Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Thân Làm Thiếp – Chương 26

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Nguyệt Sinh
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời vừa nói xong, Phượng Cô liền dẫn Hoàng Kỳ đi ra ngoài.

Vãn Thanh gục trên mặt đất, hai mắt nhìn ngoài cửa, toàn thân chỉ là một mảnh lãnh thanh.

Nàng không nghĩ tới, nam nhân này, lại là người tàn nhẫn đến vậy.

Trong đôi mắt đẹp, không có lệ, chỉ có sự quật cường nhằm đè nén sự sợ hãi vào trong đáy lòng.

Đứng lên, dùng sức phủi sạch bụi bặm trên quần áo, phảng phất như muốn phủi đi những khuất nhục đã phải chịu đựng

Đang muốn đi ra ngoài tìm Song nhi về, thì đã thấy Song nhi lảo đảo trở về, tóc mai một mảnh lăng loạn, đầm đìa nước mắt, bởi vì té ngã trên mặt đất, ống tay áo rách toạc ra. Toàn thân nhìn vô cùng thê thảm.

Trong mắt Song Nhi, tất cả đều là sợ hãi, đó là sự sợ hãi từ rất sâu trong lòng, nỗi sợ hãi không gì giải thoát được.

Vãn Thanh vội đứng dậy, gắt gao ôm lấy Song Nhi.

Song Nhi thật sự bị dọa phát sợ, Song Nhi trước kia chưa từng gặp qua người như vậy, Song Nhi từ nhỏ đi theo Vãn Thanh, Thượng Quan Hoằng tuy là nghiêm nghị, thật ra cũng không đối xử tệ với hạ nhân.

Mà Phượng Cô này, không nói không rằng một tay ném bay người Song Nhi.

Hai tay Vãn Thanh run nhè nhẹ, không biết vì xúc động do muốn bảo vệ Song Nhi, hay là bởi vì toàn thân Song Nhi đang run rẩy.

Song nhi đột nhiên hướng nàng mà khóc, giọng đứt quãng: "Tiểu thư…tiểu thư, ta rất sợ a! Ta rất sợ a… "

Vãn Thanh nhẹ nhàng vỗ vai nàng: "Chớ sợ chớ sợ, tiểu thư sẽ ở bên cạnh ngươi."

Khóc một hồi, cuối cùng Song Nhi cũng ngủ.

Mãi cho đến hừng đông, Vãn Thanh vẫn ngồi ôm nàng, bởi vì chỉ cần Vãn Thanh hơi lỏng tay, Song nhi liền giật mình khóc, nhất định Song Nhi trong giấc mộng cũng không an ổn, vì vậy Vãn Thanh chỉ còn cách ôm Song Nhi cả đêm.

Mặt trời đã lên cao, lúc này Hồng thư đi đến, sắc mặt không tốt, nhẹ nhàng mà nói: "Nhị phu nhân, khởi trình."

"Ân." Vãn Thanh nhỏ giọng trả lời, lắc lắc Song nhi đang ôm trong lòng, chỉ thấy Song Nhi mở choàng mắt, trong mắt vẫn còn vẻ sợ hãi không che dấu được.

Song Nhi sợ hãi hỏi: "Làm sao vậy?"

Thanh âm mang theo sự hoảng loạn tột độ.

Vãn Thanh chỉ cười nhạt: "Chúng ta khởi trình."

Nghe Vãn Thanh nói thế Song Nhi mới yên tâm ngồi xuống, chăm chú nhìn phía sau Hồng Thư. Vãn Thanh biết, Song Nhi vô cùng sợ Phượng Cô.

Vãn Thanh suy nghĩ một chút, rồi quyết định, vỗ vỗ lên tay Song Nhi: "Song nhi, đừng sợ."

"Ân." Song Nhi đáp lời, nhưng đôi mắt vẫn run rẩy như nai con lạc mẹ ngó nghiêng xung quanh.

Vãn Thanh quay sang hỏi Hồng thư: "Hôm nay chúng ta đi đâu vậy?"

"Nếu đi nhanh thì trời vừa tối có thể tới được trấn nhỏ phía trước." Hồng thư không giải thích được, nhìn về phía Vãn Thanh

"Nơi đó có sản nghiệp của Phượng gia sao?" Vãn Thanh hỏi, nàng đương nhiên biết, khắp cả Vân Quốc, sản nghiệp của Phượng Vũ Cửu Thiên là nhiều nhất, cơ hồ ba trấn thì ít nhất một trấn có sản nghiệp của Phượng Vũ Cửu Thiên.

"Chúng ta ở nơi đó có một ngân hàng tư nhân, còn có một gian t//i phường (hình như liên quan đến vải vóc), tiểu thư hỏi để làm gì?" Hồng Thư rốt cục cũng nhịn không được phải hỏi. ( đoạn này thực sự hầu như toàn là nàng, ta phải suy luận để thay tên riêng vào cho dễ hiểu, chỗ này cũng thấy mâu thuẫn, nếu là Hồng Thư sẽ gọi Vãn Thanh là phu nhân, nhưng Song Nhi thì không thể biết rõ ràng chuyện sản nghiệp của Phượng gia như thế)

Vãn Thanh nhẹ nhàng nắm bàn tay tê rần, cười nhẹ: "Ta định tạm thời để Song Nhi ở lại đây, khi nào quay lại sẽ mang theo nàng trở về."

