Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Thân Làm Thiếp – Chương 37

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấy bóng Phượng Cô khuất vào xe ngựa, Hồng Thư vội chạy tới trước mặt Vãn Thanh, giữ tay nàng lại: "Nhị phu nhân, người không sao chứ?"

Vãn Thanh lắc đầu, trong mắt là một mảng lạnh lùng.

Chỉ cần không chết, dù là hành hạ thế nào cũng không thành vấn đề, nàng không muốn thừa nhận.

Nàng xoay người muốn tiếp tục cầm máu cho tên thị vệ kia, Hồng Thư giữ nàng lại: "Nhị phu nhân, xin dừng bước. Vừa mới như thế, Nhị phu nhân như thế nào còn muốn mạo hiểm sao?"

Nếu Gia phát hiện ra, không biết sẽ còn chuyện gì xảy ra nữa đây?

Vãn Thanh bộ dạng lạnh lùng, trong mắt kiên trì thốt ra: "Nếu hắn không cầm máu thì cũng sẽ mất mạng."

Thị vệ kia nghe thấy thế cũng hiểu được tâm ý của nàng, hắn nguyện ý không để nàng vì hắn mà gặp bất cứ chuyện gì.

Hắn quỳ gối tại chỗ, quay về Vãn Thanh nói: "Đa tạ Nhị phu nhân quan tâm, Nhị phu nhân mau lên xe, ta không sao, vết thương này không thành vấn đề, tự nô tài biết cách xử lý."

"Nhị phu nhân, người yên tâm đi! Nơi này ta sẽ xử lý!" Lúc này, Sâm tổng quản tiến lên nói, hắn là người cho tới giờ còn giữ được tỉnh táo, nói ra được lời đúng đắn thấy Vãn Thanh như thế trong lòng hắn không hiểu sao có điểm vui mừng.

Nữ tử có hữu tình như vậy, ở bên cạnh Gia là một việc thật tốt.

Hắn ở tại Phượng Gia nhiều năm như vậy, đối với chuyện năm đó cũng biết rất rõ ràng.

Chu Nguyệt Nhi mặc dù mỹ lệ xuất trần, tính tình ôn như, nhưng đã sớm cùng kẻ khác thành đôi, hơn nữa, bản thân hắn xem, cản bản Chu Nguyệt Nhi không thích hợp với Phượng Cô.

Chỉ có nữ tử trước mặt hắn đây, trong nhu mang cương, thâm tình hậu nghĩa mới là người thích hợp với Gia.

Nhìn cảnh tượng như vậy, không khiến hắn lại nghĩ thế.

Vãn Thanh nhìn thị vệ bị thương nhưng không biết phải thuyết phục thế nào, lại thấy hắn kiên trì từ chối như thế, biết hắn sẽ không để nàng bôi thuốc, hơn nữa, trên xe, người kia căn bản là không chịu.

Không kiên trì nữa, vì vậy cầm bình dược trong tay đưa cho Sâm tổng quản: "Vậy làm phiền Sâm tổng quản." Nói xong bước chân hướng xe ngựa đi.

Trong lòng mang theo sự đau thương.

Đang lúc này, từ phía xe ngựa trung tuyền một thanh âm lãnh khốc: "Khởi trình!"

Tất cả mọi người có điểm không rõ, bởi còn mấy kẻ hắc y nhân bịt mặt chưa có xử lý.

Mà Vãn Thanh quan tâm hơn là lúc này hắn cho khởi trình thì tên thị vệ bị thương kia như thế nào trị thương được?

Hắn muốn thị vệ kia phải chết mới hả sao?

Tài không nghĩ ra.

Hoàng Kỳ tiến lên trước hướng Phượng Cô bẩm báo: "Gia, mấy kẻ hắc y nhân kia xử lý ra sao?"

"Giết!" giọng nói vô tình, quả quyết vang lên không lưu nửa phần tình người,

Hoàng Kỳ có chút ngạc nhiên không rõ vì vậy lại hỏi: "Giết bọn họ, Gia không tra hỏi xem kẻ nào đứng sau làm chủ sao?"

