Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 64

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Diệu ghẻ lạnh Viên Tung ròng rã hơn nửa tháng.

Ngày nào cũng ngoại trừ đơn vị thì là nhà, không tới chỗ Viên Tung nữa, cho dù đến thời gian huấn luyện cuối tuần cũng không tới chỗ kia. Chẳng những thế, Hạ Diệu còn kéo số điện thoại của Viên Tung vào sổ đen. Ngày nào đi làm cũng có xe chuyên dụng đưa đón, xe trực tiếp đưa đi từ cổng chính, đón ngay dưới sảnh đơn vị. Trên đường nếu có chạm trán với xe Viên Tung, Hạ Diệu liền quay đầu đi nằm thẳng xuống ghế, giả vờ không phát hiện. Cửa sổ ban công trong phòng ngủ được đóng kín kẽ, rèm che khít khao, ngay cả một con kiến cũng không chui lọt…

Hai người dường như lại khôi phục trở về tình trạng như thuở ban đầu, Viên Tung truy đuổi không buông, Hạ Diệu hững hờ lạnh nhạt.

Chỉ có điều, tâm tình của Hạ Diệu đã có sự khác biệt rất lớn so với thời điểm kia.

Trước kia mỗi khi Viên Tung nhìn cậu chăm chú, cậu chỉ cảm thấy luống cuống lo sợ. Bây giờ Viên Tung nhìn cậu chăm chú, trong lòng cậu lại như sóng cuộn biển gầm, đủ loại tâm tình mạc danh dâng trào. Trước kia coi khinh Viên Tung là chuyện bình thường như cơm bữa, bây giờ nếu đi qua người Viên Tung, trong lòng Hạ Diệu lại có một loại tư vị phức tạp khó mà hình dung.

Hơn nữa Hạ Diệu phát hiện, dạo này mình gặp chuyện này đặc biệt thường xuyên.

Mỗi ngày chỉ cần vừa chui vào ổ chăn, liền nôn nóng phấn khích mạc danh kỳ diệu, lặp đi lặp lại trong đầu đều là cảnh tượng của đêm đó, hoàn toàn không khống chế được, hệt như bị thôi miên. Có hôm một đêm bị tới hai ba lần, sau đó còn mất ngủ mê man, ban ngày tinh thần cực kém.

Lại tới một cuối tuần nữa, Hạ Diệu xách quà đến bệnh viện thăm Trương Điền.

Trương Điền vừa nhìn thấy Hạ Diệu, câu đầu tiên nói chính là: “Sao sắc mặt cậu kém vậy?”

“Có à?” Hạ Diệu vô thức dùng tay sờ sờ lên mặt mình, “Không có gì khác biệt mà?”

“Khác biệt rất lớn.” Trương Điền nói, “Hơn tuần trước tôi thấy cậu còn tràn đầy sức sống, bây giờ mới qua nửa tháng, sao lại u ám đến vậy? Cậu xem hai vành mắt của cậu thâm xì kia kìa, còn cả tướng ngồi nữa chứ, chân cong lưng khòm, cảm thấy đặc biệt không có tinh thần. Tôi bảo này, không phải cậu bị hư thận đấy chứ?”

Hạ Diệu mặt mũi cứng đờ, mất một lúc mới chột dạ cười cười.

“Làm sao có thể?”

Trương Điền ngẫm lại thấy cũng đúng, “Người thanh tâm quả dục như cậu, sao có thể mắc loại bệnh này cơ chứ?”

Trước kia Tiểu Huy và Trương Điền thường đem hành vi không ăn hương hỏa nhân gian này ra để trêu chọc Hạ đại hòa thượng, Hạ Diệu vẫn luôn tỏ thái độ thờ ơ, còn có một tia ý vị tôi thanh cao tôi tự hào. Hiện giờ lại bị Trương Điền đem ra nói, trong lòng Hạ Diệu chỉ có một cảm giác: thật mẹ kiếp… không dám nhận đâu…

Trò chuyện một chốc, Hạ Diệu bảo: “Tôi ra ngoài hút điếu thuốc.”

Đi ra khỏi tòa nhà bệnh viện, Hạ Diệu muốn kiếm một chỗ yên tĩnh, kết quả vừa rẽ ngoặt một cái, đã đụng ngay phải một thân hình cao lớn đang đứng đón đầu. Hạ Diệu gần như không thèm ngẩng mặt lên nhìn đã quay đầu bỏ chạy, kết quả sau gáy liền bị một bàn tay to lớn hung hăng tóm trụ, mạnh mẽ cưỡng ép cậu quay người lại, cổ bị kẹp chặt trong khuỷu tay của người nào đó.

