Tầm Gửi – Chương 13: Quẹt thẻ của tôi
Tầm Gửi
13. Quẹt thẻ của tôi
Cửa thang máy vừa khép lại, Chu Khải Hiên đã chống ngược tay lên vách thang máy, dồn Tô Trân vào một góc, gặng hỏi: “Sao thế, mới mấy ngày không gặp mà phu nhân thân yêu của tôi lại nhớ nhung tôi đến mức này, đích thân chạy tới tận công ty để kiểm tra cơ à?!”
Khuôn mặt Chu Khải Hiên ghé sát quá mức, sự suy đoán vô căn cứ khiến gã tức tối giận dữ, biểu cảm gương mặt co giật quá đà, khóe môi méo xệch vì bực bội khiến Tô Trân nhìn mà thấy buồn nôn cả người.
“Tôi chỉ tới phỏng vấn thôi, chưa từng nói về mối quan hệ của chúng ta với bất kỳ ai.” Tô Trân đưa tay chống lên ngực gã.
Chu Khải Hiên rõ ràng chẳng tin lời giải thích của cô, cười khẩy một tiếng: “Sau này phu nhân muốn gặp tôi thì cứ việc bảo lễ tân thông báo một tiếng, tôi nhất định đích thân xuống đón cô lên lầu, không cần phải nhọc công tốn sức thế này đâu. Ban nãy tôi không công khai thân phận phu nhân tổng giám đốc của cô, chắc không giận tôi đấy chứ? Hử?!”
“Tôi không có...” Tô Trân né tránh ánh mắt của gã.
Chu Khải Hiên bóp lấy cằm Tô Trân, ép cô phải nhìn thẳng vào mình: “Phu nhân tuyệt đối đừng trách tôi tuyệt tình, là do cô không nể mặt tôi trước... Lần sau đến gặp tôi, cô có thể chọn bộ đồ nào cho ra hồn một chút được không, chứ không thì cô bảo tôi mở miệng thế nào để giới thiệu người vợ xinh đẹp của mình với người ngoài đây?”
Tô Trân thầm mắng chửi trong bụng, có trách thì trách ba Chu Chính Đình của anh kìa, xé nát bộ đồ công sở cô dày công chuẩn bị thành một mớ giẻ rách.
Tô Trân gạt tay Chu Khải Hiên ra: “Ban nãy anh không nghe Mạnh tổng khen tôi thể hiện trong buổi phỏng vấn rất tốt à? Tôi rảnh rỗi quá hóa rồ mà đi diễn một vở kịch chu toàn đến thế sao? Công việc của anh vừa bận vừa mệt, tôi nhàn rỗi ở nhà ăn không ngồi rồi sợ bị người ta chê cười khinh ghét, tôi muốn tìm một công việc chấm công đi làm nhận lương cũng có tội à? Tôi lo bị trượt phỏng vấn người ta chê cười nên mới giấu anh, lại càng không thể trước mặt nhân viên của anh vạch trần việc tôi là người vợ hữu danh vô thực của anh được.”
Chu Khải Hiên vẫn không chịu buông tha, sờ lên cổ áo Tô Trân: “Phu nhân đúng là chu đáo thật đấy, nhưng cho dù cô có qua được vòng phỏng vấn thì thời gian thử việc cũng có sát hạch đánh giá cả thôi.”
“Chỉ cần công ty công bằng, công chính với tôi, việc thử việc có được giữ lại hay không hoàn toàn dựa vào thực lực của bản thân tôi. Chu tổng trăm công nghìn việc, không cần phải hao tâm tổn sức nhắm vào một nhân viên què quặt còn chưa nhận việc như tôi đâu. Chỉ là có một chuyện anh đừng quên, thứ Ba tuần sau là sinh nhật mẹ, anh nhớ dành sẵn thời gian đấy.”
Chu Khải Hiên nghe vậy bèn rút điện thoại ra liếc nhìn lịch, gã quả thật đã quên khuấy mất. Thuận tay gã thêm một mục cần làm vào lịch trình trên điện thoại.
Tình cảm vợ chồng giữa hai người nhạt nhẽo như nước lã. Câu nói này của Tô Trân là xuất phát từ lòng hiếu thảo hay là tâm cơ tính toán, Chu Khải Hiên nhất thời không đoán ra được.
