Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa! – Chương 137

Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cho nên, Dịch Tích đóng cửa không ra khỏi nhà, ở nhà mời giáo viên dinh dưỡng và huấn luyện viên gia đình, lấy khẩu hiệu không gầy đi tuyệt đối không ra khỏi cửa.

Vì thế, hình ảnh sinh hoạt trong khoảng thời gian này thường là, Từ Nam Nho ôm con uống sữa, Dịch Tích thì tập thể dục, Từ Nam Nho thay tã cho con, Dịch Tích nghiêm túc ghi nhật ký, Từ Nam Nho ôm con đi dạo, Dịch Tích và huấn luyện viên thảo luận nghiên cứu sâu sắc...

“Này? Chúng ta có thể đến nhà xem bảo bối chưa? Cậu như vậy có ổn không? không cho tớ đến nhà cậu là sao?”

Vì vấn đề chăm sóc con, bây giờ Từ Nam Nho và Dịch Tích vẫn luôn ở nhà họ Ngôn. Lúc Dịch Tích nhận được điện thoại của Lâm Mẫn là lúc đang cùng Từ Nam Nho mỗi người ôm một đứa chơi đùa: “Khoảng cách hồi phục nguyên trạng còn 3kg, chờ tớ giảm xong cậu lại đến”.

“Cậu mẹ nó tư tưởng thần tượng lại nặng như vậy!”

“Hừm, không cho nói tục, bảo bảo của tớ ở đây”.

“Tớ mặc kệ, con nuôi tớ phải đến nhìn một cái, đám chúng tớ đã đến cửa nhà cậu, cậu nói một tiếng với anh bảo vệ, cho chúng tớ vào”.

“Đến, đến cửa?” Dịch Tích ôm con trai đứng dậy, “Phắc, cậu đợi lát nữa đi”.

Dịch Tích quay đầu lại nói với Từ Nam Nho đám Lâm Mẫn đã tới cửa, Từ Nam Nho gật đầu, gọi điện thoại cho người bên ngoài. Vài phút sau, một đám người náo nhiệt kéo vào.

Lâm Mẫn và Hoàng Vi vừa thấy Dịch Tích đã trợn mắt: “Mập chỗ nào? Mập chỗ nào cậu nói tớ biết?”

Dịch Tích: “Cậu biết cái gì, tớ gần đây tập thể dục vất vả đến mức nào cậu biết không! Thịt đều mọc ở chỗ cậu không thấy được!”

Lâm Mẫn nhìn trên nhìn dưới cô, cuối cùng thâm thúy nói: “Vậy không phải chuyện tốt sao”.

Dịch Tích: “?”

Nhìn ba người phụ nữ lặng lẽ nói chuyện với nhau, mấy người đàn ông ở phía sau không nhịn được nữa.

“Cho tớ xem xem”, La Kha hiếm khi tích cực như vậy, “Đúng là lớn lên giống nhau như đúc”.

Dịch Tích muốn trợn mắt: “Là song thai, không phải cho cậu xem ảnh rồi sao, làm gì còn kinh ngạc như vậy”.

“Ai là anh, ai là em”.

Dịch Tích đưa đứa đang ôm cho anh: “Đây là em, trong n.g.ự.c anh ấy là anh”.

“Tớ ôm một cái”.

Trong phút chốc, đám người giành ôm đứa nhỏ. Mà hai đứa nhóc cũng không sợ người lạ, nhìn mấy người “bệnh tâm thần” đang trêu đùa không ngừng cười ha ha.

Dịch Tích và Từ Nam Nho dáng vẻ thả lỏng ngồi cạnh nhìn họ chơi đùa.

Lần này Lâm Mẫn tới không biết cố ý tìm việc để làm không, mua một đống đồ ngọt cô thích.

Dịch Tích đã giảm béo được một khoảng thời gian, mấy thứ này tuyệt đối không chạm vào, bây giờ nhìn thấy, con sâu ham ăn trong lòng lại bắt đầu ngọ nguậy.

“Muốn ăn?” Tiếng cười Từ Nam Nho vang lên.

Dịch Tích kiên cường xoay đầu: “Không muốn”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Muốn ăn thì ăn, dáng vẻ bây giờ của em vừa đủ, không cần giảm nữa”.

Dịch Tích: “Gạt người, đàn ông đều gạt người như vậy, thật ra thì trong lòng không nghĩ như vậy”.

Từ Nam Nho nhìn cô, đưa tay nhéo mặt cô: “Anh khi nào lừa em”.

“Anh còn nói không, hai tháng trước em mập như vậy, anh còn nói em xinh đẹp, anh nói xem có phải anh gạt người hay không”.

Từ Nam Nho không biết nói lời ngon ngọt, nhưng anh lấy đầu mình đảm bảo trước giờ không hề cảm thấy cô không đẹp.

“Nhưng trong lòng anh em luôn đẹp”.

“Hừ”.

“Hơn nữa anh thật là không nói dối, em bây giờ..”.

Dịch Tích quay đầu nhìn anh, tỏ vẻ khó hiểu khi anh hạ thấp giọng.

“Em bây giờ sờ vào càng có cảm giác”.

Dịch Tích sững lại, gương mặt lập tức đỏ lên, cách đó không xa có đám người vô cùng náo nhiệt dỗ trẻ con, anh nói gì đó bên tai cô.

“Anh, anh nói chuyện càng ngày càng không đứng đắn, đừng tưởng rằng không làm thầy giáo nữa thì muốn làm gì thì làm”.

Từ Nam Nho nghiêm túc tỏ vẻ nghi hoặc: “Nhưng mặc kệ anh có phải là thầy giáo hay không, không phải anh đều có thể muốn làm gì thì làm với em sao”.

Dịch Tích: “...”

*

Đám người tới xem trẻ con (náo nhiệt) đi rồi, Dịch Tích và Từ Nam Nho dỗ con xong thì quay về phòng ngủ. Lúc nửa đêm, nghe thấy tiếng con khóc, bởi vì phòng trẻ con được đặt bên cạnh, mà hai người đều có thói quen chú ý động tĩnh bên kia, nên con vừa khóc hai người đều tỉnh giấc.

Dịch Tích ngồi dậy khỏi giường, dụi mắt: “Hai nhóc này có phải cố ý không, vừa mới ngủ lại ồn”.

“Em nằm xuống tiếp tục ngủ, bảo mẫu ở đó”.

Tuy Dịch Tích ngoài miệng ghét bỏ, nhưng vẫn bước xuống giường: “Không được, em đi xem một chút”.

Dịch Tích tròng áo ngủ vào nhanh chóng xuống giường, Từ Nam Nho nhìn bóng lưng cô, cũng đi theo sau.

Lúc Dịch Tích tới phòng bên cạnh thì bảo mẫu cũng đang dỗ đứa nhóc.

“Sao lại thức rồi?”

Bảo mẫu: “Không biết sao em lại thức giấc, khóc vài tiếng ồn đến anh”.

Dịch Tích bế anh trai đang khóc lên, hai nhóc tì này tuy giống nhau như đúc, nhưng quần áo mặc trên người lại không giống nhau, một đứa mặc quần áo con trai, còn một đứa mặc... Quần áo dễ thương, của con gái.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Từ, Đừng Đùa Nữa!
Chương 137

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...