Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 60

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ăn cơm xong, Viên Tung bảo Hạ Diệu: “Đi, tôi đưa cậu về nhà.”

Hạ Diệu thoáng ngập ngừng, chầm chậm nói: “Anh cứ về đi, đêm nay tôi ngủ lại ở đây.”

Trong mắt Viên Tung hiện lên một mạt ý cười, thoáng chốc liền lướt qua.

Hạ Diệu lại nhấn mạnh một chút, “Là tôi ngủ ở đây, không phải ngủ cùng anh, anh nên về nhà đi. Tôi chỉ là muốn mượn tạm văn phòng của anh để ngủ một đêm thôi, bằng không trễ thế này mà còn trở về, mẹ tôi lại nhìn thấy tôi bị thương, khẳng định sẽ hỏi này hỏi nọ, đảm bảo cả đêm ngủ không yên.”

Viên Tung diện vô biểu tình nói: “Cánh tay cậu bị thương, buổi đêm ngủ nhớ để ý một chút. Nếu một tấm chăn không đủ đắp thì trong tủ vẫn còn đấy. Nước trong phòng tắm lúc nào cũng ấm, mở ra là có thể dùng, lúc cậu tắm nhớ nhấc tay lên, đừng chạm vào nước…”

Hạ Diệu thần sắc đình trệ, “Vậy… anh…”

“Làm sao?” Viên Tung cố ý hỏi.

Hạ Diệu xấu hổ cười cười, “Hôm nay sao mà thẳng thắn vậy?”

“Chẳng phải cậu bảo tôi về sao?”

“Phải… là tôi bảo anh về.” Hạ Diệu tự lầm bầm hai câu, cuối cùng nói với Viên Tung: “Vậy anh mau về đi, lượn nhanh lên, anh đi rồi tôi còn tắm rửa nữa.”

Viên Tung chẳng nói chẳng rằng, xoay người bước ra cửa.

Hạ Diệu cứ tưởng cánh cửa sẽ chỉ đóng lại một giây, giây tiếp theo Viên Tung sẽ đẩy ra, sau đó mặt dày mày dạn xông vào ôm lấy Hạ Diệu, nói một câu tôi đùa cậu đấy thôi! Kết quả thật đúng là con mẹ nó đùa mình mà! Viên Tung ấy vậy mà thật sự bỏ đi, từ đại sảnh huấn luyện đi xuống lầu, lại từ dưới lầu đi ra khỏi cửa quay, cuối cùng lái xe phóng thẳng ra ngoài cổng.

“Đù má!” Hạ Diệu đứng trước cửa sổ, cũng không biết đang chửi ai đây.

Một mình ngồi nghệt ra hơn mười phút, Hạ Diệu trầm mặt đứng lên, đi đến tủ quần áo lấy ra một chiếc khoác mặc lên người, lầm bầm nói: “Anh đi tôi cũng đi! Đm tôi chẳng thèm ngủ một mình ở tòa nhà to thế này đâu! Thật đíu biết suy nghĩ, hừ…”

Hùng hùng hổ hổ đi tới cửa, vừa mở cửa ra liền nhìn thấy một thân hình cao lớn đang tiến vào phòng huấn luyện rộng rãi, đi về phía cậu. Hạ Diệu muốn rút cũng rút không kịp, một thân trang phục này của cậu đã sớm rơi vào mắt Viên Tung.

Viên Tung đứng im trước mặt Hạ Diệu, ánh mắt tối đen nhìn cậu như thiêu như đốt, đáy mắt không che giấu được ý cười.

“Ăn mặc thế này là muốn làm gì?”

Hạ Diệu cục xúc nói: “Chẳng muốn làm gì, chỉ là cảm thấy hơi lạnh… Thế…” Giọng đột nhiên biến lớn, “Mẹ kiếp tại sao anh lại trở về? Ai cho anh về?”

Nói rồi cởi phắt áo khoác ra, chùm lên đầu Viên Tung, dùng cánh tay không bị thương đập loạn lên người Viên Tung, đánh đến chính mình cũng phải bật cười, không giả vờ nổi nữa.

“Đừng nháo, cẩn thận đụng tới cánh tay.” Viên Tung cũng cười bỏ áo khoác xuống, quấn lên người Hạ Diệu, siết cậu thật chặt, bảo: “Tôi chỉ ra ngoài mua một chiếc gối.”

“Mua gối làm gì? Không phải ở đây có hai chiếc rồi sao?”

Viên Tung đáp: “Cánh tay cậu mang nẹp, lúc ngủ tốt nhất nên đệm thêm một gối ở bên dưới, thúc đẩy tuần hoàn máu, tránh bị sưng tấy.”

“À.”

Viên Tung ném gối lên giường, lại hỏi Hạ Diệu: “Cậu tắm chưa?”

“Chưa, hôm nay tôi không tắm nữa, phiền phức lắm, cánh tay không thể đụng vào nước, còn phải quấn này quấn nọ bên ngoài.”