"Ngươi cho là có thể tìm được thông tin về kẻ đứng sau bọn người này sao? Đơn giản thế ư? Kẻ đó nếu có thể làm cho bọn người này đến giết ta liệu không dự đoán thất bại sao? Cò có thể để bọn chúng lúc thất bại khai ra kẻ đó sao? Hắn nhất định là đã có chuẩn bị rồi" Phượng Cô nói giọng lạnh nhạt.

Hoàng Kỳ vừa nghe, có chút lạnh lùng, mang theo vài phần không cho là đúng: "Haha, nô tỳ không nghĩ ra. Không ngờ như thế!"

Lời của nàng, mang theo vài phần lạnh lùng, giống xà độc.

Không biết vì sao, nghe giọng nói này Vãn Thanh rung mình một cái, giọng của Phượng Cô đã đủ tàn nhẫn mà nghe của Hoàng Kỳ lại càng thấy âm độc. Nguồn truyện:

TruyệnFULL.vn

Vãn Thanh đoán được, nhiều người sẽ phải chết thảm.

Chỉ sợ sống không bằng chết.

Phượng Cô nhẹ nhàng mà nói: "Như vậy ngươi liền đi xem có chuyện gì với chúng đi."

Không chỉ Hoàng Kỳ, mọi người xung quanh cả Vãn Thanh nghe xong đều quay đầu nhìn về phía đám Hắc y nhân. Bon chúng khóe miệng mỗi người đều chảy máu đen, đã đi đời nhà ma.

Xem ra, nhóm này tất cả đều là tử sĩ.

"Gia thật lợi hại, nô tỳ ngu dốt, đúng là không nghĩ tới điểm này." Hoàng Kỳ lập tức quỳ xuống, trịnh trọng nói những lời kia. Một mặt thật sự khâm phục Phượng Cô, đồng thời cũng sợ Phượng Cô nhất thời tâm tình không tốt giáng tội.

"Dọc đường liên tục bị đánh lén, kẻ phía sau kia ta đã 7, 8 phần đoán ra, đợi tên dò la về là có thể biết rõ." Phượng Cô trái lại không hề trách tội nàng.

Nhưng lời nói rồi lại càng khiến mồ hôi trên người Hoàng Kỳ chảy ròng ròng.

Đột nhiên Phượng Cô làm như nhớ ra cái gì bất thường liền kêu: "Hồng Thư!"

Hồng Thư vội vàng tiến lên: "Gia có gì phân phó?"

"Gần đây ngươi rất tiến bộ, chỉ một chiêu mà tuyệt diệu vô cùng. Chiêu thức như vậy có thể phá được trận của đối phương cũng không tệ. Nói đi, ngươi muốn ban thưởng gì?" Phượng Cô luôn luôn là một người thưởng phạt phân minh.

Lúc này mới nhớ ra Hồng Thư lập công vì vậy nghĩ đến chuyện ban thưởng.

Hồng Thư vừa nghe, quỳ xuống: "Nô tỳ không dám lĩnh thưởng!"

"Sao?" Phượng Cô nghe xong có chút kỳ quái, những thuộc hạ này sớm đã quen với tác phong hành sự của hắn, là tứ thị tỳ nhất mực trung thành với hắn, sống chết với hắn, thưởng cùng phạt các nàng đều lĩnh nhận, căn bản sẽ không nói nhiều lời.

Đó cũng là nguyên nhân mà hắn rất vừa lòng với các nàng.

Hôm nay, Hồng Thư khước có điểm khác thường.

Không phải chỉ Phượng Cô cảm giác được kỳ quái, một bên mọi người cũng biểu lộ ánh mắt ngạc nhiên.

Vãn Thanh thấy thế, biết là Hồng Thư muốn nói là nàng dạy nàng ấy, nhưng nàng cũng không nghĩ ra, trước giờ, đội ngũ binh pháp chỉ có nam tử mới biết, nàng chỉ là nhàn hạ vô sự học một ít, cũng không muốn mọi người biết tới. Đang muốn để Hồng Thư nhận thì nàng lại nói ra.

