Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 143

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đột nhiên có chút khổ sở, vì anh, cũng vì ba năm bọn họ từng lãng phí.

“Đi thôi, đừng ngây ra nữa”. Từ Nam Nho quay đầu kéo cô.

Kéo một cái, không nhúc nhích, Từ Nam Nho có chút kỳ lạ nói: “Sao vậy?”

Dịch Tích ngẩng đầu nói: “Không muốn đi nữa, anh cõng em”.

Chân mày Từ Nam Nho giật một cái, nhìn xung quanh: “Chắc chứ?”

Dịch Tích mặc kệ anh, đi thẳng đến bậc thang bên cạnh, vẫy tay với anh: “Anh qua đây nhanh lên, em muốn anh cõng em”.

Có lúc thì trưởng thành làm người khác yên tâm, nhưng lại có lúc tính tình trẻ con làm anh không biết phải làm thế nào.

Đây là Dịch Tích, là người phụ nữ bắt anh làm gì cũng vui vẻ chịu đựng.

“Lười như vậy, mới đi vài bước đã không muốn đi”. Tuy nói như vậy, nhưng anh vẫn đi về trước, hơi khom lưng, “Lên đi”.

Dịch Tích lập tức nhảy lên lưng anh, cô vùi mặt vào cổ anh, nhẹ nhàng nói: “Được, có thể đi rồi”.

“Ừm”.

Gió đêm chậm rãi thổi qua, cùng với tiếng đàn vọng lại lúc xa lúc gần, hai người đi càng lúc càng xa.

Sân trường vẫn náo nhiệt như cũ, có cặp đôi dắt tay nhau trên sân thể dục, có người cầm sách chạy như điên trên đường, chỉ vì đuổi theo một vị trí học bá, còn có đám người vui đùa ầm ĩ trong ký túc xá, cùng với đám bạn cùng phòng không bao giờ nghiêm túc…

Ồn ào nhốn nháo, là thanh xuân ầm ĩ, cũng là vết tích của năm tháng.

“Thầy ơi, ba năm kia anh nhớ rất rõ sao”.

“Ừm”.

“Quên được chưa”.

“Vì sao?”

“Bởi vì không phải ba năm làm người khác vui vẻ, em cảm thấy chỉ cần nhớ kỹ khoảng thời gian chúng ta vui vẻ ở bên nhau là được”.

Từ Nam Nho nghiêng đầu nhìn cô, nhẹ nhàng mỉm cười, nói: “Nhưng mà Dịch Tích, những gì liên quan đến em, anh đều muốn ghi nhớ”.

Là đắng hay là ngọt, là chua hay là chát, chỉ cần là ký ức có liên quan đến em, anh đều muốn nhớ rõ.

HOÀN CHÍNH VĂN

Hôm thứ Sáu, Dịch Nhạc lái xe đến nhà trẻ nào đó để đón cặp song sinh tan học.

Bởi vì Từ Nam Nho và Dịch Tích cùng nhau lái xe đi ngâm suối nước nóng, nên cô được giao việc đón cục cưng của họ.

Dịch Nhạc đón hai tên nhóc về nhà hai người, vốn nghĩ rằng lúc đến nhà thì Dịch Tích còn chưa quay về, nhưng không nghĩ tới, vào phòng đã thấy Dịch Tích ngồi trên sô pha, ngồi xếp bằng ăn trái cây.

“Mẹ, mẹ ở nhà sao, dì nhỏ nói mẹ có lẽ đến khuya mới về”. Hai tên nhóc tì một trước một sau đi vào, bởi vì mặc đồng phục nhà trẻ, thoạt nhìn giống nhau như đúc. Nhưng Dịch Tích vẫn nhanh chóng phân biệt được, đứa nhóc đáng yêu bước nhanh ở đằng trước đang gọi cô là em trai Dịch Trì, đứa đang kéo lê cặp trên đất đi sau là anh trai Từ Ngôn Trình Ca.

Đừng hỏi sao tên của hai anh em kém nhau nhiều như vậy, đây đều là kết quả mà ông lão hai nhà Ngôn, Dịch ầm ĩ thỏa hiệp với nhau.

Dịch Tích đặt tô trái cây xuống, đưa tay đỡ lấy nhóc con nhào vào cô.

Dịch Nhạc: “Em đã chuẩn bị tốt giúp chị trông chúng ở nhà chị một lát, không ngờ chị đã về”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Dịch Tích: “Vừa về không lâu”.

Dịch Nhạc gật đầu, rồi nhận ra sắc mặt Dịch Tích có phần không ổn, liền hỏi: “Sao vậy? Ra ngoài hẹn hò với thầy Từ không vui à?”

“Hừ.”

“Sao?”

Dịch Tích lườm về phía phòng sách một cái: “Không cho chị nuôi Tiểu Bạch.”

Dịch Nhạc ngơ ngác: “Tiểu Bạch gì?”

Dịch Tích đáp: “Là Tiểu Bạch, trên đường về ghé qua cửa hàng thú cưng, thấy một con mèo Ba Tư đẹp lắm, nhưng...”

“Nhưng nhà mình đã nuôi ba con mèo rồi, mẹ ơi, mẹ dừng lại được không.” Giọng nói đầy vẻ trẻ con, nhưng vẫn toát lên khí chất chững chạc.

Dịch Tích liếc anh sinh đôi: “Trình Ca, nói chuyện cho đứng đắn, đừng bắt chước lối nói của bọn trẻ con.”

Trình Ca: “Dạ.”

Dịch Nhạc: “Nói cũng đúng, nhà đã có ba con rồi mà còn muốn nuôi thêm.”

Khuôn mặt Dịch Tích hồi hộp: “Nhưng nó đẹp!”

Dịch Nhạc: “Đẹp đến mức nào? Đẹp đến mức thầy Từ không muốn đem về nhà? Khi đó tình huống thế nào? Kể đi.”

Dịch Tích: “Thì...”

“Tình huống chắc chắn là thế này.” Dịch Trì nhảy khỏi lòng Dịch Tích, ngồi cạnh anh.

“Chồng ơi, mua con mèo đó cho em đi.” Dịch Trì nắm tay anh, chớp mắt làm nũng.

Dịch Nhạc: “?”

Dịch Tích: “...”

Trình Ca liếc em trai, rồi phối hợp nói: “Nhưng Tích Tích, nhà mình đã có ba con mèo rồi mà.”

Dịch Trì bắt chước Dịch Tích y như thật: “Ba con thì sao, em chỉ muốn con mèo kia thôi!”

Trình Ca nghiêm túc: “Lúc trước mua Mễ Mễ đã nói là con cuối cùng rồi mà.”

Dịch Trì: “Em có nói đâu! Không có! Anh nói bậy!”

Trình Ca đưa tay véo mặt Dịch Trì: “Em lặp lại lần nữa xem.”

Dịch Trì hất tay anh ra hùng hăng: “Hừ! Anh chỉ là không muốn cho em nuôi! Không cần nói nữa! Ly hôn!”

Trình Ca: “Tích...”

“Câm mồm...” Dịch Tích lạnh lùng cắt ngang hai cậu bé đang diễn kịch, “Hai đứa ngừng lại được không, đừng có tự sáng tác mỗi ngày.”

Dịch Nhạc bật cười, suýt ngã ra sofa.

Chân nhỏ của Dịch Trì loạng choạng: “Nhưng mẹ ơi, thường ngày mẹ cũng nói vậy mà.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 143

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 143
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...