“Buông tay ra!” Hạ Diệu tức giận rống lên.

Viên Tung chẳng những không buông ra, trái lại càng siết chặt hơn, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống thiêu đốt Hạ Diệu, trong giọng nói mang theo khí tức âm trầm đã ẩn nhẫn nhiều ngày không thể không phát, “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Hạ Diệu nổi nóng, “Mẹ kiếp tự nhiên anh tới tóm tôi, tôi còn đang muốn hỏi anh muốn làm gì nữa đấy!”

“Tự nhiên?” Viên Tung lần đầu tiên đen mặt với Hạ Diệu, “Tự cậu làm trò bao nhiêu ngày, trong lòng cậu không đếm sao?”

Hạ Diệu mạnh miệng, “Tôi làm trò gì chứ? Tôi đi làm quy củ, mỗi ngày về nhà đúng giờ, tôi làm trò gì hả?”

Viên Tung cũng không vòng vo, trực tiếp nói thẳng với Hạ Diệu.

“Cậu trốn tôi làm gì?”

Hạ Diệu không thừa nhận, “Ai trốn anh? Tôi không đi tìm anh thì là trốn anh sao? Trước đây tôi tìm anh cũng là bởi vì công ty các anh ấm áp, tôi chính là tới đó để kiếm tí ấm áp, kiếm bữa cơm ăn mà thôi. Bây giờ khắp nơi đều cung ấm rồi, tôi lại bị thương phải ăn kiêng, cái này không thể ăn cái kia không thể ăn, tôi còn đi tìm anh làm gì?”

Viên Tung tức giận trợn trừng mắt hổ với Hạ Diệu, “Cậu nhỏ mọn vậy sao?”

Hạ Diệu cứng cổ, “Tôi chính là nhỏ mọn như vậy đấy!”

“Kiếm cớ cũng kiếm lấy một cái có kỹ thuật hơn được không hả?”

“Cái gì có kỹ thuật?” Hạ Diệu bị người chọc trúng tim đen, nháy mắt bùng nổ, “Đm tôi ghét anh, không muốn gặp anh! Cái này có đủ kỹ thuật chưa?”

Viên Tung không nói câu nào, ánh mắt lạnh lẽo dữ tợn như đao phong.

Hạ Diệu dùng sức cố cạy cánh tay Viên Tung đang vòng quanh cổ mình, rống giận: “Mẹ kiếp anh buông tay ra!”

Viên Tung cảm thấy ngón tay nhỏ bé của Hạ Diệu đặc biệt lạnh, không phải cái lạnh do ở ngoài không khí lạnh trong một thời gian dài, mà là một loại hàn khí toát ra từ bên trong.

Hạ Diệu thấy Viên Tung vẫn không chịu buông tay, liền dùng hẳn cánh tay bị thương cự nự với hắn, bức bách Viên Tung phải tuân theo.

Viên Tung cuối cùng cũng buông ra.

Hạ Diệu lại tìm một góc không người, hút liên tiếp bốn năm điếu thuốc, cảm xúc mới dần bình ổn trở lại. Quay về phòng bệnh, Hạ Diệu ngồi thêm mấy phút đồng hồ rồi bảo Trương Điền: “Điền Nhi, tôi còn có chút việc, về trước đã nhé, cậu dưỡng bệnh cho tốt.”

“Về nhanh vậy sao? Tôi tiễn cậu nhé.”

“Không cần đâu.”

Hạ Diệu bước nhanh ra xe, vừa đặt m//ô//n//g ngồi xuống, đột nhiên phát hiện trên ghế dựa có thêm một hộp thuốc.

“Ơ, chú Triệu, đây là thuốc chú mua à?”

Chú lái xe trả lời: “Đâu có! Tôi vẫn ngồi trên xe suốt mà, có đi xuống đâu, thuốc gì cơ?”

Hạ Diệu cúi đầu nhìn nhãn hộp thuốc, thần sắc đình trệ, là một hộp thuốc bổ thận! Lại liếc nhìn cửa sổ xe rộng mở, nháy mắt liền hiểu được cái gì, trong lòng thầm chửi một tiếng đù má, sau đó… xấu hổ đỏ bừng cả mặt.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...