Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 138

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Ngôn Hành Chi và Từ Nam Nho đi mua quần áo không biết là song thai, hai người mua mỗi loại một bộ, bây giờ, đúng là trùng hợp dùng đến.

“Anh trai ơi, không được khóc nữa, con là anh sao có thể khóc theo em trai, đừng khóc đừng khóc, làm gương cho em”. Dịch Tích vừa dỗ dành vừa đi lại trong phòng.

Từ Nam Nho dựa vào cạnh cửa, nhìn dáng vẻ cô từ lúc bắt đầu còn hoảng loạn đến bây giờ thuần thục dỗ con, khóe miệng hơi cong lên, đi lên đón em trai trong tay bảo mẫu.

“Để tôi”.

“Được, thưa tiên sinh”. Bảo mẫu lui ra ngoài.

Có lẽ em trai đã quen với cảm giác trong n.g.ự.c Từ Nam Nho, được anh ôm một cái thì nhanh chóng nín khóc, em không khóc thì anh trai cũng dần im lặng.

“Để chúng nằm xuống ngủ đi, chúng ta quay về”. Từ Nam Nho đặt nhóc con đang mơ màng sắp ngủ xuống.

Dịch Tích nhíu mày: “Nếu em thả tay nó lại khóc thì làm sao”.

“Không đâu”.

“Có đó, em dỗ nó thêm một lát nữa”.

Vừa dứt lời, trên eo có hai tay vòng qua.

Từ Nam Nho từ phía sau ôm cô vào ngực, anh hơi khom lưng, để cằm lên vai cô nhìn đứa nhóc đang chơi ngón tay: “Trả cô ấy lại cho ba, được không?”

Nhóc con: “Hi hi, hi, a a ~”

Từ Nam Nho nghiêng đầu cọ vào cổ Dịch Tích: “Con nói được, đặt xuống đi”.

Dịch Tích: “?”

Nhóc con: “Ê a..”.

Dịch Tích chế nhạo: “Con nói tiếng ngoài hành tinh anh nghe hiểu sao”.

Từ Nam Nho đứng thẳng người vòng đến trước đứa bé, sau đó đón lấy anh trai bỏ vào giường nhỏ, anh trai đưa tay nhỏ bắt vài cái trong không khí, cười hì hì, không hề khóc.

“Anh nghe hiểu, em xem, con không khóc nữa”. Từ Nam Nho nói xong lại ôm Dịch Tích, cúi đầu hôn lên trán cô, “Dịch Tích, em có nghe hiểu anh hay không”.

Dịch Tích ngây ra một lúc: “Cái gì?”

“Anh nhớ em, nghe hiểu không”.

Dịch Tích: “?”

“Về phòng, không hiểu anh hành động để em hiểu”.

Trong lúc mang thai vì an toàn nên hai người không làm chuyện kia, sau đó Dịch Tích lại tá hỏa vì thấy bản thân quá xấu mà không cho anh chạm vào.

Từ Nam Nho quấn quít cô nhiều lần, cô vẫn kiên trì nói gầy đi mới bằng lòng cởi quần áo. Sau đó anh bị dáng vẻ nghiêm túc kia làm cho hết cách, đành lần nào cũng nhịn.

Cho đến hôm nay, dáng vẻ mang thai trên người Dịch Tích cũng biến mất không ít, ngoại trừ việc sau khi sinh mổ trên eo có vết sẹo nhỏ ra thì còn 3kg thịt chưa giảm xong.

Nói là 3kg, thật ra cũng không ảnh hưởng bao nhiêu, bởi vì trước khi sinh cô rất gầy, tăng thêm 3kg hoàn toàn không thành vấn đề, chỉ là cô có chút nghiêm khắc với bản thân.

Dịch Tích bị Từ Nam Nho vừa lừa gạt vừa ném vào giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Cô vừa nằm xuống, anh lập tức nhào vào lưng cô. Khuôn n.g.ự.c rắn chắc đè vào lưng cô, ngón tay từ dưới váy ngủ đi vào, chọc vào phía trên...

Váy ngủ nhanh chóng bị anh ném xuống giường, Dịch Tích nép vào ga giường, xoay đầu nhìn anh: “Đã nói chờ em quay về cân nặng trước đó, anh đồng ý em rồi”.

Môi Từ Nam Nho dừng sau cổ cô, anh vừa lưu luyến chỗ đó vừa khàn giọng nói: “Chờ lâu lắm, anh đổi ý rồi”.

“Này... Ưm..”.

“Anh sắp chịu không nổi rồi, không đợi nữa, ừm?”

Âm cuối hơi lên cao mang theo t.ì.n.h d.ụ.c nồng hậu, tay phải trong lúc nói lời lộ liễu kia trượt dọc theo eo cô, cuối cùng đi vào chỗ tư mật kia hoàn toàn…

Không lâu sau đó, phòng trẻ con bên cạnh lại truyền đến tiếng khóc.

Dịch Tích bám vào vai anh, thân thể không tự chủ được co rúm lại: “Đừng, đừng... Con dậy rồi”.

“Mặc kệ”.

“Nhưng…”

“Đêm nay em là của anh”.

Hôm nay thời tiết trong lành, Dịch Tích đưa hai đứa nhỏ về nhà họ Dịch.

Dịch Nhạc cũng ở đây, hai người trò chuyện được một lúc, Dịch Nhạc về phòng đem ra rất nhiều đồ vật nhỏ tinh xảo.

Đều là đồ chơi cho con nít, Dịch Tích vừa nhìn đã thích: “Dì nhỏ như em đúng là rất xứng danh, đồ này mấy bạn nhỏ chắc chắn thích”.

Dịch Nhạc: “Em vốn dĩ xứng danh, nhưng thứ này không phải do em mua”.

“A? Là ai?”

“Là anh mua”.

Dịch Tích sửng sốt một chút.

Dịch Nhạc: “Anh ấy vốn dặn em không cần nói, dù sao thì cũng xem như là lời chúc phúc nhỏ cho đứa trẻ, nhưng em thấy cũng chẳng có gì, nói anh ấy tặng thì sao chứ”.

Dịch Tích mỉm cười: “Giúp chị nói tiếng cảm ơn với anh ấy”.

“Ừm”.

“Anh ấy... Bọn họ gần đây khỏe không”.

Dịch Nhạc: “Khá tốt, mẹ em luôn miệng nói già rồi muốn đi du lịch, bây giờ xem như là được thực hiện, gần đây bà ấy còn đi Ý chơi với đám chị em nhỏ tuổi”.

Dịch Tích gật đầu, Dịch Nhạc nói: “Anh cũng khá tốt, nghe nói công ty làm ăn không tồi”.

Dịch Tích: “Anh ấy vốn có đầu óc kinh doanh tốt, đến chỗ nào cũng lăn lộn được”.

Dịch Nhạc “ừ” một tiếng, nhẹ nhàng nói: “Trước kia là em không hiểu chuyện, bây giờ cảm thấy, bây giờ như vậy thật ra đối với mọi người đều tốt, đều vui vẻ”.

Dịch Tích đưa tay xoa đầu Dịch Nhạc: “Dịch tiểu thư lớn rồi thì tốt, sau này phải đi tìm bạn trai đi, để ông khỏi hỏi chị rốt cuộc em đã yêu đương chưa”.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...