Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? – Chương 44

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai người nam nhân trầm mặt rất lâu, mỗi người đều thở dài một tiếng cho đường tình duyên trắc trở của mình.

Binh khí của Giang Vũ Đồng là một thanh kiếm mềm mại dài ba tấc, mỏng như giấy, mềm như xà, lúc mua lên càng linh động vạn phần.

“Các chiêu thức của Tạ Thiếu Ly sắc bén kiên cường, chúng ta cứ dùng những chiêu cứng để đấu sẽ đánh không lại, phải dùng như khắc cương.” Sau một bộ kiếm pháp, nàng lại nâng thanh kiếm trong tay đến trước mặt Lâm Tư Niệm: “Chiêu thức lúc nãy đã nhớ rõ chưa, thử xem nào?”

Lâm Tư Niệm ngượng ngùng xua tay, cong mắt cười: “Không cần không cần đâu. Muội đã nhớ hết các chiêu thức rồi, chỉ là chân của muội bất tiện, chỉ sợ lại té ngã.”

Chân trai Lâm Tư Niệm hơi khập khiểng, Giang Vũ Đồng tự nhiên cũng nhìn thấy. Nàng cũng không cưỡng cầu, chỉ nhẹ gật đầu, tay phải khẽ động, kiếm đã chui vào trong tay áo.

Giang Vũ Đồng và nàng sóng vai ngồi dưới tàng cây bạch quả, ngắm bầu trời mờ mịt: “Chân của muội, là có chuyện gì vậy?”

“Bảy năm trước không cẩn thận ngã trên cây xuống nên bị gãy.”

Nếu như người khác nghe đến đây, trên mặt ít nhiều gì cũng sẽ lộ ra một chút đồng tình, chỉ có Giang Vũ Đồng là mặt không đổi sắc, nghiêm túc nói: “Cha ta có quen một người, người đó vốn là thái y trong cùng, do phạm tội mới phiêu bạt giang hồ. Nếu như muội không để ý, ta có thể nhờ người mời người đó đến khám cho muội.”

Cho dù lời của Giang Vũ Đồng là thật tình thật ý hay là chỉ thuận miệng nói ra, Lâm Tư Niệm cũng đều cảm tạ sự nhiệt tình của nàng, sự phong bị với nàng trong lòng cũng giảm đi không ít. Nàng rất rõ chân của mình sẽ không trị khỏi được, nhưng vẫn cúi đầu nhẹ giọng nói câu “cám ơn”.

Giang Vũ Đồng cười khúc khích, “Chỉ là nhấc tay một cái, cám ơn cái gì. Nghe nói y thuật của người đó rất lợi hại, lúc trước ta bệnh đến sắp chết, chính người đó đã cứu sống ta đó.”

Lúc Giang Vũ Đồng nói “bệnh đến sắp chết”, Lâm Tư Niệm còn có chút nghi ngờ: “Giang tỷ tỷ mắc phải bệnh gì? Nhìn tỷ còn khỏe mạnh hơn ta nhiều đó!”

“Bệnh từ trong bụng mẹ. Mẹ của ta lúc mang thai mệt mỏi bôn ba khắp nơi, truyền lại căn bệnh hen suyễn, không chịu được lạnh cũng không chịu được nóng, lúc phát bệnh giống như đi một vòng xuống quỷ môn quan. Hai năm nay nhờ chăm chỉ luyện võ mới hô hấp bình thường được. Thục Xuyên năm nay quá lạnh, mẹ ta sợ ta lại phát bệnh nên đưa ta đến chổ quận chúa Vĩnh Ninh để tránh đông.”

Căn bệnh đe dọa nguy hiểm như vậy nhưng Giang Vũ Đồng lại nói ra rất nhẹ nhàng, ý cười trong mắt vẫn không giảm, bình tĩnh giống như đang nói chuyện của người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Thì ra con người hoàn mỹ như Giang Vũ Đồng cũng có khuyết điểm trong người?

Lâm Tư Niệm nảy sinh một loại cảm giác đồng cảm, nghĩ một lát, thử hỏi: “Giang tỷ tỷ cũng từng có hôn ước chưa?”

Giang Vũ Đồng ngẩn người giống như bị người khác nhìn thấy điều mình lo lắng, híp mắt cười: “Ta sẽ không thành hôn đâu. Một mình tự do tự tại tốt biết bao, lại không cần phải giặt giũ nấu cơm nuôi con.”

Nhưng sống một mình cũng sẽ rất cô đơn. Lâm Tư Niệm bị cách nghĩ lập dị khác người của nàng làm hoảng sợ: “Gặp được một người nam nhân mà mình thích cũng không thành thành sao?”

Giang Vũ Đồng lắc đầu.

Mắt của nàng rất lớn, nhìn vào trông rất nhu hòa, nhưng lúc cười lên lại có chút tùy tiện: “Vì sao lại phải tự mình thắt cổ trên một thân cây chứ? Ước nguyện lớn nhất đời này của ta là tiếp nhận quán rượu của mẹ ta rồi kiếm thật nhiều thật nhiều bạc, sau đó phiêu bạc giang hồ, nuôi một đám tiểu bạch kiểm khôi ngô tuấn tú, mỗi ngày lâm hạnh một người, một tháng cũng không bị trung lặp.”

Lâm Tư Niệm bị những lời nói tự nhiên của nàng làm chấn kinh đến không nói nên lời: “Còn... còn có thể như vậy à?”

“Sao lại không thể, nhân sinh trên đời này chẳng phải tận hưởng lạc thú trước mắt sao.” Giang Vũ Đồng nghịch ngợm nháy mắt với Lâm Tư Niệm, giọng nói thanh lãnh trong trẻo, nói năng rất có khí phách: “Nam nhân có thể tam thê tứ thiếp, chẳng lẽ nữ nhân không thể tam phu tứ lang sao?”

Lâm Tư Niệm cạn lời không thể phản bác.

“Không nói những điều này nữa, đều dọa muội hoảng luôn rồi.” Giang Vũ Đồng vỗ thường y đứng dậy, đưa tay kéo Lâm Tư Niệm: “Hay là ta dạy muội b.ắ.n cung đi. Bắn cung chỉ cần đứng một chổ, sẽ không đả thương chân của muội.”

Lâm Tư Niệm cũng là một người không chịu ngồi yên, lập tức gật đầu, hào hứng đi lấy cung tiễn.

Giang Vũ Đồng đứng bên cạnh chỉ nàng cách nhấc vai giương cung, Lâm Tư Niệm học rất nhanh, mũi tên trong tay vèo một tiếng b.ắ.n ra. Mũi tên thứ nhất b.ắ.n lệch một chút, đến mũi thứ hai thứ ba cơ bản đều có thể b.ắ.n trúng hồng tâm.

“Muội quá lợi hại rồi, rất có thiên phú.” Giang Vũ Đồng vừa khen xong liền nhìn thấy một trận gió thu kéo tới, mũi tên trên hồng tâm lắc lư một chút rồi rớt xuống.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...