Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Ngược Khí Phi – Chương 39

Thất Ngược Khí Phi

Tác giả: Thiển Tiểu Lê Qua
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

-Vương phi tỷ tỷ, người ở đâu?

Một tiếng nói ôn nhu vui vẻ từ ngoài cửa truyền đến, Khinh Vân Nhiễm sửng sốt, nghe tiếng nàng đã biết đó là ai, Tú nhi nghe thấy liền từ phòng ngoài đi ra, trong mắt hiện lên chán ghét.

Khinh Vân Nhiễm đứng lên, nghĩ không ra tên Vương gia biến thái kia mới chỉ tốn chút công sức mà trong một ngày đã lừa được nàng ta ở lại.

Nha hoàn đỡ Tô Thiên Tuyết vào trong phòng, hôm nay so với mọi ngày nàng ta kiều diễm lên rất nhiều, sóng mắt như có nước, Tú nhi cúi người:

-Nô tỳ tham kiến Thiên Tuyết cô nương.

Khinh Vân Nhiễm phân phó:

-Tú nhi, dâng trà cho Thiên Tuyết cô nương.

Tô Thiên Tuyết lãnh đạm liếc Tú nhi một cái, vuốt má, chuyển ánh mắt tới Khinh Vân Nhiễm, nói:

-Vương phi tỷ tỷ, Thiên Tuyết hôm nay tới đây là xin nhận tội với tỷ.

Khinh Vân Nhiễm nhẹ nhàng nâng mi, thản nhiên nói:

-Nhận tội? Thiên Tuyết cô nương có tội gì?

Tô Thiên Tuyết cúi đầu, ngực có chút phập phồng, sóng mắt ngậm mỵ, thẹn thẹn thùng thùng, ở cổ có một vài dấu hôn hoan ái:

-Ngày hôm qua tại Thiên Tuyết không hiểu chuyện làm Vương gia hiểu lầm tỷ tỷ, mọi tội lỗi đổ lên đầu tỷ tỷ, Thiên Tuyết không yên tâm nên hôm nay đến nhận lỗi với tỷ tỷ.

Khinh Vân Nhiễm cười đạm:

-Chuyện đã qua, Thiên Tuyết cô nương không cần để ý.

Nàng ta bây giờ là người trong lòng của Vương gia, cho dù muốn truy cứu cũng phải nhẫn nại, đem chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.

Tô Thiên Tuyết cười, cầm tay Khinh Vân Nhiễm, ôn nhu nói:

-Tỷ tỷ tha thứ cho muội muội, cũng đừng khách khí như vậy, gọi ta là Thiên Tuyết đi!

Khinh Vân Nhiễm hạ mắt, sóng mắt liễm diễm, thản nhiên nói:

-Thiên Tuyết chuyện ngày hôm qua ta nghĩ là ngươi hiểu lầm, ta với Vương gia trong lúc đó, căn bản không có…

Lời còn chưa dứt thì đã bị Tô Thiên Tuyết cắt lời:

-Tỷ tỷ muốn nói chuyện gì Thiên Tuyết đã biết rõ, bất quá Thiên Tuyết muốn khuyên tỷ tỷ là nên sớm bỏ ý định rời Vương phủ đi. Thực không dám giấu, hôm qua ta đề cập đến chuyện tỷ tỷ muốn rời khỏi phủ, không nghĩ tới Hiên đột nhiên giận dữ, ta cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy chàng có vẻ mặt như vậy.

Khinh Vân Nhiễm thầm nghĩ, thật sự là như vậy sao? Nâng mắt nhìn vẻ mặt Thiên Tuyết không giống là nói dối, nàng nhẹ nhàng mím môi, thản nhiên nói:

-Muội muội vất vả rồi!

Tô Thiên Tuyết cười đạm, mềm mại nói:

-Tỷ tỷ không giận Thiên Tuyết là tốt rồi, nếu đã nhận lỗi, Thiên Tuyết cũng nên chuẩn bị một phần lễ.