“Tôi giúp cậu tắm.” Viên Tung nói, “Ban ngày cậu thực thi nhiệm vụ, lăn lộn trên đất nhiều thế mà, không tắm sao lên giường được?”

Hạ Diệu thái độ kiên quyết, “Tôi không muốn tắm!”

Viên Tung dùng bàn tay to lớn kẹp lấy cằm Hạ Diệu, lẳng lặng nhìn chăm chú vào khuôn mặt tuấn tú anh khí bức nhân, hỏi: “Ban nãy là ai trước lúc tôi đi bảo là muốn tắm rửa hả? Có lẽ nào là vì muốn dụ dỗ tôi ở lại đây?”

Hạ Diệu bị người chọc trúng tim đen, lập tức giận giữ quát lên: “Viên Tung, mẹ kiếp anh thật không biết xấu hổ!”

“Đó cũng là do cậu giật giây.” Viên Tung nói khẽ bên tai Hạ Diệu, thấy Hạ Diệu lại có xu hướng nổi bão, vội vàng mềm giọng vỗ về: “Được rồi, cậu cứ mặc quần lót, tôi lau người cho cậu.”

Không lâu sau, từ trong phòng tắm truyền ra tiếng cười của Hạ Diệu với đủ loại tiết tấu.

“Ha ha ha… Không được không được… Nhột…”

Cũng không biết là do Viên Tung lực đạo quá quỷ dị, hay là do Hạ Diệu quá mẫn cảm, Viên Tung dùng khăn thấm nước ấm lau người cho Hạ Diệu, kết quả lau chỗ nào cũng nhột. Lau cổ cười hì hì, lau ngực cười ha ha, lau đến eo liền nhảy dựng lên. Chờ lau đến nách, cả người liền như một con cá trạch, liều mạng đạp nước.

“Không được… nhột quá… đổi chỗ khác đi…”

Viên Tung âm trầm liếc xéo Hạ Diệu, đổi chỗ nào? Có chỗ nào đổi được sao? Lau mặt cậu cũng kêu nhột, la hét đến nỗi ông đây cứng hết cả lên rồi.

Hạ Diệu vốn đã cấp cho thị giác của Viên Tung kích thích cực mạnh, chỉ cần hắn cúi mắt xuống một cái là có thể nhìn thấy phần trước quần lót ẩn ẩn lộ ra da thịt trắng bóc của Hạ Diệu, là vật tượng trưng cho giống đực nhô lên ngạo nghễ. Rãnh m//ô//n//g ẩn sâu trong hai cánh m//ô//n//g rất tròn rất vểnh, tỏa ra cảm giác thần bí dụ nhân.

Hạ Diệu liếc thấy hạ thân “khác thường” của Viên Tung, nụ cười trên mặt lập tức thu hồi.

Viên Tung lại dùng một chiếc khăn ướt khác đi lau mặt cho Hạ Diệu.

Mặt Hạ Diệu bị nước nóng hun đỏ hồng từ cổ trở lên, nhuộm đẫm khuôn mặt anh tuấn lập thể, lại mang theo một tia ngoan thuận động lòng người. Tiết tấu trên tay Viên Tung nhịn không được chậm lại một chút, lúc lau tới xương gò má của Hạ Diệu, nhìn thấy một vệt máu xuôi xuống.

“Cái này là làm sao?” Viên Tung nhíu mày.

Hạ Diệu nói: “Chắc là lúc bị quẳng xuống đất không cẩn thận chà xát.”

Viên Tung nhẹ nhàng lau xoa vị trí ấy, hỏi: “Có đau không?”

Hạ Diệu thầm nhủ trong bụng:

có chút đau… còn có chút nhột…

Viên Tung lại thả khăn vào nước ấm vò vò, sau khi vắt khô liền lau nách cho Hạ Diệu.

Hạ Diệu cố nhịn thật lâu, cuối cùng không nhịn được nữa, phì một tiếng, vừa cười vừa kẹp cánh tay lại.

“Nâng lên.” Viên Tung nói.

Hạ Diệu lắc đầu, “Rửa sạch đi, không cần lau nữa.”

Viên Tung trực tiếp ấn Hạ Diệu vào góc tường, cưỡng chế nâng cánh tay cậu lên, dùng khăn mặt lau xoa cẩn thận xung quanh lông nách. Hạ Diệu cười đến mặt mũi đỏ rần, thắt lưng dưới sự kích thích không ngừng lắc lư, m//ô//n//g ma sát vào vách tường phát ra tiếng ken két mê người, bức tròng mắt Viên Tung đỏ hết cả lên.

Cuối cùng, quá trình tắm rửa vừa dài lâu vừa đầy tra tấn cũng kết thúc, Hạ Diệu chui vào chăn trước, Viên Tung sau khi giội rửa đơn giản một chút cũng theo vào trong chăn.

