Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 59

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Taxi dừng lại trước cổng công ty Viên Tung, bảo vệ gác cổng nhìn thấy Hạ Diệu liền gật đầu cười ra hiệu với cậu.

Đi trên lối vào thật dài, thấy đèn trong phòng huấn luyện bị cành liễu dày đặc cắt ra thành vô số tia sáng, trống ngực Hạ Diệu trên đường đến đây đã được bình ổn lúc này không hiểu tại sao lại tiếp tục loạn nhịp.

Viên Tung vẫn chưa về, cũng không gọi cho Hạ Diệu, tựa hồ đoán được cậu nhất định sẽ đến, chỉ có điều không ngờ cậu lại dùng tạo hình như vậy để xuất hiện trước mặt mình. Nhìn thấy thanh nẹp trên cánh tay Hạ Diệu, khuôn mặt lãnh ngạnh của Viên Tung rõ ràng hiện lên vẻ đau xót khó có thể che giấu. Đi lính nhiều năm như vậy, đại thương tiểu thương gì cũng từng nếm qua, viên đạn gọt xương cùng lắm cũng chỉ nhíu mày một cái, chưa từng có vết thương nào lại khiến Viên Tung cảm thấy xúc mục kinh tâm như thế này, bởi vậy mãi lâu sau hắn mới mở miệng hỏi: “Sao đây?”

Hạ Diệu thì như chẳng có việc gì, “Lúc chấp hành nhiệm vụ, không cận thận bị gãy.”

Cùng là giọng điệu khinh miêu đạm tả, nhưng khi Hạ Diệu nói việc này với đồng sự và khi nói với Viên Tung, cảm xúc trong lòng lại hoàn toàn khác biệt, hồi đáp muốn nhận được cũng hoàn toàn tương phản.

Viên Tung không nói gì, bàn tay to lớn chụp lên gáy Hạ Diệu, kéo cậu vào phòng.

“Hôm nay làm món gì thế?” Hạ Diệu hỏi.

Viên Tung cố tình sầm mặt nói: “Hết rồi.”

“Sao lại hết rồi? Chẳng phải tôi chỉ đến muộn một chút thôi sao? Không đến nỗi không phần tôi chút nào chứ?”

Viên Tung liếc xéo Hạ Diệu, “Cậu tự làm gãy một tay, tôi còn phải làm cơm cho cậu ăn?”

Hạ Diệu nóng nảy, “Cũng không phải tôi cố ý làm gãy mà! Lúc ấy tình thế nguy cấp…”

“Được rồi!” Viên Tung ngắt lời Hạ Diệu, “Ngoan ngoãn ngồi đợi, tôi mang ra cho cậu.”

Hạ Diệu sớm đã đói cồn cào, vốn có thể giống Tiểu Huy tùy tiện kiếm chút gì đó lót dạ bên ngoài bệnh viện, nhưng cậu cứ cảm thấy thật phiền phức, liền nhẫn nhịn đến tận bây giờ. Đói đến đứng ngồi không yên, tò tò đi theo Viên Tung vào phòng bếp, vừa nghển cổ nhìn vừa nói: “Nè, tôi bị thương tay phải đấy nhé, không cầm đũa được đâu, anh nấu cho tôi chút gì mà có thể dùng thìa để ăn ấy. Phải rồi, món chính hôm nay là gì thế?”

“Mì sợi.”

Mì sợi… Hạ Diệu mù mờ, “Không còn gì khác sao?”

“Không còn.”

Thịt thái hạt lựu trụng tương, cà chua quấy lẫn trứng chim, sợi mì được cán ra như bằng máy móc… Viên Tung nấu cho Hạ Diệu một bát thật đầy, sau khi làm xong, dưới tình cảnh Hạ Diệu không hề có chút chuẩn bị, hắn gắp một miếng đưa tới bên miệng Hạ Diệu.

“Ăn đi.”

Hạ Diệu lập tức bày ra vẻ phản cảm, “Không cần anh đút, tôi có thể dùng tay trái từ từ ăn.”

“Cậu không ăn thì tôi ăn.” Viên Tung nói xong liền rút bát về, gắp mì lên đưa tới bên miệng.

“Đừng đừng đừng, tôi ăn!”

Hạ Diệu thực sự cực kỳ đói rồi, cũng mặc kệ không so đo nhiều như vậy nữa, để Viên Tung đút cho mình ăn. Nhịp điệu đưa lên hạ xuống của Viên Tung rất tốt, tựa hồ đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt, đũa này tiếp đũa khác, đưa lên vừa chuẩn xác lại vừa kịp thời. Ban đầu Hạ Diệu còn có chút mất tự nhiên, nhưng dần dần cũng thích ứng, bắt đầu vừa ăn vừa lải nhải.

“Anh không biết tình huống lúc ấy nguy hiểm đến mức nào đâu, cậu Trương Điền ở cơ quan tôi ấy, mặt cậu ta bị rách rõ sâu từ đây đến tận đây này…”

Toàn bộ đèn trong khu nhà đều đã bị tắt, duy chỉ có một phòng là còn ánh đèn ấm áp nhàn nhạt. Mùi thức ăn thơm phức tỏa ra qua khe cửa sổ, hòa lẫn với tiếng nói chuyện thao thao bất tuyệt, càng làm tôn thêm sự tĩnh mịch của màn đêm. Hạ Diệu ngồi xếp bằng, miệng không ngừng mấp máy. Đôi đũa trong tay Viên Tung không ngừng đưa tới bên miệng Hạ Diệu, ánh mắt thâm trầm của hắn chăm chú nhìn cậu.

Hạ Diệu hút sụt sợi mì Viên Tung đưa tới bên miệng, hỏi Viên Tung: “Sao anh không ăn?”

Viên Tung thản nhiên đáp: “Tôi ăn rồi.”

Kỳ thực, Viên Tung một miếng cũng nuốt không trôi.

“Anh không chờ tôi nha!” Hạ Diệu đá một cú lên đầu gối Viên Tung.

Nói xong lời này, chính Hạ Diệu cũng tự sửng sốt, đột nhiên có chút không hiểu rõ mạch suy nghĩ của mình. Viên Tung vì sao phải chờ mình? Mình vì sao muốn Viên Tung chờ? Chẳng phải chỉ là kiếm bữa cơm ăn thôi sao? Có gì mà phải nhiều chuyện như vậy cơ chứ?

Viên Tung hỏi Hạ Diệu: “Ăn nữa không?”

Hạ Diệu gật đầu, “Có, ăn thêm bát nữa.”

“Cậu ăn hai bát rồi đấy.” Viên Tung nhắc nhở Hạ Diệu, “Buổi tối ăn nhiều không dễ tiêu hoá đâu.”

“Không sao, ban ngày tôi tiêu hao nhiều thể lực, ăn thêm một bát cũng không vấn đề.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...