Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Bất Khả Đáng – Chương 101

Thế Bất Khả Đáng

Tác giả: Sài Kê Đản
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch bản thảo: Pinoneverdie

Chỉnh sửa: Leo

Hạ Diệu ghé vào Viên Tung ngực thở hổn hển, đôi mắt hí nhỏ bé tuyệt đẹp hướng về phía cửa sổ, sâu kín nói: "Trời đã tối rồi."

Viên Tung dùng hai tay luồng vào dưới nách Hạ Diệu, chợt đưa cậu ta hướng về phía trước mặt mình, chóp mũi chạm vào chóp mũi. Con ngươi đen nháy như phát hỏa, yên lặng nhìn chăm chú vào Hạ Diệu, bên trong có cáu giận, có lo lắng, có yêu thương, còn làm cho người khác cảm giác hít thở không thông. Một phát thuốc nổ bùng lên, "súng ống" ở thân dưới căn bản là không muốn gục xuống, trực tiếp nghênh đón thêm một cơn sóng cuồng nhiệt.

Hạ Diệu có chút khơi mào khóe môi, đùa nghịch, ở trên môi Viên Tung "chóc" một cái.

Mỗi lần Viên Tung muốn "thống hạ sát thủ" (gây ra đau đớn tột cùng), Hạ Diệu lại sẽ cùng chiêu đùa giỡn, ngoan hiền, tốt đẹp làm cho người khác mê muội. Giống như chỉ cần làm cậu ta tổn thương một chút, chính là tự đ//â//m vào mình hai nhát dao. Cái loại tư vị này, đích thực là toàn tâm hạnh phúc và cũng là giống như bị hàng ngàn con kiến đục khoét ngứa ngáy đến tận những lớp trùng điệp trong xương tủy, một loại tiêu hồn đày đọa.

Kỳ thực Viên Tung hiểu rất rõ, hiện tại không có dầu bôi trơn, không có chuẩn bị tâm lý, việc này căn bản không làm được. Nhưng chỉ muốn có được một lần làm cậu ta "tê tâm liệt phế", hận không thể một lần được làm kẻ vũ phu súc sinh, làm một trận "oanh oanh liệt liệt" giết chóc. Chỉ khi nào Hạ Diệu cho hắn một chút xíu hảo tâm, hắn khẳng định đầu tiên làm chính là tự bóp nghẹn chính mình.

Luyến tiếc, thực sự luyến tiếc.

Hạ Diệu cắn vào lỗ tai Viên Tung, giống như một con chuột nhỏ gặm vào d//á//i tai của hắn, rồi ghé vào tai hắn cười haha.

Viên Tung liếc mắt nhìn Hạ Diệu, nói: "Tôi muốn 'làm thịt' cậu."

Hạ Diệu vô tình đem đầu lưỡi trượt đến ngực Viên Tung, ở trên cơ ngực rắn chắc đầy đặn mà mưu đồ ác tâm cắn gặm, ánh mắt tà tính chiếu vào Viên Tung, ánh mắt kia rõ ràng đang nói: anh làm thịt hả! Anh làm thịt hả!

Ngoại trừ "thiếu thao" ra, Viên Tung vẫn còn thấy được từ trong ánh mắt của Hạ Diệu tràn đầy tín nhiệm.

Ở trong lòng Hạ Diệu, Viên Tung căn bản không có khả năng ép buộc cậu ta làm cái gì, có lẽ là vì Viên Tung đối với cậu ta chính là lúc nào cũng dung túng, nuông chiều, sủng ái vô điều kiện. Ở bên Viên Tung cậu ta có thể càn rỡ mà hân hoan vui sướng, có thể tự do mà giở những trò xỏ lá, vì hắn ta mà không cần lời giải thích nào, thiên lý xa xôi nghìn dặm đi tới đây để phóng thích ra những nỗi lòng khát khao mong nhớ.Viên Tung kiêu ngạo, đối với Hạ Diệu tự bản thân mình lại rất tình cảm, nhưng cũng ở trong lòng yên lặng nói ra một tiếng "Phải quất thôi"

Tay của Hạ Diệu lén đưa xuống dưới, đặt vào bờ m//ô//n//g rắn chắc của Viên Tung bóp một cái, sau đó nửa đùa nửa thật nói: "Tôi cũng muốn thao anh."

