Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Thân Làm Thiếp – Chương 36

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hồng Thư chĩa thẳng kiếm vào tử huyệt của hắc y nhân ở giữa Toàn Phong Trận.

Sau khi Toàn Phong Trận bị phá, Sâm tổng quản lập tức vung roi, như xà xuất động, ra chiêu vô cùng độc ác, một roi đưa ra thì một hắc y nhân bị thương, một roi thu về thì một hắc y nhân bị tung lên rồi đập người xuống đất. Thấy vậy Vãn Thanh không khỏi muốn vỗ tay trầm trồ khen ngợi, nàng từng thấy người ta dùng dao dùng kiếm, nhưng chưa từng gặp qua kẻ dùng roi, trình độ lại đến mức xuất thần nhập hóa. Ngọn roi trong tay hắn như vật thể sống có sinh mệnh, hơn nữa còn có bách biến công phu, lúc cứng rắn như thương, khi sắc bén như kiếm, đôi khi thì mềm mại như lụa.

Sâm tổng quản võ công đã đột phá như thế này, Phượng Cô võ công ắt hẳn phải phi thường hơn người? Vãn Thanh hốt nhiên có điểm không dám tưởng tượng, khó trách Hồng Thư vừa mới nói có hắn ở đây mọi sự không cần sợ hãi, có thể thấy được sự an tâm đấy.

Sâm tổng quản một than xông pha, tứ đại thị tỳ phía sau cũng không cam lòng đứng nhìn, tứ kiếm tề phát, trong phút chốc, như bốn đóa hoa vây quanh hắc y nhân mà nở rộ ra.

Đao kiếm đụng nhau, ánh sáng chói lòa, âm thanh chói tai.

Tứ đại tỳ nữ kiếm pháp mặc dù không theo kịp Sâm tổng quản nhưng cũng không thua kém nhiều phần, chiêu thức lợi hại nhẹ nhàng, kiếm nhẹ như lụa, phi thân một cái khiến Hắc y nhân vô lực phản kích. Trong lúc nhất thời, toàn lực đánh tới, Hắc y nhân rơi hạ, trong nháy mắt, cả hai mươi mấy người Hắc y nhân chỉ còn có vài người, tất cả đều bị thị vệ chế ngự.

Vãn Thanh chưa khi nào gặp qua trận chiến như vậy, trong tâm nhất thời sợ hãi, tâm trí rúng động.

Mãi đến khi trận chiến đình chỉ, Vãn Thanh mới nhớ ra, một thị vệ vừa mới mất một cánh tay, vì thế ánh mắt hướng tới, thấy hắn đứng đó, mặc dù đã mất máu, sắc mặt tái nhợt, nhưng lưng vẫn đứng thẳng, không hề r//ê//n nửa tiếng, chỉ lấy tay trái một mực nắm chặt tay phải bị đứt không ngừng tuôn máu tươi.

Bộ dạng kinh hoàng như vậy không khỏi khiến nàng muốn bước tới.

Không nghĩ tới, Phượng Cô huấn luyện thủ hạ, phàm đã là thuộc hạ thì chuyện như vậy là thông thường.

Cầm lấy dược cầm máu mà phúc bá chuẩn bị cho, nàng nhảy xuống xe đi tới. Bạn đang đọc truyện tại

TruyệnFULL.vn

- *

Thị vệ kia, nếu không được cầm máu thì không ổn.

Nàng đi tới trước mặt người thị vệ. nhìn cánh tay đầy huyết đỏ, màu đỏ tươi kinh người, mùi máu tươi xộc thẳng vào mũi khiến cho người ta buồn nôn.

Nàng cắn chặt môi, cứu người quan trọng hơn.

Nàng đưa tay ra, kéo lấy cánh tay bị đứt của tên thị vệ, kiên định nói: "Tay của ngươi phải nhanh cầm máu."

Cũng may nhờ phúc bá, sợ nàng dọc đường gặp bất trắc đã chuẩn bị cho nàng không ít dược thảo, mà trùng hợp sao lại có một lọ dùng để cầm máu, lúc này có thể hữu dụng rồi.

Thị vệ kia không ngờ được rằng nàng trực tiếp cầm tay của hắn xử lý vết thương, bị nàng lôi kéo lại dùng hết sức kéo lại.

Vãn Thanh sắc mặt nhất lãnh, đối hắn quát: "Không được kéo, nếu còn làm nữa sẽ khiến cho vết thương càng nghiêm trọng, phải nhanh chóng cầm máu."

Vừa nói vừa đấy cánh tay hắn lên, xé ống áo, miệng vết thương lộ ra, hiện ra cả xương, khiến nàng không tự chủ được tay đã bắt đầu run rẩy.

Mặt đã trắng bệch một mảng.

Nhưng nàng nhanh bình tĩnh lại, mở nắp bình thuốc, vì thị vệ kia bôi thuốc.

Chợt phía sau truyền đến một âm thanh trầm, lại mang theo một phần hách dịch nghe tức giận: "Từ khi nào, tiểu thiếp của ta lại vì một thị vệ mà tự tay cầm máu cho hắn?"

