Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tầm Thần Ký – Chương 131

Tầm Thần Ký

Tác giả: Trường Lộ Cô Hành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không biết nghĩ đến cái gì, Thanh Hoan lại cười tự tin nói:

“Họa Cốt Hồng Quân! Ngươi vẫn tự phụ tự đại như trước kia! Mà không biết rằng, chỉ cần linh hồn ta gặp phải công kích, thì bọn họ sẽ tức khắc men theo Thông Linh Tâm Tùy này mà xuất hiện trước mặt ngươi.

Ngươi có thể phá được một cái Diệt Hồn Đỉnh, nhưng có chắc chắn, bọn họ sẽ không có phương pháp khác bắt lại ngươi!?”

Thanh Hoan chỉ vào cái khóa xanh lục trong trái tim mình, mỉm cười đầy khiêu khích.

Họa Cốt Hồng Quân nhìn cái khóa xanh lục mà hơi nhăn mặt, ánh mắt đỏ lên, phiếm một tia sát khí.

Thật không nghĩ tới, chân chính làm khó hắn chính là ở chỗ này.

Đám người kia cũng chịu bỏ được, Thông Linh Tâm Tùy – thần khí trấn phái mà cũng lấy ra dùng.

Mặc dù vậy, Họa Cốt Hồng Quân vẫn chưa chịu bỏ cuộc, không đến vạn bất đắc dĩ, hắn sẽ không dùng tới phương án cuối cùng.

Đường đường nam tử hán đại trượng phu như hắn, còn là tiền bối sống mấy vạn năm, nếu bá chiếm thân thể của một nữ nhân sống lay lắt qua ngày thì có vẻ không thể nào nói nổi.

Nghĩ vậy, Họa Cốt Hồng Quân chuyển đổi ngữ điệu thành mềm mỏng, dáng vẻ quan tâm hỏi Thanh Hoan:

“Trong những năm này, ngươi sống có tốt không? Tiểu Đào bị bọn họ nhốt đi đâu rồi?”

Nghe vậy, trong lòng Thanh Hoan dâng lên chuông cảnh báo, dè chừng mà nói:

“Ta thừa biết mục đích của ngươi là gì! Ngươi chớ có làm ra vẻ quân tử!”

Họa Cốt Hồng Quân cũng không tức giận, chậm rãi mà ngồi xếp bằng ở trong ý thức không gian của Thanh Hoan, trò chuyện thân thiết như người đối diện là lão bằng hữu lâu ngày không gặp:

“Thanh Hoan! Ngươi là một phân thân, một ý thức tách ra từ thân thể ta, chẳng lẽ ngươi không hiểu được nỗi lòng và thông cảm cho những đau khổ mà ta phải trải qua sao? Ta tuy không tốt lành gì, nhưng bọn họ thì tốt sao? Đều là một đám giả mạo chính nhân quân tử thôi.

Ngươi không nhớ rõ bọn họ đối xử với ngươi, với ta một cách tàn độc thế nào sao? Tiểu Đào yêu ngươi, ta không can thiệp, nhưng nàng cũng là vô tội, nàng vì ngươi mà bị liên lụy, ngươi không cảm thấy có lỗi sao?

Hiện tại nàng sống chết ra sao còn không biết được, ngươi lại khư khư cố chấp mà giam giữ ta ở nơi này, ngươi không cảm thấy mình ích kỷ?”

Thanh Hoan nhíu mày, ánh mắt lạnh băng nhìn Họa Cốt Hồng Quân, nói:

“Ta làm tất cả, đều là vì muốn tốt cho nàng.

Giam giữ một đại ma đầu như ngươi, đổi lại tự do và sinh mệnh cho nàng ấy, ta cảm thấy đáng giá!”

“Còn nữa, đừng lấy những lý do, đau thương mà ngươi phải gánh chịu để lấp li3m cho hành động sai trái mà ngươi đã từng làm.

Con người trên thế gian này, có ai mà không đau khổ, nhưng chẳng lẽ ai đều phải giống như ngươi, dùng một con mắt căm ghét tất cả, lấy trái tim thù hận phán xét đời, và dùng hành động tàn bạo của mình để thương tổn những sinh linh vô tội?”

Họa Cốt Hồng Quân cười phá lên, dáng vẻ cực kỳ khinh thường:

“Sinh linh vô tội? Ngươi có nhầm không thế? Ta giết những nữ nhân đó, đều là những loại phụ nữ không tam tòng tứ đức, lẳng lơ phản bội.

Để tồn tại trên đời, chỉ giỏi làm khổ người khác thôi!”

Thanh Hoan nghe vậy lắc đầu phản bác:

“Không, đạo tâm của ngươi đã có vấn đề, hành động mà ngươi làm cũng sai lầm.

Thiên địa đều có luân hồi, thiện ác đều sẽ có ngày đền trả, không đến lượt ngươi thay trời hành đạo.

