Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? – Chương 57

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tạ Thiếu Ly lập tức mở to mắt, ngồi dậy nhìn nàng.

Lâm Tư Niệm bị dọa giật mình, lắp bắp nói: “Huynh sao lại tỉnh rồi... không đúng, huynh giả ngủ!”

Ánh mắt Tạ Thiếu Ly sáng rực nhìn nàng, giọng nói khàn khàn mang chút hơi men, trầm thấp mà từ tính: “Muội vừa nãy, nói gì?”

“Huynh giả ngủ?”

“Không đúng, câu trước.”

“... Muội, muội thích huynh?”

Lâm Tư Niệm càng nói càng nhỏ, cúi đầu, mặt đỏ đến tận mang tai.

Cả người Tạ Thiếu Ly giật một cái, trợn mắt ngẩn người hồi lâu, bỗng ôm chầm lấy nàng, hai người song sóng ngã xuống trên chiếc giường chật hẹp.

Y ôm rất chặt, Lâm Tư Niệm có thể nghe thấy nhịp tim đang đập loạn của y. Không biết bao lâu, y nâng tay đắp chăn lại cho Tạ Thiếu Ly, thỏa mãn thở ra một hơi, nói: “Giấc mơ này thật đẹp.”

“...”

Lâm Tư Niệm thật sự hết cách với y rồi.

Thật tức mà...

Cứ tức cứ giận, Lâm Tư Niệm cứ thế mà ngủ luôn, mơ thấy một giấc mơ hết sức lộn xộn, lúc tỉnh lại đã là hoàng hôn, bên cạnh giường đã không còn người.

Nàng xốc chăn đứng dậy, xoa mí mắt nhìn khắp nơi tìm bóng dáng Tạ Thiếu Ly, liền phát hiện y đang ngồi phát ngốc bên cửa sổ không xa.

Con người Tạ Thiếu Ly đâu ra đấy, rất ít khi ngẩn ra như vậy. Lâm Tư Niệm kinh ngạc nhìn sườn mặt chìm trong ánh tà dương của y, nghĩ thầm bộ dáng y ngẩn người cũng đẹp trai như vậy!

Lâm Tư Niệm ngồi dậy xuống giường, Tạ Thiếu Ly tỉnh lại trong suy nghĩ sâu xa, vội vàng đứng dậy nhìn nàng, yết hầu khẽ động, bộ dáng muốn nói lại thôi. Nửa ngày sau mới thốt ra một câu: “Muội tỉnh rồi.”

Y bức rứt không yên, ánh mắt Lâm Tư Niệm lại có ý cười, hé miệng nói: “Huynh cũng tỉnh rồi.”

Nàng chính là nói đến chuyện say rượu. Tạ Thiếu Ly lại nhớ đến chuyện khác, thân ảnh cao lớn đứng ngược ánh tà dương đỏ rực, khiến cả người Lâm Tư Niệm chìm vào trong bóng tối.

Tai y đỏ ửng, nói: “Lúc ta uống say, có nói lỡ hay thất thố gì không?”

Đâu chỉ nói lỡ hay thất thố, trực tiếp biến thành một người khác luôn rồi, đúng là vừa đáng yêu vừa đáng giận! Lâm Tư Niệm bật cười, vô thức mò vào trong ống tay áo, muốn lấy mấy tờ giấy Tuyên Thành kia ra cho y xem.

Nhưng vừa chạm vào ánh mắt thấp thỏm của Tạ Thiếu Ly nàng liền đổi ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Da mặt Tạ Thiếu Ly mỏng như vậy, tâm lại dễ vỡ như sứ, nếu y biết mình uống say không chỉ ghen tuông vớ vẩn, có có sở thích viết thơ oán giận, nhất định sẽ xấu hổ muốn chết.

Hay là đừng trêu y nữa. Nghĩ đến đây, Lâm Tư Niệm thuận thế phủi ống tay áo không nhiễm hạt bụi của mình, lắc đầu cười: “Không có, huynh chỉ ngủ một lúc thôi.”

Tạ Thiếu Ly không nghi ngờ thở phào nhẹ nhõm. Hình như lại nhớ đến chuyện gì, y lại hỏi: “Mấy hôm trước mua cho muội ít son phấn và nữ trang, sao không thấy muội dùng, không thích sao?”

Đề tài này thực sự chuyển không đột ngột chút nào...

“Muội dùng rồi.” Lâm Tư Niệm vén tay áo lên, bày ra vòng ngọc trên cổ tay cho y nhìn: “Huynh xem, không phải đây sao!”

Da Lâm Tư Niệm rất trắng, vòng tay xanh biếc bên trong khiến cổ tay nàng như hàm sương ngưng tuyết. Ánh mắt Tạ Thiếu Ly tối lại, suy nghĩ lại không biết bay đến phương nào.

Y đặt cuốn sách trong tay xuống, có chút nghiêm túc mở miệng: “Lúc nãy ta mơ một giấc mơ...”

“!!!”

Lâm Tư Niệm có một loại cảm giác không tốt.

Quả nhiên, Tạ Thiếu Ly nói tiếp: “Trong mộng, muội nói muội... thích ta.”

Ánh mắt y sáng rực nhìn về Lâm Tư Niệm, khiến nàng vô cùng ngượng, lắc ngón tay nhỏ giọng nói: “Huynh đã nói là nằm mơ mà.”

Ánh sáng trong mắt Tạ Thiếu Ly tối dần, có chút thất vọng “ừm” một tiếng: “Giống như thật vậy.”

Cái biểu tình như tiếc hận này của huynh là sao hả?

Lâm Tư Niệm cắn môi đỏ, sửa lời nói: “Được được rồi, là thật đó!”

Tạ Thiếu Ly chợt nâng mắt lên nhìn nàng, trong ánh mắt mơ hồ lóe lên ánh hào quang.

Lâm Tư Niệm nhìn ánh hoàng hôn mờ ảo ngoài cửa sổ, trời chiều ẩn dưới những tán cây bạch quả làm cả một vùng trời như chìm trong sự trầm lắng mĩ lệ. Nàng nghĩ: Thời tiết hôm nay thật đẹo, bầu không khí cũng tốt, tâm tình nàng cũng tốt, y đứng trước mặt... lại càng tốt.

Thật sự là một ngày thích hợp để nói chuyện yêu đương.

Nàng hít sâu một hơi, nhìn thẳng y nhả ra từng câu từng chữ rõ ràng: “Đúng vậy! Muội thích huynh! Từ ngày đi dự yến tiệc lúc huynh cõng muội xuống thềm thì muội càng rõ, muội không thể khống chế được trái tim của mình, trái tim của muội...” Nàng chỉ vào n.g.ự.c mình: “Luôn kêu gào muốn lại gần huynh.”

“Muội thích ta.” Cả người Tạ Thiếu Ly bối rồi, trên gương mặt lạnh lùng khó thấy được hiện ra vài phần ngờ ngàng, không thể tin nói: “Muội không ghét ta sao? Ta đã hại muội thành như vậy, muội vẫn không ghét ta?”

Không biết vì sao, sau khi nghe y nói lời này, sống mũi của Lâm Tư Niệm có chút cay. Nàng không thích Tạ Thiếu Ly nhắc lại chuyện đã qua, khiến nàng có cảm giác hình như y cưới nàng chỉ...vì bù đắp tội lỗi mà thôi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...