Viên Tung nghĩ: mình nên tức giận không, có nên nổi bão lên không, có nên không?

Hạ Diệu còn nói: " 'Thằng em' của tôi bé hơn của anh, cái m//ô//n//g của anh so với của tôi lại cũng to lơn, anh để tôi 'làm' anh, biết đâu như vậy lại rất hài hòa, anh có muốn suy nghĩ một chút không chứ hả?"

Viên Tung tạm không nổi bão, hỏi trước: "Cậu vì sao lại muốn 'làm' tôi?"

Hạ Diệu nói: "Vậy anh vì sao muốn 'làm' tôi?"

"Bởi vì tôi thích cậu."

Hạ Diệu bị ép buộc đến không phản ứng được.

Viên Tung hỏi ngược: "Vậy còn cậu là bởi vì sao? Hả?"

Hạ Diệu cố không tỏ vẻ vui sướng khi nghe câu nói đó của Viên Tung.

Ngọn hỏa diễm trong quần Viên Tung lại được dáng vẻ tươi cười của Hạ Diệu châm đốt, tay siết chặt vòng eo của Hạ Diệu, cự vật đặt sâu vào trong kẽ m//ô//n//g cậu ta, chuyển động bạo tàn tăng lên gấp bội. Nhiều lần đã chạm vào điểm G cực khoái, nhưng Hạ Diệu lại đôi lúc kêu khóc cầu xin buông tha khỏi cái vật đang trượt ra chui vào trong cơ thể mình... Một lần nữa cảm giác sung sướng tiêu hồn cùng sự đau đớn bất mãn lại mâu thuẫn giằng co, Viên Tung đem Hạ Diệu gắt gao trói lại, chỉ có nhịp tim đập quyết liệt hỗ trợ lẫn nhau mới có thể cắt đứt được ý niệm hung tàn trong đầu.

Vừa bùng phát một trận sảng khoái nhễ nhại, hai người liền ôm quấn lấy nhau run rẩy co giật, say sưa thưởng thức vẻ mặt mê đắm tiêu hồn đang dâng trào của nhau một cách lỗ mãn. Không chỉ không mệt mỏi, mà còn tiếp tục khơi dậy lên thêm một trận vật lộn quấn siết lấy nhau.

Xa nhau hơn mười mấy ngày nỗi nhớ và sự dày vò cuối cùng cũng được phát tiết ra, hai người đều mất khống chế, hoàn toàn không biết cái gì gọi là mệt mỏi, cái gì gọi là "biết chừng biết mực". Mồ hôi trên cơ thể đã thấm ướt tấm chăn mền, vừa mới giặt sạch lại bị đủ các loại vết ố dính bẩn, ở nơi này mà tỏa ra hương vị đàn ông vừa thô tục vừa hoang dã.

Viên Tung một bên điên cuồng hôn gò má của Hạ Diệu, một bên hỏi: "Có đói bụng không?"

Hạ Diệu lê la dùng tay siết dương v*t của cả hai lại, hơi thở dồn dập liên tục nói: "Không đói bụng, không đói bụng, muốn 'làm' cùng anh."

Tôi thao... Viên Tung một tay đem Hạ Diệu lật lên giường, tay đặt lên m//ô//n//g cậu ta quất một cái, gầm to một tiếng.

"Cậu tại sao lại buông thả như vậy chứ?"

Hạ Diệu giương cổ, thống khổ kêu lên một tiếng r//ê//n rỉ, nhưng một giây sau liền dùng thân người cuốn lấy hông của Viên Tung, mặc cho hắn hung hăng dày vò thân xác của bản thân. Gương mặt anh tuấn, khiêu gợi một lần nữa lại biểu cảm đủ loại vặn vẹo méo mó, sung sướng đến mức bộc phát đủ loại từ ngữ khó nghe, "d//â//m ngôn đãng ngữ" (từ ngữ tục tiễu d//â//m đ//ã//n//g), làm đủ thứ động tác thô bỉ khó coi.Hai người quấn lấy nhau triền miên từ lúc hừng đông tới khi nhà nhà người người đã lên đèn, rồi tiếp tục cho đến lúc đèn đóm đều đã lụi tàn.

