọn tin tưởng Quốc Bảo. Nói cho

cùng, người mất tích của là cháu ruột của hắn.

Quốc Bảo dẫn Khả Hân lên một căn phòng.

‘Vừa bước vào, cô đã có cảm giác không yên tâm

lắm khi thấy đây là phòng dành để nghỉ dưỡng.

“Em đợi một lát, cậu ấy đang lên rồi.”

Quốc Bảo an ủi Khả Hân, đồng thời bước tới

gần tủ lạnh, mở ra và lấy một chai nước đưa cho cô.

“Đi bộ từ nãy đến giờ cũng khát rồi đúng

không? Uống miếng nước đi, em phải giữ tỉnh

thần tỉnh táo để còn tìm kiếm thằng Bin nữa.”

Khả Hân cảm thấy Quốc Bảo nói cũng có lý,

sẵn cơn khát, cô không do dự cầm lấy chai nước và uống.

Nhìn Khả Hân nuốt từng ngụm, trong lòng

Quốc Bảo dâng lên một trận sung sướng. Cuối

cùng, nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành, chỉ cần

đợi mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch, hắn

sẽ có trong tay một khoản kếch xù.

Từng phút trôi qua trong bầu không khí yên

tĩnh đến kỳ quái, bỗng nhiên, Khả Hân cảm thấy

thân thể có chút khác thường.

Thân thể cô bắt đầu nóng lên, gương mặt

ửng hồng. Cảm giác này giống rất giống lúc cô

động tình.

Động tình?

Làm sao có thể?

Khả Hân hoảng sợ ngầng lên nhìn Quốc Bảo,

thấy khóe miệng hắn nhếch lên, không thèm che.

dấu vẻ phấn khích trong đáy mắt, cô phát hiện ra

một sự thật kinh hoàng.

Cô bị bỏ thuốc, hơn nữa, đây lại là thuốc

kích thích.

Khả Hân đột ngột đứng dậy, nhưng thân thể

mềm yếu lung la lung lay nên lại ngã phịch xuống

đất

Quốc Bảo xắn tay túm lấy cô đẩy lên giường.

Xong xuôi, hắn từ trên nhìn xuống và nói:

“Đừng trách tao độc ác, tất cả cũng chỉ vì

miếng cơm manh áo thôi. Mày đã vô tình vô

nghĩa không thèm giúp đỡ cho cái nhà này thì

tao đành tự thân vận động vậy.”

“Ai bảo mày là cái đinh trong mắt người ta,

thôi thì nằm im hưởng thụ đi em gái, người quen

của mày cũng sắp tới rồi.”

“Đồ khốn nạn, kẻ nào đã sai khiến anh làm điều này?”

Khả Hân gắng gượng véo thật mạnh vào tay

mình để mượn cơn đau giúp cô tỉnh táo. Nhưng

loại thuốc này dường như khá mạnh nên cô

không biết bản thân kiên trì được bao lâu.

“Đó là…”

Quốc Bảo làm bộ đắn đo suy nghĩ xem có

nên nói ra hay không. Nhìn bộ dạng thống khổ

và tuyệt vọng của Khả Hân, hắn tỏ ta khoái chí

vô:cùng.

Nói cho mày cũng được, đó là người mà

chúng ta đều quen biết. Bây giờ thì ngoan ngoãn

làm nhân vật chính trong vở kịch sắp tới đi.“

Đây là câu nói cuối cùng mà Khả Hân nghe

được từ trong miệng Quốc Bảo. Lý trí của cô dần

dần bị ăn mòn, cho đến khi toàn bộ cơ thể chìm

trong một thứ cảm giác mê muội mà cô chưa

bao giờ trải qua.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Phát hiện Buổi sáng, Khả Hân tỉnh dậy với
Chương 7
Chương 8
Chương 8: B
Chương 9
Chương 9
Chương 9: ;
Chương 9: i
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 50: Hoàng Ly
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 67: …Âm thướng.
Chương 67: ..äm thương mại
Chương 68
Chương 69
Chương 69: Theo đõi
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87: V…ầi
Chương 88
Chương 88: … đoạn clip bẩn Ý
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: ; Tr
Chương 95: ; Trự
Chương 96
Chương 97
Chương 97: V….
Chương 97: V… tần lời r
Chương 97: V.. tắt
Chương 97: V… rắn |
Chương 97
Chương 98: ; Người L
Chương 98: Người
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204: Cảm xúc dao động
Chương 204
Chương 205: Sự kiện quan trọng
Chương 205
Chương 206: Lột mặt nạ
Chương 206
Chương 207: Nỗi đau cùng cực Đau.
Chương 207
Chương 208: Vạch trần quá khứ
Chương 208
Chương 209: Tâm sự của Khả Hân
Chương 209
Chương 210: Một lần mềm lòng, vạn lần sai
Chương 210
Chương 211:  : Điên cuồng
Chương 211
Chương 212: Nhận người
Chương 212
Chương 213: Kích động
Chương 213
Chương 214: Hành hạ
Chương 214
Chương 215: Cách chức
Chương 215
Chương 216: Cướp đoạt
Chương 216
Chương 217: Bà Kim Nhã nổi giận
Chương 217
Chương 218: Theo đuổi vợ cũ “Bốp, bốp.
Chương 218
Chương 219: Gặp gỡ
Chương 219
Chương 220: Mặt dày
Chương 220
Chương 221: Điều kiện Sự cố chấp của Đình Phong khiến Khả Hân bất lực.
Chương 221
Chương 222: Đánh người
Chương 222
Chương 223: Tâm tư
Chương 223
Chương 224: Cá cược
Chương 224
Chương 225: Đoàn tụ
Chương 225
Chương 226: Ngày đầu làm công
Chương 226
Chương 227: Giao dịch với con trai
Chương 227
Chương 228: Nhận trái đắng
Chương 228
Chương 229: Denis Trần trở về
Chương 229
Chương 230: Bí mật trong quá khứ
Chương 230
Chương 231: Buông tay
Chương 231
Chương 232: Hạnh phúc ngắn ngủi
Chương 232
Chương 233: Nguy hiểm
Chương 233
Chương 234
Chương 234: Gục ngã
Chương 235: Kết thúc
Chương 236: Trở về Một năm sau.
Chương 237: Hạnh phúc nơi cuối con đường

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Đuổi Vợ Câm
Chương 155

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 155
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...