So với lần trước ở khách sạn, lần này Viên Tung có vẻ thành thật hơn nhiều. Có lẽ là cố kỵ vết thương trên người Hạ Diệu, mặc dù nằm trong cùng một ổ chăn, nhưng hắn không cưỡng ép ôm lấy Hạ Diệu như lần trước.

Đèn trong phòng đã tắt, hai người lầm rầm nói chuyện phiếm liên miên.

“Tại sao giọng anh không bị khẩu âm?” Hạ Diệu hỏi.

Viên Tung thản nhiên đáp: “Giọng Đông Bắc càng xuôi về phía bắc thì càng nhạt, Liêu Trữ có khẩu âm nặng nhất, tôi là người Hắc Long Giang, khẩu âm nhẹ nhất. Lại ở Bắc Kinh nhiều năm như vậy rồi, chút giọng Đông Bắc ấy đã sớm mất đi.”

“Hắc Long Giang à… Xa thế, tôi chỉ từng đi qua Cáp Nhĩ Tân một lần, hồi ấy còn nhỏ, đi xem khắc băng, những pho tượng băng ấy thật là đẹp nha! Nhưng hồi ấy máy ảnh chất lượng kém, rất nhiều ảnh chúng tôi chụp ban đêm đều không nhìn rõ…”

Hạ Diệu lại nói liên miên một hồi, đột nhiên cảm thấy Viên Tung không có chút phản ứng nào, chẳng lẽ ngủ rồi sao? Nghĩ vậy, Hạ Diệu liền chầm chậm xích lại gần, dùng cánh tay không bị thương chống người dậy, nghiêng đầu về phía mặt Viên Tung mà nhìn. Lẳng lặng nhìn hắn một hồi lâu, khuỷu tay đã tê rần, cánh tay mềm nhũn xuống, đầu đập lên bả vai Viên Tung.

Viên Tung như một con báo săn lật người nhảy chồm lên, nháy mắt đã đè Hạ Diệu xuống dưới thân, trong đôi mắt tối đen lộ ra ánh sáng khác thường.

“Anh giả vờ ngủ!”

Hơi thở nặng nề của Viên Tung bao phủ mang tai Hạ Diệu, “Vốn đã định ngủ rồi, là cậu cứ dụ dỗ tôi.”

“Ai dụ dỗ anh? Ưm…”

Viên Tung phong bế môi Hạ Diệu, cậu Hạ nào đó mới một giây trước còn đang tự bào chữa cho mình, một giây sau đã mau chóng tiến vào trạng thái. Viên Tung sau khi cùng Hạ Diệu nghiền ngẫm môi lưỡi một hồi, lại đem đầu lưỡi ôn hậu hữu lực chạm tới lỗ tai Hạ Diệu.

“Anh cút…” Hạ Diệu cuống cuồng lắc đầu, tránh né đòn kích thích ác liệt của Viên Tung.

Viên Tung vừa l//i//ế//m vừa nói: “Đặc biệt thích nghe cậu r//ê//n rỉ.”

“Anh nói nhảm!” Hạ Diệu mạnh miệng, “Mẹ kiếp tôi r//ê//n rỉ khi nào? Đừng đem mấy thứ d//â//m ý của anh quăng bừa lên người tôi.”

Viên Tung không nói gì, trực tiếp dằn hai cánh tay Hạ Diệu lên đỉnh đầu, phòng ngừa cậu lộn xộn. Sau đó cúi đầu xuống, đầu lưỡi đảo qua yết hầu, xâm nhập vào vùng nách cấm địa. Gần như ngay khi luồng nhiệt khí đầu tiên phả lên, Hạ Diệu đã lập tức quên bẵng lời xảo biện ban nãy.

“Đừng đừng… Nhột… A…”

Loại nhột này rõ ràng khác với ban nãy đùa nháo ở phòng tắm, hoàn toàn cười không nổi, thay vào đó chính là nhịn không được bật ra tiếng r//ê//n rỉ, thanh điệu ghẹo nhân.

Viên Tung làm ướt đám lông thưa thớt lộn xộn dưới nách Hạ Diệu, dùng đầu lưỡi chải vuốt sang một bên, sau đó l//i//ế//m hôn đến phần da thịt dễ nhột dưới chân lông, lại dùng đầu lưỡi với tiết tấu nhanh đùa nghịch phần da thịt ấy.

“Nhột… nhột… a…”

Hạ Diệu nhột đến giãy giụa liên tục, cực chẳng đã cánh tay bị thương, không dám có động tác quá mạnh, hơn nữa lực đạo của Viên Tung rất lớn, căn bản không cho phép Hạ Diệu động đậy. Hạ Diệu vô tình ma sát với Viên Tung, lại luôn không thể khống chế mà ưỡn ngực lên, cơ ngực cọ xát đối đỉnh, ngọn lửa trong ngực cũng bừng bừng lan rộng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...