Bọn họ cho dù có sai lầm, nhưng không đáng tội chết, mà ngươi lại vì thù hận trong lòng mình, ích kỷ nhỏ nhen giận cá chém thớt lên đầu bọn họ.

Ngươi đã làm gì còn không rõ sao? Người sống sờ sờ bị ngươi xẻo da cắt thịt, rút cốt lấy máu, linh hồn vĩnh viễn đều không thể siêu sinh? Ngươi so với ma đạo còn đáng sợ hơn.

Bởi vậy bọn họ đều phải hợp lực tiêu diệt ngươi là điều dễ hiểu!”

Họa Cốt Hồng Quân từ trong miệng phân thân của mình nghe được những lời oán trách chân thật, phảng phất thấy được những kẻ đã chết kia đứng trước mặt mà chất vấn hắn, hắn chỉ cười lạnh, sương đen quanh mình càng thêm nồng nặc, khinh miệt nói:

“Thanh Hoan, ngươi chỉ nhìn được một mặt mà không thấy được mặt sau của nó.

Tất cả hành động của ta đều do ai tạo thành? Tất cả… đều là do nữ nhân ham vinh hoa phú quý kia tạo thành.

Ta đối với nàng không đủ tốt sao? Ta moi hết tim gan phèo phổi cho nàng, nhưng đổi lại cả mảnh chân tình đó là gì ngươi biết không? Ha hả… một ly thuốc độc? Một viên Phá Thần Đan… hay cùng người nam nhân khác ân ái, chỉ huy vạn người chính đạo đến chỉ vì diệt trừ ta?

Ngươi vĩnh viễn đều sẽ không cảm nhận được, bị người mình tin tưởng và yêu nhất phản bội là cảm giác gì! A! Nếu có ngày ngươi trải qua, ngươi sẽ nhận ra, không chỉ đơn giản là muốn hủy diệt thế giới mà thôi đâu!!!”

Thanh Hoan nhìn Họa Cốt Hồng Quân rít gào, ánh mắt đỏ ngầu, dường như có thể thấy được lệ quang lưu động trong đó.

Bất chợt, Thanh Hoan hơi sửng sốt.

Hắn đã trải qua vạn năm như thế, mà vẫn không thể quên được những thống khổ mà nữ nhân kia mang đến.

Phải yêu bao sâu thì mới hận sâu như thế?

Thanh Hoan hít sâu một hơi, trong lòng lại cảnh giác lên, lão cáo già này rất giảo hoạt, tuyệt đối không thể mềm lòng mà thả chạy hắn:

“Cho dù thế nào, thì đó đã là chuyện của nhiều năm trước.

Hiện tại ta có trách nhiệm giam giữ bản thể của ngươi, ngươi đừng tốn công vô ích nữa!”

Họa Cốt Hồng Quân thấy chiêu này không được, cũng không nản lòng, mà đột nhiên nhớ đến một chuyện, cười như không cười nhìn Thanh Hoan:

“Ta đột nhiên nhớ đến một chuyện thú vị, ngươi có muốn nghe hay không?”

Lại tới nữa!!!

Trong lòng Thanh Hoan cảnh giác mãnh liệt, lão già này lại muốn làm gì!?

Mang theo tâm tư cảnh giác, hắn nhắm mắt niệm thanh tâm chú, dưới đáy lòng mặc niệm như tụng kinh:

“Ta không nghe… ta không nghe… ta không nghe!”

Họa Cốt Hồng Quân cũng mặc kệ Thanh Hoan có muốn nghe hay không, ánh mắt đã thông qua linh thức không gian nhìn đến bên ngoài, nhìn đến cây hoa đào sau lưng Thanh Hoan, vui sướng khi người gặp họa nói:

“Có một chuyện mà ngươi không biết nhỉ? Thật ra Tiểu Đào… Tiểu Đào là một con thụ yêu ngàn năm, và có khế ước với nữ nhân kia.

Ngươi nghĩ xem, với tính cách của nữ nhân kia, sẽ dễ dàng mà hi sinh khế ước thú của mình chỉ để đe dọa ngươi giam giữ ta sao? Ta nên nói ngươi ngu… hay không ngu đây? Vậy chỉ có một khả năng… là Tiểu Đào tự nguyện phối hợp, làm ra một vở kịch… để lừa ngươi…!”

“Đừng nói nữa! Ta không tin ngươi!” Thanh Hoan gắt gỏng gầm lên, trong lòng tự nhủ lời của Họa Cốt Hồng Quân không thể coi là thật.

Nhưng, thân xác bên ngoài, hai tay của hắn siết chặt lại đã bán đứng tâm sự của hắn.

Họa Cốt Hồng Quân tiếp tục nỉ non, từng câu từng chữ chậm rãi phá vỡ phòng tuyến mà Thanh Hoan cất công xây dựng nên:

“Ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện rất lâu về trước, khi đó nữ nhân kia vẫn còn ở bên cạnh ta.

