Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? – Chương 45

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Tư Niệm cuống lên. Giang Vũ Đồng mím môi nhịn cười, an ủi nói: “Chỉ là lực còn yếu, mỗi ngày cần phải tăng cường luyện tập. Nói không chừng một hai năm sau muội có thể trở thành đệ nhất nữ xạ thủ bách phát bách trúng đó.”

Lâm Tư Niệm được Giang Vũ Đồng khen đến vui vẻ, trong lòng lặng lẽ gỡ xuống tấm biển “tình địch” trên người Giang Vũ Đồng đổi thành những người bạn tốt ít ỏi của mình.

Hai người luyện b.ắ.n cung ở hậu viện hơn một canh giờ, cho đến khi trời bắt đầu tối, gió nổi lên Lâm Tư Niệm mới luyến tiếc thu tay, mời Giang Vũ Đồng đồng đến chính điện nghỉ ngơi dùng trà.

Triệu Anh ở hành lang huých Tạ Thiếu Ly một cái, hất cằm về phía hai mỹ nhân đang nắm tay bước đi đến: “Vũ Đồng nhà ta thật quá lợi hại, chưa bao lâu mà đã thu phuj được tiểu biểu tẩu rồi.”

Tạ Thiếu Ly lạnh lùng liếc Triệu Anh: “Bảo Vũ Đồng nhà đệ sau này đừng đến Tạ phủ nữa, nàng ấy trong đầu đều là những điều kỳ quái, ta sợ sẽ dạy hư Phi Phi.”

“Ồ, rõ ràng còn chưa hôn qua mà đã bắt đầu gọi nhũ danh của muội ấy rồi?” Thấy Vũ Đồng nhà mình bị Tạ Thiếu Ly ghét bỏ, Triệu Anh nhất thời thấy sắc quên nghĩa, bắt đầu mỉa mai.

“Hôn rồi.” Tạ Thiếu Ly vẻ mặt nghiêm túc phản bác.

Triệu Anh xem thường đến cực điểm, cũng lười tranh cãi vấn đề ấu trĩ như thế này với y. Trên mặt liền nở nụ cười niềm nở chào Giang Vũ Đồng: “Hai người nói chuyện gì mà lâu vậy”

Bên ngoài Giang Vũ Đồng tỏ ra thanh thuần nhưng thật ra bên trong là một bụng ý xấu, chuyển tầm mắt nói: “Chúng ta đang nói, sau này cần phải nổ lực kiếm bạc, sau đó nuôi thật nhiều tiểu bạch kiểm, mỗi ngày lâm hạnh một người.”

Còn chưa nói xong, sắc mặt Tạ Thiếu Ly và Triệu Anh nháy mắt đã đen lại.

Tạ Thiếu Ly trừng Triệu Anh: Ta biết nàng ta sắp dạy hư Phi Phi nhà ta rồi!

Triệu Anh cũng có nổi khổ khó nói, vừa tức vừa oan. Rõ ràng hắn đã thể hiện rõ ràng như vậy rồi, Giang Vũ Đồng sao lại có thể nói nhũng lời như đ.â.m vào tim hăn như vậy chứ!

Hắn tức giận đùng đùng kéo lấy Giang Vũ Đồng đi tới cửa: “Muội cùng ta về nhà, ta có lời muốn nói với muội.”

Lâm Tư Niệm trơ mắt nhìn Giang Vũ Đồng bị kéo đi, mờ mịt nói: “Ngồi một lát đã rồi hẳn đi, chúng ta còn chưa đi uống trà mà!”

“Mưa rồi, để bọn họ về đi.” Vẻ mặt Tạ Thiếu Ly cũng cau lại, kéo tay Lâm Tư Niệm vào phòng ngủ.

Cổ tay Lâm Tư Niệm bị Tạ Thiếu Ly nắm đến phát đau, lảo đảo đi sau lưng y, cũng không biết y vì sao lại giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Đi được vài bước, Tạ Thiếu Ly liền dừng lại, xoay người nghiêm nghị nói: “Muội đã thành thân với ta rồi thì không được hối hận.”

Lâm Tư Niệm mở to mắt: “Muội... muội có hối hận đâu...”

“Cũng không được tìm tiểu bạch...” Còn chưa nói xong, Tạ Thiếu Ly lại cảm thấy bộ dáng ăn dấm chua của mình thật quá mất mặt, chỉ có thể nghẹn họng im lặng, nhìn Lâm Tư Niệm như đang giận.

“Tiểu bạch gì cơ” Tiểu bạch kiểm?” Lâm Tư Niệm xem như đã biết vì sao Tạ Thiếu Ly tức giận rồi. Tạ Thiếu Ly quả nhiên là rất để ý đến mình! Nghĩ như vậy, trong lòng Lâm Tư Niệm vừa mừng vừa sợ. Trái tim đang treo lơ lững từ tối qua đã có thể an tâm hạ xuống rồi.

Nàng xảo quyệt cười như hồ ly, nhìn không được được voi đòi tiên, trêu Tạ Thiếu Ly: “Muội đi tìm tiểu bạch kiểm làm gì? Phải biết rằng, khắp Lâm An này cũng không thể tìm thấy nam tử thứ hai nào có thể tuấn tú hơn phu quân đâu, có huynh rồi, những người khác trong mắt muội đều giống như bùn nhão vậy, chẳng đáng để nhắc đến.”

Sắc mặt Tạ Thiếu Ly hơi nguôi giận, lại cảnh cáo: “Không được tin những lời của Giang Vũ Đồng, không được làm bậy với nàng ta.”

“Ly ca ca đang ghen sao.” Lâm Tư Niệm như một đứa nhỏ được ho kẹo, hồn nhiên cười, dương dương đắc ý.

Vành tai Tạ Thiếu Ly ửng đỏ, chuyển ánh mắt: “Giang Vũ Đồng là người giang hồ, hành sự tự nhiên không để ý hậu quả. Muội không giống vậy, muội là thế tử phi của Tạ phủ.”

Nghe vậy, ý cười trên khóe môi Lâm Tư Niệm thoáng chốc cứng đờ, rồi dần biến mất.

Ngọt ngào trong lòng cũng tan biến, hiện lên chút đắng chát. Thì ra y chỉ đang cảnh cáo mình đừng làm ra chuyện gì trái với đạo lý mang lại phiền phức cho Tạ gia sao?

Nháy mắt, cõi lòng Lâm Tư Niệm thay đổi rất nhanh, rũ xuống mi mắt che đi sự chua xót, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo thâp giọng nói: “Muội biết rồi.”

Lâm Tư Niệm ủ rũ, lúc này Tạ Thiếu Ly mới ý thức được bản thân đã nói sai. Y vốn là lo lắng Lâm Tư Niệm sẽ bị tổn thương, nhưng rất rõ ràng là Lâm Tư Niệm đã hiểu lầm ý của mình rồi.

Tạ Thiếu Ly có chút đau lòng, muốn đến kéo tay Lâm Tư Niệm nhưng lại bị nàng tránh đi.

“Muội vào phòng trước đây.” Nàng cúi đầu nói rồi nhanh chóng rời đi.

Tạ Thiếu Ly nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, tức giận đ.ấ.m lên cột trụ đỏ ở hành lang làm bụi ở xà nhà chấn động mà rơi xuống.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 45

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...