Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Ngược Khí Phi – Chương 38

Thất Ngược Khí Phi

Tác giả: Thiển Tiểu Lê Qua
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiêu Thần Hiên không cách nào cự tuyệt, đành phải nhẹ nhàng cúi xuống hôn môi nàng ta, trong lòng hắn có cảm giác tội lỗi.

Tại sao hắn lại có tâm tình này? Hắn vẫn rất tin Thiên Tuyết là hóa thân của Minh Nguyệt, thay thế nàng trở về bên cạnh hắn, tại sao trái tim hắn không có cảm giác vui sướng gì? Rõ ràng cả dung mạo lẫn tính cách không khác biệt là bao nhưng hắn không hề động tâm như xưa, người phụ nữ từng chiếm trọn trái tim hắn, đã từ bao giờ mà sắc mặt, nụ cười của nàng đã trở nên mơ hồ trong đầu hắn?

Sắc trời dần tối sầm, ánh đỏ chiều ta như máu bao phủ toàn bộ Vương phủ, chân trời chỉ còn chút ánh nắng chiều, Tiêu Thần Hiên đang ở trong phòng, gió đêm thổi qua người hắn làm hắn cảm thấy lạnh lẽo, hắn mở to mắt, lẳng lặng nhìn dung nhan xinh đẹp dưới thân, đột nhiên cảm thấy kinh hãi, hắn đã làm sai rồi sao?

*

Ban đêm u tĩnh, gió mát hây hẩy, trời đêm đầy sao, vầng trăng treo cao tỏa ra ánh sáng dìu dịu, mùi hương hoa thoang thoảng, bóng đêm này vô cùng mê người.

Nam Phong uyển, Khinh Vân Nhiễm đang nằm trên giường, cửa sổ đột nhiên mở ra, một luồng gió lùa vào, kéo màn lụa hồng nhạt, lộ ra ngũ quan tinh xảo của Khinh Vân Nhiễm.

Một nam tử thân hình cao lớn đeo mặt nạ bạc đột nhiên xuất hiện, một thân hắc y, tóc dài đen như mực búi sau đầu đơn giản, nam tử yên lặng không phát ra một tiếng động đi tới bên giường, ngón tay thon dài lưu luyến chạm nhẹ lên khuôn mặt thanh lệ của nàng, thấp giọng:

-Thanh Thanh…

Đột nhiên Khinh Vân Nhiễm mở đôi mắt đang buồn ngủ làm cho con ngươi đen thâm thúy của Lãnh Tuấn không khỏi chấn động, bàn tay giữa không trung bất động, bị lời nói của nàng ngăn lại, đôi mắt to trong suốt chợt hiện, một lúc sau nàng cười lãnh đạm:

-Ngươi là…người cứu ta lần trước ra khỏi Vương phủ?!

Lãnh Tuấn rút tay về, trong mắt hiện lên xấu hổ, trời sinh hắn tính hơi xấu hổ nhưng lại lạnh lùng, đây là lần đầu tiên hắn chủ động tìm phụ nữ, làm cho lòng hắn cảm thấy bất thường.

Khinh Vân Nhiễm nhìn ra hắn không được tự nhiên, lông mi cong vút buông xuống, môi anh đào khẽ mở, thản nhiên nói:

-Ách, chuyện lần trước, cám ơn ngươi.

-Ngươi tên là gì?

Lãnh Tuấn thản nhiên hỏi, tiếng nói của hắn trong trẻo, lạnh lùng, nhưng lại làm cho người khác có cảm giác an tâm.

-Khinh Vân Nhiễm.

Khinh Vân Nhiễm bất giác mỉm cười, dù sao đây cũng chỉ là một người xa lạ mới được gặp mặt, làm sao có thể có cảm giác an tâm được?

-Mưa rào phương qua, khinh vân ám nhiễm, bỗng nhiên đích xác. (câu này như ngâm thơ ý nhưng tớ không có bản raw thành ra chẳng biết nghĩa chính xác của nó là gì, đành edit thế này vậy >.

Lãnh Tuấn trầm giọng, tiếng nói êm ái mang theo vài phần say lòng người.

-Tên rất hay!

-Ngươi là?

Khinh Vân Nhiễm ngồi xuống, quần áo trên người mỏng manh làm cho thân hình như ẩn như hiện (so hot), ý thức được mình thất thố, má không khỏi đỏ lên, lãnh Tuấn biết ý thi lễ quay người đi, nàng vội vàng mặc thêm bên ngoài một bộ y phục màu trắng.

-Lãnh Tuấn.

Hắn thản nhiên nói.

-Lãnh Tuấn, người cũng như tên.

Khóe miệng Khinh Vân Nhiễm nhẹ câu, lộ vẻ cười, nâng mắt nhìn mặt nạ bạc trên mặt hắn, bật thốt:

-Tại sao ngươi lại muốn che mặt? Ta có thể thấy diện mạo thật của ngươi một chút không?

Lãnh Tuấn giật mình, đôi mắt sáng lên, hắn gật đầu tháo mặt nạ ra.