Ta và nàng đi Tầm Tinh Cốc tìm kiếm Hoa U Sơn Thảo, sau đó vô tình rơi vào một cái ảo trận do Ma Tộc tạo thành.

Ở trong đó, một nhóm Ma nhân khát máu đang đồ sát một thôn, hòng tìm được Thụ Chi Nguyên.

Ta và nữ nhân kia gặp Tiểu Đào đang chạy trối chết, nữ nhân kia thiện tâm bèn nài nỉ ta ra tay cứu Tiểu Đào.

Ta ra tay, đánh đuổi hết Ma nhân, dựng lại kết giới bảo hộ cho toàn bộ tộc nhân của Thụ giới.

Tiểu Đào trọng thương nặng, nữ nhân kia đã dùng tất cả sức lực để cứu về, sau đó trợ nàng lên vị trí tộc trưởng của Thụ giới.

Thanh Hoan, ngươi thử nói xem, ơn cứu mạng so với hảo cảm nam nữ với ngươi, thì cái nào trọng hơn?”

Ngón tay Thanh Hoan run rẩy kịch liệt, sự tin tưởng cũng rơi mất từng khối, dù vậy hắn vẫn cố bám víu cho đến khi niềm tin cạn kiệt:

“Không phải ngươi nói? Khi ấy là ngươi đánh đuổi ma nhân cứu nàng.

Ta không tin tưởng, nàng có thể vong ân phụ nghĩa mà hại ngươi!”

Họa Cốt Hồng Quân lắc đầu, mỉm cười châm biếm:

“Không! Ngươi lại nghĩ sai rồi.

Ta khi ấy là bàng quan đứng nhìn, chỉ vì nữ nhân kia nài nỉ nên mới ra tay thôi.

Hơn nữa, lúc ta ra tay thì Tiểu Đào đã trọng thương hôn mê.

Nàng ta tỉnh lại là lúc nữ nhân kia sớm tối chăm sóc.

Bởi vậy, Tiểu Đào cảm động và mang ơn, trước sau chỉ có nữ nhân kia mà thôi!”

Thanh Hoan còn chưa tin tưởng, phản bác:

“Nhưng sau đó, nữ nhân kia không nói cho Tiểu Đào, ngươi mới là ân nhân thật sự của nàng sao?”

Họa Cốt Hồng Quân cười lạnh nói:

“Ai biết nữ nhân kia suy nghĩ cái gì! Có lẽ, bắt đầu từ thời gian đó, hoặc có thể sớm hơn, nàng ta đã phản bội ta… ha hả, ta cũng thật buồn cười! Uổng cho ta tài trí, thông minh hơn người, lại không nhận rõ sớm được bản chất của người bên cạnh!”

Đến đây mới thôi, Thanh Hoan không thể không chấp nhận một sự thật, một sự thật máu chảy đầm đìa...

Tiểu Đào lừa hắn!

Không phải Họa Cốt Hồng Quân, không phải Bát Sinh Môn, không phải Thiên Âm Ngũ Nhạc, mà là…

Tiểu Đào!!!

Thanh Hoan đột nhiên ngẩng đầu nhìn không trung, sau đó nhìn Họa Cốt Hồng Quân, ngón tay hơi siết chặt rồi buông lỏng, chém đinh chặt sắt nói:

“Ta có thể giúp ngươi mở khóa của Thiên Thu Họa.

Nhưng ngươi phải dùng Lăng Hư Kính phong ấn giúp ta Thông Linh Tâm Tùy, ta muốn ra ngoài, muốn một lời giải thích vì tất cả!”

“Tâm tranh ở đâu? Dẫn đường đi!” Họa Cốt Hồng Quân đạt được mục đích rồi, tâm trạng phơi phới, cũng dễ nói chuyện hơi.

Thanh Hoan hít sâu một hơi, từ dưới đất đứng lên, nói với Họa Cốt Hồng Quân:

“Ngươi ra khỏi linh thức không gian, đi theo ta!”

Họa Cốt Hồng Quân hóa thành khói đen bay ra, lơ lửng phía sau Thanh Hoan.

Hai người cất bước đi vào nhà tranh, đi ngang qua cái bàn đặt ở chính giữa, Lâm Tổ Nhi bị trói gô ở trên đó, dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn hai người.

Họa Cốt Hồng Quân rất có hứng thú mà nhìn ngó các loại hình cụ treo xung quanh cùng với Lâm Tổ Nhi, chậc lưỡi:

“Chậc! Không hổ là phân thân của ta, rất có tiền đồ!”

Thanh Hoan liếc hắn một cái, bỏ mặc Lâm Tổ Nhi, hai người tiếp tục tiến vào một tầng hầm ngầm phía sau nhà tranh..

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tầm Thần Ký
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...