Khinh Vân Nhiễm sửng sốt, Tô Thiên Tuyết mỉm cười ý bảo, Hạnh nhi bên cạnh móc ra một chùm chìa khóa, đưa cho nàng ta, đôi môi nàng ta dịu dàng nói:

-Tỷ tỷ cũng không phải là phạm nhân, nếu như khóa tỷ tỷ thì còn ra bộ dáng gì nữa, Hiên lần này làm hơi quá đáng!

Trước mắt Khinh Vân Nhiễm sáng ngời, không khóa nàng nữa thật sự là một chuyện cực kỳ tốt, nâng mắt nhìn về phía Tô Thiên Tuyết, trong mắt dâng lên cảm kích:

-Thiên Tuyết, cám ơn ngươi.

Tô Thiên Tuyết mỉm cười, đưa chìa khóa cho Khinh Vân Nhiễm:

-Tỷ tỷ vui là tốt rồi.

Khóe miệng Khinh Vân Nhiễm mỉm cười nhận lấy chìa khóa, Tú nhi thấy thế bước lên phía trước, nói:

-Vương phi, để Tú nhi làm.

Khinh Vân Nhiễm không từ chối, Tú nhi mở xích dưới chân nàng ra, trong lòng thở dài. Rốt cuộc thì đối với nàng, Thiên Tuyết là địch hay là bạn? Nàng không biết nàng ta đã thuyết phục Tiêu Thần Hiên như thế nào để mở xích cho nàng, nhưng từ đó có thể thấy được nàng ta ở trước mặt hắn lời nói rất có trọng lượng.

Tô Thiên Tuyết đột nhiên đề nghị:

-Tỷ tỷ, chúng ta ra vườn một chút đi!

Đầu tiên Khinh Vân Nhiễm sửng sốt, lập tức gật đầu cười:

-Tốt, lâu rồi ta cũng không đi ra ngoài.

*

Khinh Vân Nhiễm mặc y phục màu xanh, tóc dài mềm mại, cùng Tô Thiên Tuyết dạo bước trong vườn hoa, lẳng lặng thưởng thức sắc xuân viên mãn, mẫu đơn lung linh, phù dung, hải đường, xá tử đỏ bừng, vô cùng mềm mại, mùi hương thoang thoảng bay vào mũi làm người ta vui vẻ thoải mái, như si như túy.

Tô Thiên Tuyết vui sướng xoay tròn người, cúi đầu nhẹ ngửi hương hoa, ngẫu nhiên ngắt một bông hoa cài lên tóc, trông vô cùng sinh động.

Khinh Vân Nhiễm cúi đầu thở dài, nếu như nàng ta ở trong hoàn cảnh của nàng thì liệu có thể vô tư như vậy không? Nhưng nàng biết, số mạng thì không thể đổi được.

Tô Thiên Tuyết lặng lẽ đến gần, khẽ cười nói:

-Tỷ tỷ, chúng ta đi ngắm sông đi.

Khinh Vân Nhiễm lấy lại tinh thần, vẻ mặt như gặp nạn, nói:

-Nhưng là…

Tô Thiên Tuyết lập tức xóa đi nghi ngờ của nàng:

-Tỷ tỷ yên tâm đi! Hiên chỉ nói không cho phép tỷ ra Vương phủ chứ không nói là không cho tỷ đi lại trong Vương phủ.

Khinh Vân Nhiễm nhìn nụ cười ngọt ngào của nàng ta, đành nói:

-Cũng được!

Nước Bích hồ trong vắt sáng ngời như một tấm gương sáng soi được hết mây trắng trên trời, một thân hình mảnh mai phiêu dật như liễu rủ ngã vào trong nước, gió nhẹ phất qua, mặt nước gợn sóng rung động giống như tiên cảnh chốn nhân gian.

Không biết như thế nào, Khinh Vân Nhiễm đột nhiên cảm thấy bụng khó chịu, ngồi xổm xuống, cách đó không xa đột nhiên vang lên những tiếng thét kinh hoàng chói tai.

-Tiểu thư rơi xuống nước rồi, người đâu, mau tới cứu…

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Ngược Khí Phi
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...