Lăn qua lăn lại đến đến sau cùng, Hạ Diệu đã bắn không ra cái gì, cứ như cũ mà vặn vẹo, chà xát, ôm quấn lấy Viên Tung. Thân thể hòa quyện vào nhau đập tan mọi quy luật, các giác quan rơi vào trạng thái phấn khích cực độ. Viên Tung chỉ cần đụng vào bất kỳ bộ vị nào của Hạ Diệu, cậu ta liền một trận run rẩy co quắp, kích động đến không thể tự ức chế.

Đến sau cùng, Viên Tung đưa nắm tay tới bộ phận nhạy cảm đang sưng đỏ của Hạ Diệu, thô bạo một phen bao bọc lấy. Hạ Diệu gần như phát điên, giãy dụa cầu xin tha thứ, khóe mắt hơi nước dày đặc, rốt cục phát ra một tiếng hét lớn.

"Viên Tung, tôi muốn anh."

Viên Tung dùng một cánh tay đem Hạ Diệu ôm vào trong lồng ngực, trái tim trong một khắc ấy như hạnh phúc đến rỉ máu.

Giữa trưa ngày hôm sau, Viên Như phong trần mệt mỏi về đến nhà, cứ tưởng rằng sẽ được ăn một bữa cơm nóng hổi, kết quả, ngay cả nhà vệ sinh cũng không có lấy một chút gì gọi là hơi ấm con người. Oán khí tràn đầy đi tới phòng của Viên Tung, cửa phòng vẫn còn khóa.

Con mẹ tôi, chắc là không ngủ thẳng cẳng tới giờ này luôn chứ?

Vừa muốn gõ cửa, Viên Như đột nhiên loáng thoáng nghe được bên trong có tiếng nói chuyện.

"Được rồi, được rồi, tên nhóc ngang bướng....."

"Lại cương lên rồi làm sao bây giờ?"

"Cậu là chê cái m//ô//n//g chưa đủ sưng đúng không? Hả?"

"..."

Viên Như dán tai lên cửa nghe xong một hồi, buồn bực: là cùng ai nói chuyện nhỉ?

Đã trễ thế này không ra khỏi giường, mà ngôi lẩm bẩm sao?

Quỷ mới tin!

Viên Như đầy đầu đều là hai chữ....."gian d//â//m", trong lòng còn có mấy phần vui vẻ, anh à anh quả nhiên không nhịn được, anh quả nhiên làm ra loại chuyện này! Đợi em bắt được quả tang liền chụp cho anh hai tấm hình, gửi về cho tên nam thần kia, cậu ta lúc đó còn không vứt bỏ anh!?!

Viên Như quay lại phòng của mình rất lâu, rốt cục lục tìm được một chuỗi chìa khóa, xem ra không khác biệt với ổ khóa phòng của mình lắm. Nhẹ nhàng đút vào ổ, cửa khóa đã được mở, Viên Như nhanh như tia chớp đẩy cửa xông vào.

"Tách" một tiếng.

Từ trong ổ chăn lộ ra "d//â//m cảnh" toàn bộ thu vào trong điện thoại của Viên Như.

Trong hình Hạ Diệu nằm ngửa, cánh tay khư khư ôm quấn Viên Tung, Viên Tung ghé vào trên người của hắn, mặt dán tại Hạ Diệu hốc cổ của Hạ Diệu. Hạ Diệu giương cổ lên trên, nửa khuôn mặt viết lên mấy chữ "phóng đãng", "bất tự chủ". Đến vén chăn ra một chút, hai người ngực dán chặt vào nhau, cơ ngực khêu ngợi như ẩn như hiện.

Viên Như kinh ngạc buông điện thoại xuống, thấy cảnh tượng trước mắt bỗng trở nên ngây dại.

Lúc này hai người nam nhân đã đem đầu hướng về cô ta, Viên Tung vẫn biểu tình trầm ổn lạnh lùng, mà Hạ Diệu vẫn giữ nguyên tư thế quyến rũ mê hoặc như lúc bị chụp ảnh. Trong ấn tượng của Viên Như trước đây về cậu ta đều đã trở lên lãnh khốc.