Lời nói mang theo vài phần cười nhạo khiến cho thị vệ mặt vốn do mất máu mà trắng bệch lại càng tái nhợt, mồ hôi ròng ròng, tay hắn mãnh liệt lôi kéo, không hề để ý vết thương, từ trong tay Vãn Thanh kéo lại.

Hắn quỳ gối hô một tiếng lớn: "Cầu Gia xử phạt!"

Vãn Thanh nhìn thấy như thế, tâm càng lạnh, nàng không rõ, Phượng Cô sao lại làm thế.

Hắn không thấy thị vệ này tay bị chặt đứt, máu không ngừng chảy xuống sao?

Hắn lãnh huyết đến vậy sao?

Nàng càng không hiểu, một kẻ như hắn, vì sao những thị vệ này vẫn tận trung đến thế với hắn.

Vãn Thanh quy người lại, ánh mắt chăm chú nhìn vào người trong cỗ xe ngựa, phẫn nộ hướng thẳng xe nói: "Ngươi không thấy tay của hắn không ngừng chảy máu sao? Chẳng lẽ, đối với ngươi, tính mạng của thuộc hạ không quan trọng sao?"

Hốt nhiên gió mạnh thổi qua bất thường, không nghĩ lạnh lẽo.

Chỉ thấy trong xe ngựa màn xe đột ngọt kéo lên, một thân ảnh bay vút tới trước mặt Vãn Thanh.

Tay hắn bóp lấy cổ nàng, trong mắt, nhất loạt lửa giận phun ra.

Vãn Thanh trong lòng phẫn nộ đã sớm không để ý chuyện gì khác, hai mắt điềm tĩnh theo dõi hắn mặc dù bị hắn áp sát.

Nàng cũng giận dữ nói: "Đừng nói ngươi là chủ tử của họ mà lại không coi trọng sinh mạng của người khác như thế. Ông trời có mắt."

"Ta còn cần ngươi tới dạy ta cách đối đãi với thuộc hạ sao?" Phượng Cô nghiến răng nghiến lợi nói, không nghĩ tới, nữ nhân này ngang nhiên không sợ chết, dám trước mặt đám thuộc hạ giằng co với hắn! Trong mắt u quang chợt lớ, càng dùng sức bóp chặt cổ nàng.

Gương mặt Vãn Thanh vừa sợ hãi tái nhợt nhất thời đỏ bừng, giống như từng giọt huyết muốn vỡ ra, hô hấp dồn dập, dần dần không thể hô hấp nổi, cảm giác như các khớp xương sắp vỡ vụn. Nhưng nàng tuyệt đối không mở miệng cầu xin tha thứ, tay hắn càng xiết chặt thì nàng càng cắn chặt răng, đôi mắt quật cường theo dõi hắn.

Một hồi lâu, toàn thân Vãn Thanh bồng bềnh, cảm giác cái chết cận kề thì Phượng Cô hốt nhiên buông lỏng tay ra.

Những người xung quanh hít một ngụm khí lạnh nhất loạt, mọi người vừa rồi không dám hô hấp, nhất là Hồng Thư.

Ánh mắt chăm chú nhìn vào cánh tay Phượng Cô như sắp vọt ra ngoài.

Nếu không trải qua những lần huấn luyện nghiêm khắc, đã ghi sâu hai từ trung thành trong lòng, chỉ sợ là đã xông tới ngăn cản.

Cũng may là kiềm chế được, bằng không chỉ sợ tính tình đó của Gia, sợ rằng nàng cùng Nhị phu nhân đã không giữ được mạng.

Vãn Thanh vội vàng hô hấp, tay xoa xoa chỗ cổ, ho sặc sụa.

Phượng Cô không chút thương tiếc nắm lấy người nàng, bạc môi lãnh khốc vô tình thốt ra từng từ: "Ta mặc kệ ông trời có mắt không, ở chỗ này, ta là trời, ta muốn ái chết, người ấy chết, kể cả ngươi." (Anh chết đi, PC biến thái, Kún ghét anh. >"<)

Nói đến đóm ngữ khí Phượng Cô tăng thêm vài phần lạnh lùng, hai ngón tay nâng càm nàng lên, lướt qua chỗ bị hắn xiết đỏ ửng.

Vãn Thanh một hồi kinh hãi.

Cảm thấy nàng sợ hãi, hắn vừa lòng nói: "Chiếc cổ trắng nõn thế này, nếu bị chặt đứt thật đáng tiếc a."

Nói xong, hắn hất mặt nàng ra, hướng về xe ngựa đi tới.

Ánh mắt Vãn Thanh cương nghị nhìn hắn, là nộ, vô cùng nộ, nàng xoa xoa chỗ cổ, mặc dù là sợ nhưng ngược lại lại khơi dậy trong nàng lòng phản kháng mãnh liệt.

Sợ hãi yếu đuối, chưa bao giờ là nàng.

Nàng có thể nhẫn nhục chịu đựng, không có nghĩa là sợ hãi.

( yeah yeah. *tung hoa* phản kháng rồi nhá.)

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Thân Làm Thiếp
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...