Thấy nét mặt Chu Khải Hiên đã dịu bớt đôi phần, Tô Trân nhân cơ hội bồi thêm: “Ngày ấy sắp tới gần rồi, nếu anh bận đến mức không có thời gian chọn quà thì có cần tôi chuẩn bị giúp không?”
Chuyện Chu Khải Hiên đang băn khoăn bị Tô Trân nói trúng tim đen, gã bất giác khẽ nhướng mày: “Khoản chọn quà cho phụ nữ tôi thật sự không thạo lắm. Đã là cô có lòng thì tôi đương nhiên nhận ý tốt này. Chỉ cần có thể dỗ cho mẹ tôi vui vẻ, thẻ của tôi cô cứ việc quẹt thoải mái.”
Trong lúc nói chuyện, thang máy đã chạm tới tầng một.
Chu Khải Hiên lập tức lùi về góc đối diện, lầm bầm nói một câu: “Công ty còn có việc, tôi tiễn cô tới đây thôi.”
Cửa thang máy mở ra, Tô Trân không nói một lời, sải bước đi thẳng ra ngoài.
Ba nhân viên đang đợi thang máy bên ngoài định bước vào, trông thấy Chu Khải Hiên đứng bên trong liền vội vàng né sang một bên cúi đầu chào hỏi, đứng nguyên tại chỗ chờ Chu Khải Hiên bước ra trước.
Dưới góc nhìn của họ, người phụ nữ vừa bước ra khỏi thang máy chắc chắn là khách đến thăm, nếu không thì sao có thể đến một câu chào từ biệt cũng chẳng thèm nói, cứ thế quay ngoắt gáy bỏ đi trước mặt Chu Khải Hiên.
Chu Khải Hiên đứng chôn chân trong thang máy có phần lúng túng, bèn chủ động lên tiếng: “Vào đi, tôi lên lầu.”
Đám nhân viên lúc này mới dám bước vào thang máy.
Nhìn theo bóng lưng rời đi của Tô Trân khi cánh cửa thang máy từ từ khép lại, Chu Khải Hiên bỗng thấy quen mắt một cách kỳ lạ, hình như trước đó đã từng bắt gặp một bóng lưng tương tự ở đâu rồi.
/
Nhân cơ hội chọn quà cho mẹ chồng, Tô Trân dự định tiện đường ghé qua trung tâm thương mại xem cửa hàng trực tiếp của Bino thế nào.
Chiếc tủ trưng bày hút khách ở vị trí bắt mắt nhất bày kín các sản phẩm mới của mùa này, còn các mẫu mã kinh điển thì lại bị nhét sâu tận bên trong góc quán.
Bao bì của dòng sản phẩm mới mang tên “Ánh Xuân” có màu sắc tươi sáng nhẹ nhàng, gần như đã loại bỏ hoàn toàn các yếu tố họa tiết bàn cờ đen trắng kinh điển của Bino, ngay cả tên thương hiệu lồng bên trong cũng đổi kiểu chữ, thậm chí còn khiến người ta nảy sinh ảo giác cửa hàng Bino này đã sang nhượng cho chủ khác.
Khách hàng đi ngang qua tấm áp phích quảng cáo trước cửa thỉnh thoảng liếc mắt ngắm nhìn cô người mẫu tràn đầy sức sống trên poster, nhưng chẳng một ai dừng chân xem kỹ phần giới thiệu sản phẩm in chữ nhỏ tí hon kia.
Tô Trân bước vào trong tiệm, nhân viên bán hàng mắt sắc liền cầm hộp quà sản phẩm mới niềm nở tiến lên tiếp thị.
Vừa nghe Tô Trân chỉ muốn hỏi thông tin về dòng sản phẩm kinh điển, vẻ nhiệt tình trên mặt nhân viên bán hàng lập tức nguội ngắt, giơ tay chỉ về phía dãy kệ hàng nằm sâu tít bên trong.
Rất rõ ràng, công ty đã điều chỉnh lại hệ số hoa hồng bán hàng.
Dòng kinh điển xưa nay vốn chẳng thiếu khách quen trung thành, hoa hồng nhân viên kiếm được rất thấp; trong khi sản phẩm mới đang cần khai phá thị trường, mức hoa hồng bán hàng đằng sau chắc chắn được trả cao hơn nhiều.