"Gia, kỳ thật một chiêu phá trận kia, không phải do nô tỳ nghĩ ra mà là do Nhị phu nhân dạy nô tỳ, Gia muốn thưởng thì hãy thưởng cho Nhị phu nhân."

Hồng Thư nói như vậy, đối với Phượng Cô không một lời nói dối, về phương diện khác cũng là hi vọng Gia nhìn nhận tốt hơn về Nhị phu nhân.

Nàng rất tôn sung Nhị phu nhân.

"Sao?" Từ trong xe ngựa Phượng Cô nói ra, cảm giác kỳ quái, tứ thị tỳ, trừ Hoàng Kỳ ra, ba người còn lại đều học theo võ công của hắn.

Năng lực các nàng ra sao, hắn là người rõ nhất.

Mà trận pháp vừa rồi vô cùng hiểm, đến Tựu Liên Sâm (Sâm tổng quản) cũng khó có thể phá giải, Hồng Thư một chiêu có thể phá, là điểm rất khó hiểu.

Hắn những tưởng là do nàng gặp may mà thành, không ngờ rằng là do Thượng Quan Vãn Thanh chỉ cho nàng.

Trong nhất lời, hắn có cái nhìn khác về nàng.

Không nghĩ tới, Tài nữ Vân Quốc chẳng những cầm kỳ thy họa, thi từ ca phú thông thạo, lại còn phá giải được trận pháp?

Không biết là người như thế nào?

Hắn có vài phần tò mò.

Hồng Thư nghe qua thấy sự nghi hoặc của Phượng Cô lại bỏ thêm câu: "Những điều nô tỳ nói đều là sự thật."

"Ngươi học ở đâu ra?" Phượng Cô đột nhiên hỏi một câu.

Hồng Thư nhất thời sững sờ, không hiểu ý tứ của hắn, nhưng dù sao cũng là người hầu hạ bên Gia đã lâu, chốc lát đã hiểu ra, liền chuyển hướng sang Nhị phu nhân.

Ánh mắt nháy nhỏ, khẽ giọng: "Nhị phu nhân, Gia đang hỏi người."

Vãn Thanh bất đắc dĩ, nghĩ đến việc nói chuyện với nam nhân lãnh khốc này nàng cảm giác không thoải mái, nhưng nghĩ lại, đôi khi quật cường chỉ hại bản thân.

Suy nghĩ một chút rồi nói.

Cúi mặt xuống, thanh âm truyền ra mềm nhũn mà tình cảm: "Hồi Gia, không học ở đâu, chỉ là trước kia xem trận pháp trong sách mà ngộ ra."

"Tự học mà thành mấy ai làm được." Phượng Cô nói nhỏ trong giọng nói đã bớt đi lãnh khốc.

Nghe hắn khích lệ, Vãn Thanh cũng không có chút cao hứng, đứng nguyên một chỗ không có nói thêm gì.

Chợt thấy Phượng Cô lại nói: "Nghĩ xem muốn thưởng cái gì?"

Vãn Thanh ngẩng đầu, vốn định nói không cần, vì căn bản nàng không muốn nhận thị tình của hắn, chỉ là ánh mắt lại lướt qua tên thị vệ kia.

Trong lòng không đành lòng, vì vậy nói: "Thiếp thân hi vọng Gia có thể an trí tốt cho tên thị vệ bị thương kia."

Trong xe Phượng Cô nghe đến những lời này, mặt biến sắc lạnh lùng, mắt lóe lên giận dữ, hắn khó khăn lắm mới có hảo tâm tình thưởng cho nàng, ai ngờ nàng lại đem chuyện xin cứu tên thị vệ ra để xin với hắn.

Thanh âm khinh lãnh truyền ra: "Lãnh Sâm, an bài tên thị vệ kia về Song phúc trấn. Những người khác khởi trình."

Mặc dù Phượng Cô ngữ khí bất hảo, nhưng tên thị vệ kia được trị thương, Vãn Thanh vô cùng vui mừng.

Nàng vốn tâm địa Bồ tát, thấy một người máu chảy đầm đìa như thế trước mắt, muốn nàng ngồi yên là không thể được.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Thân Làm Thiếp
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...