Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 92

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Sao có thể”.

“Chỉ là nói bừa vài câu thôi thì em đã xuất hiện rồi”.

“Thật không?”

“Ừ”.

Dịch Tích nhìn anh có vẻ không giống nói dối, trái tim thấp thỏm cũng bình tĩnh lại.

Hai người ăn ở bên ngoài xong mới quay về nhà, Dịch Tích sau khi tắm rửa đi đến phòng sách cho Dịch Chiêu Tài ăn.

Từ Nam Nho đứng trước cửa phòng sách nhìn bóng dáng bận rộn của cô nói: “sao hôm nay em đi cùng với Ôn Thiệu Nguyên?”

Dịch Tích xoay đầu nhìn anh: “À, anh ghen à”.

Từ Nam Nho nghiêng đầu né tránh, nhàn nhạt nói: “Tùy tiện hỏi thôi”.

Dịch Tích đứng dậy, đi vài bước đến trước mặt anh: “Tùy tiện hỏi thôi sao, vậy thì em không nói”.

Cô lướt qua anh đi ra khỏi phòng sách, vừa đi được vài bước lại bị kéo về.

Đôi mắt Từ Nam Nho trầm xuống: “Dịch Tích”.

“Sao nào?”

“Trả lời”.

“Không phải anh chỉ thuận miệng hỏi một chút sao”, Dịch Tích cố ý chọc anh, “Vậy muốn em phải thành thật trả lời sao”.

“Muốn”.

“...”

“Sẽ thích anh ta?”

Dịch Tích không ngờ Từ Nam Nho nói một câu như vậy, cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt lóe lên một tia gian xảo của hồ ly tinh: “Thích thì sao... Không thích, thì sao". Cô đưa tay vòng sang cổ anh, cong môi cười: “Nhưng mà anh yên tâm, mặc kệ là có thích hay không thì người em thích nhất vẫn là anh".

Từ Nam Nho nắm chặt bàn tay, lúc mở miệng thì giọng nói đã trầm xuống mấy phần: “Vậy sao”.

“Vậy không được sao, nếu không thì lúc bỏ nhà ra đi sao lại không tìm Ôn Thiệu Nguyên mà đến tìm anh”. Dịch Tích mỉm cười, “Thầy Từ, em cũng khá thích anh đó”.

Từ Nam Nho vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng mà chút lạnh lùng lại có thêm một tia lửa ngầm kỳ lạ. Anh nghiêng đầu nhìn cô, chợt há miệng cắn môi dưới của cô.

Dịch Tích bị giật mình, vẻ mặt oán trách nhìn anh.

Từ Nam Nho chậm chậm nhả ra: “Dịch Tích, chỉ là khá thích?”

Đuôi mắt Dịch Tích cong lên, không cam lòng yếu thế vươn đầu lưỡi l.i.ế.m khóe môi anh: “Chắc là có nhiều hơn một chút, nhưng mà anh đừng yêu cầu quá cao a…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Lời còn chưa nói xong đã bị đè mạnh vào tường, lúc cô ngẩng đầu lên một lần nữa thì anh lại cúi người xuống.

Dịch Tích nhướng mày, sao người này nói đến liền đến?

Tình huống hiện tại cũng không cô cho suy nghĩ nhiều, lần này anh không phải hôn kiểu chuồn chuồn lướt nước với cô nữa, mà là lấy đầu lưỡi thâm nhập vào, l.i.ế.m m//ú//t nhẹ nhàng, gặm cắn chọc ghẹo người khác.

Anh ôm eo cô, từ nông đến sâu, càng thêm dùng sức.

“Ưm…” Đầu lưỡi của cô bị anh làm đau, cô vừa muốn đẩy anh ra, nhưng vừa không muốn đẩy anh ra. Đau đớn nhỏ nhoi này còn mang theo sự tệ dại làm người khác giật mình, giống như một kiểu nghiện.

Dịch Tích bị đè vào tường, giữa hai bên lạnh và nóng, thân thể không kiềm được có chút thay đổi, cô hơi run lên, bàn tay ôm cổ anh nắm chặt lại.

Từ Nam Nho đã không thể không chế mà ghi hận trong lòng.

Nghe cô nói về người khác, trong lòng tích tụ, lại không cam tâm. Chưa bao giờ nghĩ tới, thì ra bản thân lại sợ sệt lo lắng như vậy.

Không muốn tha cho cô.

Đột nhiên có ý nghĩ như vậy.

Anh chậm rãi di chuyển đến cổ cô, ngửi được một mùi hương thoang thoảng trên người cô. Mùi hương kia như có như không, cũng chỉ có lúc tới gần như vậy mới ngửi được.

Mùi hương tựa như loại thuốc nào đó làm người khác choáng váng, làm cho người khác nóng lên, làm cho người khác biết được nếu tiếp tục đi xuống thì sẽ lệch lạc nhưng chính là không thể khống chế mà muốn tiếp cận.

“Ưm… Ngứa”. Dịch Tích rất sợ ngứa, tóc anh cọ lên cổ cô, kích thích từng đợt run lên.

Mà cô không biết, lúc cô kêu lên như vậy như đè nặng lên cọng rơm cuối cùng trong anh, làm dục vọng trong cơ thể anh phồng lên đến đỉnh điểm.

Hô hấp ngày càng nặng nề, anh đưa tay tiến vào trong bộ quần áo ngủ mỏng của cô…

Dịch Tích cảm thấy bàn tay anh lướt đến đâu thì lửa cháy lên chỗ đó, những nơi đi qua bị đốt chảy đến bỏng lên.

Cô bị vén lên nên chân đứng không vững, dưới sự mơ hồ cảm nhận được tay anh trượt lên trên, sau đó lại chạm vào nơi tư mật trồi lên kia. Cô không nhịn được mà nhích gần anh, mà tay của anh vòng ra sau lưng cô mở cái móc nào đó.

Cả người của Dịch Tích đều dựa vào người anh, cô hơi ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy gương mặt phiếm hồng của người đàn ông trước mặt, anh rõ ràng là đứng đắn lạnh lùng, bây giờ lại có dáng vẻ quyến rũ mê hoặc người khác.

Trong lòng Dịch Tích mềm mại không nói nên lời, cô nhìn sườn mặt anh, đột nhiên nhón chân, bám vào bờ vai cắn lên tai anh.

Nói là cắn, nhưng thực chất là ngậm lấy.

Toàn bộ tai anh đều hồng hồng, nhìn thật sự là đáng yêu.

Mà Từ Nam Nho bị chấn động toàn thân, anh đột nhiên cứng đờ, ngay cả cái móc cũng quên mở.

“Thầy à, lúc mặt anh đỏ lên thật dễ thương”.

Dịch Tích đưa đầu lưỡi ra l.i.ế.m một cái vào vành tai anh: “Em thích nhất lúc anh đang nghiêm túc mà đỏ mặt, nhìn thì, nhìn thì có vẻ nghiêm túc giả, ưm… … Thầy, có phải anh vẫn luôn giả bộ không”.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...