Dù sao nhìn Song Nhi bộ dạng thế này, nàng hoàn toàn không đành lòng, hơn nữa sau này nói không chừng còn xảy ra những chuyện khủng khiếp hơn, Phượng Cô là loại người tàn nhẫn như thế nào, không ai không biết, khó đảm bảo sẽ không làm ra chuyện kinh khủng hơn thế, nàng không thể để cho Song nhi bởi vì nàng mà liên lụy.

"Ta không muốn rời tiểu thư!" Song Nhi nghe được Vãn Thanh nói muốn để nàng lại đậy, sợ hãi kêu lên.

"Song Nhi ngốc, chỉ là tạm thời để ngươi ở đây, lúc ta trờ vể sẽ lại đưa ngươi đi theo, hơn nữa còn tránh cho ngươi bị thương tổn." Vãn Thanh khuyên nhủ.

"Tiểu thư, Song nhi biết người là muốn tốt cho Song Nhi, nhưng Phượng thiếu gia hắn là con người tàn bạo như thế, để lại tiểu thư một thân một mình, Song Nhi không yên tâm… " Song nhi vừa nói vừa khóc, cả người cũng run rẩy tiều tụy.

"Song Nhi ngốc!" Vãn Thanh cảm động vỗ nhẹ lên trán Song Nhi: "Ngươi nghĩ đí, ở đây đã có nhiều người hầu hạ ta ngươi không cần lo lắng, hơn nữa hắn chắc không đến nỗi không nể mặt Phượng lão thái thái, chắc không làm gì quá đáng với ta được, cho nên, ngươi phải an tâm sống ở nơi này, ít nhất sẽ không khiến ta phải lo lắng."

Vãn Thanh nói xong cười an ủi Song Nhi, kỳ thật, lý do như thế, chính Vãn Thanh cũng cảm thấy gượng gạo, Phượng Cô là con người như thế nào, làm sao có thể vì một câu nói của Phượng lão thái thái mà đối xử tốt với nàng? Nhưng nếu không nói như vậy, làm sao có thể khiến Song Nhi yên tâm ở lại nơi này. Bạn đang đọc truyện được copy tại

TruyệnFULL.vn

Ai ngờ Song nhi cũng không phải người ngu ngốc để mà dễ dàng tin cái lí do gạt người mà Vãn Thanh bịa ra: "Phượng thiếu gia tàn nhẫn như vậy, làm sao có thể vì nể mặt Phượng lão thái thái mà đối xử tốt với tiểu thư! Tiểu thư, Song nhi đi theo bên cạnh người, mặc dù không thể bảo vệ người, nhưng ít nhất cũng có thể chăm sóc người." Song nhi khẩn thiết cầu xin.

"Song nhi. Nghe ta một lần, ở lại đây." Qua một lúc, cuối cùng thân thể của Vãn Thanh đã hết tê, liền chậm rãi đứng lên. Thanh âm của Vãn Thanh trong trẻo lạnh lùng mà kiên định, ngữ khí mang theo mệnh lệnh.

Vãn Thanh biết, nàng nếu như không tỏ thái độ kiên quyết, Song Nhi sẽ không nghe lời.

"Tiểu thư…" nghe được ngữ khí của tiểu thư, Song nhi biết tiểu thư đã hạ quyết tâm, nhưng Song Nhi thật sự không dám để Vãn Thanh một thân một mình ở cùng một chỗ với Phượng Cô

"Song nhi, ngươi phải tin tưởng ta, tiểu thư nhà ngươi là người có thể để người khác dễ dàng bắt nạt sao!" Vãn Thanh đặt tay lên vai Song nhi, thuyết phục Song Nhi.

Thật sự không thể để cho Song nhi đi theo, lần này chỉ là đánh bay ra khỏi cửa, lần tiếp theo sẽ như thế nào? Sẽ văng đến đâu? Khó đảm bảo sẽ không nguy hại đến tính mạng, khi đó bảo Vãn Thanh đối mặt như thế nào.

Hơn nữa giang hồ nguy hiểm, mang theo Song nhi, chỉ sợ cũng khó giữ được an toàn, chẳng bằng … để Song Nhi ở lại nơi này. Như vậy, ít ra nàng cũng có thể yên tâm một chút.

"Nhưng tiểu thư, Phượng thiếu gia như thế… " Song nhi còn muốn nói cái gì, chỉ thấy Hồng thư đột nhiên che miệng, nháy mắt ra hiệu với các nàng.

Vãn Thanh không rõ, liền thò đầu ra ngoài xem.

Hóa ra là có người đến. Cũng may có Hông Thư cảnh cáo cho nàng, nếu không phải Hông Thư là người luyện võ thính giác hơn người, chỉ sợ Song nhi phen này nói vô tâm lại để người hữu tâm nghe được, thật là muốn chọc giận kẻ nào đấy.

Vãn Thanh đanh mặt lại, vì đang ngồi trên xe ngựa nên sẽ không nhiều lời, chỉ nói ngắn gọn: "Song nhi, nếu còn coi ta là tiểu thư của ngươi, việc này đừng nói nữa, mau làm theo quyết định của ta. Ta cam đoan, ta nhất định sẽ bình an trở về gặp ngươi."

Song nhi suy nghĩ, nhìn Vãn Thanh hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Thân Làm Thiếp
Chương 26

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...