Thần Y Xuất Chúng – Chương 187: Hãm hại
Thần Y Xuất Chúng
Trên xe cảnh sát, Hoàng Hách bị còng tay, bên trái và bên phải anh đều có cảnh sát ngồi canh chừng hai bên.
“Thằng khốn, coi như mày đen đủi, đắc tội với ai không đắc tội, lại đi đắc tội với Đông thiếu gia, ngoan ngoãn đi, thì bọn tao đây sẽ để mày đỡ nếm mùi đau khổ!”, một tên cảnh sát đắc ý nói.
“Cái gì, đỡ nếm mùi đau khổ cái mẹ gì!”, nhưng đúng lúc này, tên cảnh sát ngồi trên ghế lái phụ đột nhiên mặt biến sắc, hung dữ nói: “Thằng khốn dám đánh tao, hôm nay bố mày không làm cho mày tâm phục khẩu phục thì bố mày không phải là đàn ông!”.
Người này chính là tên cảnh sát bị Hoàng Hách tát cho một cái quay như chong chóng tại chỗ.
Hoàng Hách lạnh lùng nhìn người này, trong mắt lộ ra vẻ chế nhạo. Đột nhiên, Hoàng Hách lên tiếng: “Mấy vị, có thể cho tôi gọi cuộc điện thoại không?”.
“Không được, giờ mày là phạm nhân, tuyệt đối không được sử dụng bất kỳ thiết bị thông tin nào!”, tên cảnh sát ngồi ở ghế phụ lắc đầu mạnh, nói với vẻ coi thường: “Giờ còn muốn tìm người nhờ vả, tao thấy mày đừng hi vọng nữa thì hơn! Đắc tội với Đông thiếu gia, còn có ai dám đứng ra lấy lại công bằng cho mày, mày tưởng mày quen với bí thư thành ủy sao?”.
Trên mặt Hoàng Hách bất giác lộ một vẻ cổ quái.
Bí thư thành ủy, anh đúng là quen thật mà. Nhưng chuyện này e là Lưu Đông sẽ không biết gì mấy. Những gì Lưu Đông biết chắc chỉ là cảnh Lộ Phi biểu dương Hoàng Hách trong buổi họp báo lần trước thôi. Nhưng những chi tiết trên buổi họp báo đó sẽ không phát ra ngoài, Lưu Đông đương nhiên sẽ không biết được quá nhiều về mối quan hệ giữa Lộ Phi và Hoàng Hách.
Nếu hắn biết mối quan hệ giữa Lộ Phi và Hoàng Hách, cho dù cho hắn thêm mười lá gan cũng không dám thực hiện âm mưu như ngày hôm nay.
Thấy vẻ mặt Hoàng Hách lộ ra nụ cười, sắc mặt tên cảnh sát giao thông ngồi trên ghế phụ vô cùng khó coi, nụ cười của Hoàng Hách chẳng phải là đang mỉa mai anh ta sao?
Vì sự tôn nghiêm trong lòng anh ta, tên cảnh sát này trừng mắt nhìn Hoàng Hách.
Nhưng khi ánh mắt anh ta trừng lên nhìn Hoàng Hách, một luồng mơ hồ đột nhiên dấy lên trong lòng anh ta, một giây sau, ánh mắt anh ta trở nên hơi đờ đẫn.
“Tôi muốn gọi một cuộc điện thoại được không?”, Hoàng Hách nhìn mắt của đối phương hỏi lại một lần nữa.
“Không được!”, hai tên cảnh sát ngồi bên cạnh anh đều đồng thanh trả lời.
Nhưng điều khiến bọn họ kinh ngạc đã xảy ra. Chỉ thấy tên cảnh sát ngồi ghế phụ đột nhiên quát lên một tiếng: “Để cậu ta gọi!”.
“Nhưng mà đội phó...”, hai tên cảnh sát thắc mắc nói: “Điều này không đúng với quy tắc mà”.
“Quy tắc cái gì mà quy tắc, chấp hành mệnh lệnh đi!”, đội phó lớn tiếng nói.
“Rõ!”, hai tên cảnh sát không còn cách nào, đành đồng ý.
