Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 142

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*

Trong phòng chỉ còn lại Dịch Tích và Từ Nam Nho, Dịch Tích không tránh được thì cố tình hung dữ nhìn anh: “Làm gì không cho em đi, em lại không muốn quấy rầy anh và Nghiêm tiểu thư kia đâu”.

Từ Nam Nho ôm lấy eo cô, trán của anh đặt lên trán cô: “Anh không quen cô ấy”.

“Vậy sao, người ta đã thẳng thừng như vậy vào phòng làm việc anh, hơn nữa vừa nãy cô ấy lại gọi em là trợ lý? Hello, mắt mù sao? Có trợ lý nào đẹp như em sao?”

Từ Nam Nho bật cười: “Ừm, đúng là mắt có hơi mù, nhận một trợ lý như em, anh còn làm việc hay không”.

Dịch Tích liếc ngang anh: “Bây giờ cái này không phải trọng điểm, trọng điểm là cô kia nhìn anh đến mức mắt cũng không chớp, ồ, không nghĩ tới nhỉ, đến công sở mà lực hấp dẫn của anh vẫn mạnh như vậy, em còn tưởng rằng không còn đám em gái nhỏ ở trường học thì em có thể an tâm chút”.

“Em luôn có thể an tâm,” Từ Nam Nho có chút nghi hoặc nhìn cô, “Chỗ nào của anh không cho em cảm giác an toàn”.

Dịch Tích chỉ chỉ mặt anh: “Này”.

Từ Nam Nho: “...”

“Nhưng nói lại thì, công ty các anh tùy tiện như vậy sao, ai muốn vào phòng của anh cũng được”.

Từ Nam Nho đưa tay nhéo gương mặt tức giận của cô: “Xem ra anh quá buông thả đám phía người dưới, sau này anh sẽ để trợ lý chú ý một chút, người không liên quan tuyệt đối không được vào”.

Dịch Tích nghe được bốn chữ “người không liên quan” này cũng hết giận hơn một nửa.

Thật ra thì, cô cũng không thật sự giận Từ Nam Nho, rốt cuộc thì sự tự tin này cô vẫn có, nhưng nhìn thấy một người phụ nữ như vậy đúng là có chút bực bội, nên mới cố ý gây sự với Từ Nam Nho.

“Em còn chưa nói, sao lại đột nhiên đến đây”.

Dịch Tích lạnh nhạt nói: “Tìm anh cùng đi một chuyến đến Thành Nguyễn”.

“Ừm? Làm gì?”

“Vợ của cố vấn học tập cũ sinh đứa thứ hai, em đi tặng quà cho thầy ấy”.

Từ Nam Nho hơi bất ngờ: “Thế sao”.

“Đúng vậy, nhưng bây giờ em lại không muốn đi cùng anh nữa”. Dịch Tích thu dọn đống đồ vừa mua, xách ra khỏi phòng.

Từ Nam Nho nhìn người nào đó bị ghen tuông làm mờ mắt, vẻ mặt vui vẻ đi theo sau.

Vì thế, cả trai lẫn gái đang làm việc bên ngoài văn phòng nhìn tổng giám đốc Từ mặt lạnh trong mắt họ như thay đổi thành người khác, đáng thương đuổi theo vợ mình.

“Tích Tích, đợi đã, anh đi cùng em”.

“Tự em biết đi”.

“Anh lái xe cho em”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Tự em biết lái!”

“Anh làm tài xế cho em không tốt sao?”

“Không tốt”.

“Anh cảm thấy khá tốt...”

*

Cuối cùng, Từ Nam Nho cũng thành công dỗ được Dịch Tích, vui vẻ cùng cô đến Thành Nguyễn.

Quan hệ giữa Dịch Tích và cố vấn học tập cũ không tệ, ngày lễ hay ngày tết đều gửi quà cho thầy ấy. Lúc cô sinh đôi, cố vấn học tập cũng mua cho cô một đống đồ, còn dạy cô rất nhiều cách nuôi con thường ngày.

Gặp xong cố vấn học tập, lúc đi ra đã hơn 6 giờ.

Sắc trời hơi tối đi, sân trường tuy sắp vào đêm nhưng vẫn náo nhiệt như cũ. Từ Nam Nho nắm tay Dịch Tích đi trên con đường đến trường, hai người chậm rãi bước đi, nhìn cây cối xanh um tươi tốt bên cạnh, ngửi được hương hoa không biết từ đâu bay đến.

Trên đường đi có học sinh quay đầu nhìn hai người, hai người đều không giống với học sinh, chỉ là giá trị nhan sắc lại hấp dẫn sự chú ý của người khác.

“Thầy à, Dịch Nhạc nói, lúc trước anh đích thân gọi điện thoại cho cô ấy chọn cô ấy làm học sinh của anh”.

Từ Nam Nho không nghĩ rằng Dịch Tích bỗng nhiên nhắc đến việc này, “Ừm, sao vậy”.

“Vì sao?”

Từ Nam Nho dừng một bước, đứng tại chỗ này.

“Em nói xem”.

Dịch Tích nhướng mày: “Chắc là không phải vì em đâu nhỉ?”

Từ Nam Nho nhìn cô một cái, ý tứ trên mặt rõ ràng viết “này còn phải hỏi”.

Dịch Tích: “Nhưng lúc đó em còn ở nước ngoài, hơn nữa lúc ấy cũng không nghĩ rằng sẽ quay về, chẳng lẽ anh đoán được em sẽ về?”

“Không có”.

“Vậy...”

“Anh không biết em sẽ về hay không”. Từ Nam Nho nhìn một vài học sinh đang vui đùa ầm ĩ ở phía xa, nhàn nhạt nói, “Chắc là... Quá muốn giữ lấy đồ vật có liên quan đến em”.

Nói xong lại cười một cái, không biết là trào phúng chính mình ngay lúc đó hay là vui mừng cho chính mình bây giờ: “Cách nghĩ lúc dẫn dắt Dịch Nhạc là, có lẽ có thể từ miệng Dịch Nhạc nghe được chuyện của em, có lẽ một ngày nào đó em quay về, em sẽ phát hiện giáo viên hướng dẫn của Dịch Nhạc là anh, sau đó... Nhớ tới anh, nhớ tới còn tồn tại một người như vậy”.

Dịch Tích sửng sốt một chút, nhìn chằm chằm vào mặt anh, chợt không biết nên nói gì. Nên cười nhạo anh một chút, biết tác dụng phụ của việc từ chối cô lúc trước lớn cỡ nào không? Hoặc nên đắc ý nói, sau này anh phải càng quý trọng em, nếu không thì anh đẹp mặt.

Nhưng đến cuối cùng, cô phát hiện mấy lời này đều không phải lời cô muốn nói, quả tim giống như bị gió thổi cuốn đi rơi xuống mặt đất, mỏng manh vỡ tan tành.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Thông báo: Website sẽ tiến hành bảo trì từ khung giờ 23h ngày 29/08 đến 6h ngày 30/8 do bên phía dịch vụ cung cấp đường truyền họ bảo trì ạ. Xin quý độc/tác/dịch giả thông cảm ạ.