Nghe thấy được một chuyện, nhưng trước mắt lại là một chuyện khác.

Trong lòng Viên Như như bị một con ngựa phi nhanh mà dẫm đạp, vì sao lại là hắn? Vi sao lại là nam thần của mình?!!! Hơn nữa thứ làm Viên Như không chịu nổi là cô ta vừa bắt được cảnh Hạ Diệu thần thái tiêu hồn như vậy, bản thân lại kích động muốn chảy cả máu mũi.

Dáng người ướt át bóng bẩy luôn xuất hiện trong giấc mộng d//â//m tà của cô ta, đang nằm chung giường với anh trai của mình..rõ như ban ngày.

Viên Như bản thân não đang tranh đấu dữ dội, hai người bọn họ lại không nhanh không chậm đứng dậy mặc quần áo.

Hạ Diệu lúc bước xuống đất, cảm giác dưới m//ô//n//g không phải là hai cái đùi, mà hai cây kẹo hồ lô ngào đường (ý nói hai cái đùi đã bị sưng đỏ lên như kẹp hồ lô hết sau "trận chiến kinh hoàng" ấy). Bước đi tựa như bước chậm trong đám mây, cảm giác đau rát xuyên thấu.

Viên Như vẫn còn lôi cậu ta lại hỏi một cái: "Anh đến đây lúc nào? Tôi thế nào không biết?"

Hạ Diệu dùng sức tránh qua một bên, cố tự đi tới phòng rửa mặt, dựa vào trên tường chậm rãi đánh răng.

Hám trai vẫn là hám trai, mặc dù lòng tràn đầy đố kị, nhưng lúc cần hám trai thì vẫn cứ hám trai.

Viên Như thấy Hạ Diệu cả thân người mệt mỏi đang đứng tựa vào tường, ánh mắt chớp chớp hướng ra ngoài cửa sổ, tiêu cự của con mắt trông rất uể oải. Rõ ràng đang chọc cô ta muốn phát tiết, nhưng vẫn còn giả vờ một bộ tiểu tình "tôi không lạ gì anh".

Kỳ thực Hạ Diệu suy nhược quá độ đến đứng không thẳng.

"Hắc, anh thực sự để ý anh ấy?"

Hạ Diệu..."

"Tôi đang nói với anh, anh thế nào không phản ứng với tôi?"

Hạ Diệu..."

"Tôi cho anh biết, tôi đã chụp được cảnh hai người cùng giường cùng chiếu, cẩn thận tôi cho anh phơi bày ra ánh sáng"

"..."

Hạ Diệu rửa mặt hoàn tất, đi tới trước mặt Viên Như, dùng ngón tay ướt nhẹp ngắt lên mặt của Viên Như một cái

Gì cũng không nói, bỏ đi.

Viên Như cắn răng nghiến lợi, trước đây mà như thế này, bị nam thần đùa giỡn chọc tức như thế, lòng đã phát điên lên rồi. Còn bây giờ gương mặt như con kì đà cản mũi, quả thực khóc không ra nước mắt!

Người nên tìm cũng đã tìm được, chuyện nên làm cũng đã làm xong, lúc này Hạ Diệu mới cảm thấy nhẹ lòng, thứ thái, cầm điện thoại gọi về cho mẹ.

Quả nhiên điện thoại vừa kết nối thì mẹ Hạ sẳng giọng tra hỏi.

"Con đã chạy đi đâu?"

Hạ Diệu nói: "Con ở Hắc Long Giang với một người bạn."

"Con chạy đến đó làm gì?"

Hạ Diệu nói: "Không có gì cả, được nghỉ phép nên đi du ngoạn."

"Nhân gia mùa đông đều khứ tam á nghỉ phép, anh vãng Hắc Long Giang bào?"

Hạ Diệu chần chờ chỉ chốc lát, cười hiền nói: "Mẹ à, chờ con trở lại sẽ cùng mẹ nói chuyện này, con ở bên này có chút chuyện muốn làm. Được rồi, con cúp máy trước."

"Trở về ta sẽ lại tính sổ với con!"

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Bất Khả Đáng
Chương 101

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 101
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...