Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 93

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời nói nhỏ nhẹ vang lên bên tai, dưới tay thì da thịt mềm mại dụ dỗ người. Ánh mắt của Từ Nam Nho trầm xuống, đột nhiên bế ngang cô đi vào phòng.

Dịch Tích ngạc nhiên kêu lên, lúc phản ứng lại chuyện gì đang diễn ra thì đã bị đè trên giường.

Mái tóc dài xõa tung trên giường, cực kỳ quyến rũ.

Anh trên cao nhìn xuống cô, đôi mắt thâm trầm.

Từ Nam Nho duỗi tay xoa mặt Dịch Tích, trong lòng nghĩ rằng rõ ràng trong đôi mắt cô ấy là muốn trốn chạy, nhưng lại cố tình tỏ vẻ bình tĩnh.

Cô vẫn luôn thích làm bộ bình tĩnh, nhưng anh biết, thật ra thì cô không có can đảm.

“Anh, anh muốn làm gì?” Dưới ánh đèn, Dịch Tích nhướng chân mày lúc này đã nhuốm màu phong tình vô hạn.

Từ Nam Nho mím môi: “Ừm”.

Dịch Tích: “A?”

Một giây sau, anh ném đi đồ lót mà anh vừa tháo ra.

Muốn làm gì?

Muốn làm.

Lần đầu tiên hằn sâu trong trí nhớ, làm cho trong lòng Dịch Tích dâng lên một tia sợ hãi trước khi anh bắt đầu. Nhưng cô suy nghĩ nhiều rồi, Từ Nam Nho vẫn đang tỉnh táo thì sao nỡ xuống tay tàn nhẫn với cô như vậy.

Anh nhẹ nhàng xoa bóp, tiếng r//ê//n rỉ tràn ra.

Cô phát hiện, thì ra việc này còn có thể tiến hành như vậy…

Thoải mái làm cho người khác ngượng ngùng đỏ mặt, nhịn không được mà muốn càng nhiều.

Ngay lúc cô như đang ngâm mình trong suối nước nóng, một bàn tay đột nhiên từ thế giới kia kéo cô ra khỏi đó.

Bỗng nhiên anh tiến vào, làm cho cô đột nhiên mở to mắt: “A…”

Thì ra là vẫn còn đau!!!

“Tại sao không báo trước em một tiếng!”

“Làm sao để thông báo cho em”.

Dịch Tích ôm eo anh: “Trước hết đừng có nhúc nhích, trước hết đừng có nhúc nhích!”

Đúng thật là Từ Nam Nho không động đậy, phía sau lưng anh đã toát ra một tầng mồ hôi mỏng. Anh cố gắng làm bản thân bình tĩnh, nhưng chỗ kia lại mềm mại chật hẹp như vậy, làm anh cảm thấy một giây sau có hóa thành tro bụi thì cũng đáng giá.

“Dịch Tích… …”

“Thầy ơi em đau, căng c.h.ế.t rồi”.

Tiếng khóc hờn dỗi vang lên ngắt quãng, miệng của Từ Nam Nho vô cùng khô khốc, giằng co giữa việc có nên tiếp tục hay không.

“Anh, anh ra ngoài… …”

Rốt cuộc thì vẫn đau lòng cô.

Nhưng không ngờ rằng, anh vừa mới lui ra được một nửa, hai cái chân mảnh khảnh của cô kẹp lấy eo anh.

Từ Nam Nho cứng đờ, trong nháy mắt cả người đều cảm giác muốn nổ mạnh, độ ấm trên da thịt như một đốm lửa thiêu đốt tâm trí, cũng đẩy dục vọng lên đến đỉnh điểm.

Lần này, sao anh còn nhịn được?

“Không, không được đi!” Dịch Tích cắn răng, “Em cũng không tin là bà đây ngay cả cái này cũng không chịu được, anh… … A!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Bỗng nhiên đẩy vào.

Giọng nói trầm thấp từ tính của Từ Nam Nho vang lên bên tai: “Là em nói”.

… …

Đêm dài đằng đẵng, người dưới ánh đèn quấn quýt không rời.

Người cô đơn như anh, cuối cùng thì đêm nay cũng được ôm cô vào lòng.

Vào buổi sáng ngày hôm sau, lúc tỉnh giấc đã bị người nào đó ôm chặt trong lòng, Dịch Tích giãy giụa một chút, người sau lưng cứ vậy mà bị đánh thức.

“Đi đâu”. Giọng nói của Từ Nam Nho lúc vừa ngủ dậy có chút khàn khàn, anh cọ cọ ở đầu vai cô, cánh tay càng siết chặt hơn.

Hai người ở trong chăn không mảnh áo che thân, một động tác này của anh càng làm cho hai người dính sát vào nhau.

Dịch Tích ngẩng đầu nhìn thấy trên tủ đầu giường có áo mưa đã bị xé ra, cô nhướng mày nói: “Này bạn, tôi có thể hỏi chút là sao trong phòng lại có thứ này”.

Ngày hôm qua mơ mơ màng màng đã quên mang vào, bây giờ mới đột nhiên bừng tỉnh. Nhưng mà người sau lưng bình tĩnh, im lặng không nói.

Dịch Tích tiếp tục châm chọc: “Ồ, thì ra là người nào đó đã sớm có chuẩn bị, mặt người dạ thú nha”.

“...”

“Chậc chậc, đúng là nhìn không ra”.

Từ Nam Nho ho một cái, lúng túng nói: “Ngủ”.

Dịch Tích: “Em muốn dậy”.

Từ Nam Nho không buông tay: “Hôm nay là cuối tuần”.

“Vậy em cũng muốn dậy, em còn nhiều việc phải làm”.

“Còn sớm”.

“Sớm sao?” Dịch Tích vươn tay lấy đồng hồ: “Đã 9 giờ rồi, không còn sớm nữa”.

Từ Nam Nho ôm cô không nói chuyện.

Dịch Tích khó khăn lật người lại đối diện anh.

“Thầy à, anh đang làm trễ giờ làm của em”.

Từ Nam Nho rủ mắt nhìn cô: “Ừm, vậy trễ đi”.

“Này, cuối cùng là em bị mất tiền, anh đền à”.

“Anh đền”.

“...” Dịch Tích gối đầu lên cánh tay anh, tìm góc độ thích hợp nhất, “Dáng vẻ của đám nhà giàu mới nổi, nói xem tiền nhàn rỗi của anh từ đâu mà có”.

Từ Nam Nho: “Tiền nhàn rỗi?”

“Lại không cần tiền gia đình, anh chỉ làm thầy giáo mà kiếm đâu ra nhiều như vậy”. Dịch Tích nghĩ nghĩ, “Nghe nói giáo viên ở đại học đều có nghề phụ, anh làm cái gì”.

Từ Nam Nho: “Đó chính là tiền nhàn rỗi mà em nói”.

“Nói đi”.

Từ Nam Nho nhìn dáng vẻ phấn khởi của cô: “Có một số thì vứt cho hạng mục của Chu Hưng Trạch bọn họ, còn một số, cổ phiếu”.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 93

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 93
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...