Hoàng Hách cảm thấy buồn cười, giơ tay ra nói với tên cảnh sát ngồi bên cạnh: “Nào, trả điện thoại cho tôi”.
Tên cảnh sát bị Hoàng Hách hỏi không còn cách nào, đành miễn cưỡng lấy điện thoại vừa tịch thu xong đưa lại cho Hoàng Hách.
Hoàng Hách đón lấy điện thoại, chậm rãi mở máy, gọi vào số của ông Liễu. Dù sao Lộ Phi cũng là bí thư thành ủy, lúc này chắc vẫn đang xử lý việc ở trong quán bar Lãng Tử, Hoàng Hách cũng không muốn làm phiền anh ta. Hơn nữa, Hoàng Hách cũng không muốn nợ Lộ Phi quá nhiều món nợ tình cảm. Vả lại tuy ông Liễu chỉ là người phụ trách của Dưỡng Hư Đường, nhưng thế lực cũng không nhỏ, có ông ấy ra mặt giải quyết là đủ rồi.
“Ông Liễu ạ, cháu bị cảnh sát bắt rồi, vâng, vu oan cho cháu uống rượu rồi lái xe!”, đầu dây bên kia vừa bắt máy, Hoàng Hách liền cười ha ha nói.
“Được, chuyện này cứ giao cho tôi!”, giọng nói của ông Liễu có phần tức giận, ông nói thẳng luôn.
“Vâng, ông giúp cháu nhé”, nói xong, Hoàng Hách liền cúp máy và đưa lại điện thoại cho tên cảnh sát bên cạnh.
Nhưng đúng lúc này, tên đội phó đội cảnh sát ngồi ghế phụ đột nhiên quát lên: “Mẹ kiếp, ai bảo các cậu cho cậu ta gọi điện thế hả!”.
“Hả?”, nhìn thấy sự tức giận của đội phó, hai tên cảnh sát e dè nói: “Đội phó, chẳng phải là anh bảo chúng tôi cho hắn gọi điện thoại sao, anh quên rồi à?”.
“Cái gì, là tôi?”, đội phó sa sầm mặt mày nhìn cấp dưới, trong mắt đầy vẻ thắc mắc.
Nhưng hai tên cấp dưới cũng đều gật đầu công nhận, chắc chắn là như vậy.
“Đúng là gặp ma rồi, sao mình không nhớ gì nhỉ”, tên đội phó gãi đầu, mặt mày sưng xỉa nói: “Các cậu nhớ cho kỹ, chúng ta chưa từng cho cậu ta gọi điện thoại, chúng ta là những vệ sĩ của nhân dân, sẽ không bao giờ làm trái với quy định!”.
“Rõ, đội phó, chúng tôi hiểu rồi!”, hai tên cảnh sát nghiêm nghị gật đầu, chỉ còn lại Hoàng Hách cười mà như không phải cười, nhìn hai người họ mà không nói gì.
“Hừ!”, đội phó lườm Hoàng Hách một cái, hắng giọng một tiếng rồi không nói gì nữa.
Theo như chính sách, người lái xe bị kiểm tra thấy uống rượu lái xe sẽ bị đưa thẳng đến một nơi khác để thẩm vấn, từ đó tránh xảy ra những chuyện nhờ cậy mối quan hệ. Mấy tên cảnh sát giao thông ‘có thẩm quyền’ này đưa Hoàng Hách đến thẳng một thành phố có tên là Cao Thành ở bên cạnh Hải Thành.
Lúc này, Hoàng Hách đeo còng tay, bị hai tên cảnh sát đứng hai bên đưa Hoàng Hách vào trong phòng thẩm vấn của một chi đội cảnh sát ở Cao Thành.
Vào đến phòng thẩm vấn, Hoàng Hách bị còng luôn vào ghế thẩm vấn, trước mặt anh là một ngọn đèn công suất lớn chiếu thẳng khuôn mặt anh. May mà Vô Thượng Tiên Đồng của Hoàng Hách sớm đã miễn dịch với những thứ này rồi.
Nhưng phía đối diện Hoàng Hách là mấy tên cảnh sát đang đứng trang nghiêm, một trong số đó chính là tên đội phó đã áp tải Hoàng Hách đến đây.
“Tên gì!”.