Khinh Vân Nhiễm tự nhận sau khi nàng tới cổ đại thì gặp qua rất nhiều mỹ nam nhưng trong lòng không khỏi kinh ngạc, khuôn mặt trước mắt này như có ánh trăng sáng bao quanh, khuôn mặt tuấn mỹ trong suốt, diện mạo tuyệt thế, trong sáng tinh khiết.

Đôi mắt đen của Lãnh Tuấn sáng lên, bình tĩnh nhìn nàng, vẻ mặt ngốc nghếch rất đáng yêu, thấp giọng hỏi:

-Ta trông rất kỳ quái sao?

Khinh Vân Nhiễm lấy lại tinh thần, vội vàng lắc đầu, đôi mắt híp lại, mím môi ca ngợi, nói:

-Không phải, ta chỉ là không nghĩ ngươi lại đẹp trai đến vậy!

Đôi mắt Lãnh Tuấn chợt lóe lên, khóe miệng bất giác cười nhẹ, hắn lấy từ trong người một khối ngọc bội đưa cho nàng, trầm giọng nói:

-Cái này, tặng cho ngươi.

-Cho ta?

Khinh Vân Nhiễm sửng sốt, nhìn khối ngọc bội trong tay khắc hình rồng bay uốn lượn rất sống động, giống như muốn hóa thành thật cưỡi mây bay đi, chất ngọc tinh khiết trong suốt, chắc chắn, tinh xảo, dưới ánh trăng tản ra ánh sáng ôn nhuận nhu hòa.

Lãnh Tuấn gật đầu nói:

-Nếu như ngươi gặp phải phiền toái, cứ cầm nó đi đến Phong Nguyệt lâu (là cái thanh lâu lúc trước đó), tìm Tố Vân cô nương. Ngọc bội này có một công dụng kỳ diệu, đó là khi nhỏ một giọt máu tươi vào thì chờ cho đến khi màu máu biến thành xanh biếc, ăn vào có thể giả chết, mười hai canh giờ sau sẽ tỉnh lại nhưng ngươi phải nhớ kỹ chỉ có thể nhỏ một giọt máu, nếu như nhỏ nhiều hơn thì ngươi vĩnh viễn cũng không tỉnh lại được.

-Tại sao cho ta cái này?

Khinh Vân Nhiễm kinh ngạc nhìn hắn, dù sao cũng chỉ là một người không quen biết mới gặp có hai lần, nàng không biết thân phận của hắn, cũng không biết hắn có mục đích gì, nàng có thể tin sao?

Trong mắt Lãnh Tuấn hiện lên khác thường, đôi mắt thâm thúy nhìn nàng, môi khẽ mở, thản nhiên nói:

-Nhất định sẽ có lúc ngươi dùng đến nó, nếu như ngươi muốn rời khỏi Vương phủ.

Trong mắt Khinh Vân Nhiễm hiện lên vội vã, vội vàng xốc chăn đứng dậy, dây xích dưới chân phát ra nhiều tiếng động, tay nắm lấy tay hắn, cầu khẩn:

-Lãnh Tuấn, ngươi cứu ta ra ngoài có được không?

Lãnh Tuấn nhìn thấy dây xích dưới chân nàng, mắt đỏ rực, hai tay nắm chặt, nhẫn nại nói:

-Xin lỗi, bây giờ thì không được, ba tháng sau, ta nhất định mang ngươi rời khỏi Vương phủ.

Lòng Khinh Vân Nhiễm căng thẳng, lẩm bẩm nói:

-Phải chờ ba tháng nữa sao?

Lãnh Tuấn đột nhiên xúc động, muốn xóa đi đau thương trong mắt nàng:

-Cho dù bây giờ ta cứu ngươi ra ngời nhưng ngươi chỉ yên ổn nhất thời. Với tính khí của Hiên Vương, hắn ta nhất định không từ bỏ!

Sau ba tháng, kinh thành sẽ có loạn gió tanh mưa máu, ám sát Hiên Vương, hắn cũng muốn có thời gian sắp xếp.

Khinh Vân Nhiễm thầm nghĩ, hắn nói không sai, Tiêu Thần Hiên nhất định ngầm điều tra nàng ở nơi nào, thề không bỏ qua, dẫm vào vết xe đổ lần trước, nàng không muốn như thế.

Trong lòng mừng rỡ không chịu nổi, phảng phất như nhiều ngày chạy trốn trong bóng tối đột nhiên gặp được ánh bình minh lúc rạng đông, nàng mỉm cười, nói:

-Cám ơn ngươi! Nhưng ta không biết tại sao ngươi lại giúp ta?

Tầm mắt lãnh Tuấn rơi vào khóe môi đang mỉm cười của nàng, ánh mắt sáng rỡ, trong mắt toát ra ánh nhìn phức tạp, thản nhiên nói:

-Không có lý do gì cả, chỉ là ta muốn giúp ngươi thôi!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Ngược Khí Phi
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...