Tô Trân đi đến kệ trưng bày bên trong, chọn lấy một thỏi son màu cổ điển hiệu ứng lì mịn màng. Vốn còn muốn hỏi thêm xem kem lót và kem dưỡng da có chương trình ưu đãi gì không, nhưng thấy cô nhân viên bán hàng lại đang ôm hộp quà sản phẩm mới bám riết lấy vị khách khác, cô liền gạt bỏ ý định mua thêm.
Thanh toán tiền xong xuôi, Tô Trân không lấy túi đựng, tiện tay nhét thỏi son mới mua vào túi áo. Đang sải bước về phía tiệm trang sức, cô nhận được cuộc gọi từ em gái Tô Linh gọi tới.
Tô Linh: “Chị ơi, bạn trai mới quen rủ em đi ăn món Pháp, em muốn mua bộ đồ đàng hoàng một chút, chị cho em mượn ít tiền được không?”
Tô Trân: “Cần bao nhiêu?”
Tô Linh ấp a ấp úng báo một con số: “Mười nghìn tệ...”
Tô Trân khựng bước chân: “Chị vừa mới đóng cho em hơn trăm nghìn tệ tiền học phí xong, chị gái em bây giờ là kẻ thất nghiệp chứ không phải máy in tiền đâu nhé. Em là một đứa sinh viên đại học còn chưa ra trường, cần làm gì mà lắm tiền thế?”
“Em đã tiết kiệm lắm rồi mà! Đợt trước mất điện thoại em còn chẳng mua máy mới, phải nhặt máy cũ của chị dùng tạm này. Số chị sướng thế, kiếm được ông chồng giàu nứt đố đổ vách, đương nhiên đâu cần phải chịu cái bực mình khi đi làm thuê... Mẹ ngày nào cũng cằn nhằn bảo em chỗ nào cũng thua kém chị, cho nên em mới đổi anh bạn trai mới này, gia cảnh nghe đâu cũng khá giả lắm, em phải nỗ lực nắm bắt cơ hội chứ. Lần đầu tiên anh ấy dẫn em đến nhà hàng cao cấp, em không thể làm mất mặt anh ấy được... Nên chị giúp em đi mà... Không thì cho em năm nghìn tệ cũng được.”
Tô Trân sờ tới chiếc thẻ tín dụng trong túi áo, cấn đi cấn lại trong lòng bàn tay. Đây là chiếc thẻ Chu Khải Hiên đưa cho cô sau khi kết hôn, trước giờ cô chưa từng dùng đến, lần này là vì muốn mua quà giúp gã nên mới mang theo bên mình.
Thẻ của chồng mình, cớ sao phải tiếc không dám quẹt...
Tiền của Chu Khải Hiên, cho dù cô không tiêu thì cũng bị gã đem tiêu cho người đàn bà khác mà thôi...
Tô Trân rút chiếc thẻ từ trong túi ra, giơ lên trước mắt: “Được rồi, lát nữa chị chuyển cho em. Chỉ là, em đừng vội tin sái cổ mấy lời của đàn ông, làm gì cũng phải nâng cao cảnh giác cho bản thân một chút.”
Chi phí nhân công ở nước ngoài không hề thấp, Tô Trân thời đi học từng làm không ít việc bán thời gian, cộng thêm trước khi khóa tài khoản mạng xã hội cũng có thêm thu nhập từ quảng cáo thương hiệu, thế nên quỹ đen nhỏ của cô vẫn còn một khoản tiết kiệm.
Ban đầu cô dự định dùng tiền riêng của mình để mua quà sinh nhật cho mẹ chồng, giờ thì cô đã đổi ý rồi.
Thế là cô từ thẻ của mình chuyển sang cho Tô Linh 5.000 tệ.
Nhìn tin nhắn chuyển khoản thành công, Tô Trân chợt nhớ lại lần đầu tiên cô đi xem mắt với Chu Khải Hiên, ánh mắt gã quét từ đầu đến chân cô ngập tràn vẻ khinh miệt, y hệt như nét mặt chán ghét khi gã bắt gặp cô ở thang máy công ty ban nãy...
Tô Trân liền bồi thêm khoản chuyển tiền 5.000 tệ thứ hai cho Tô Linh.











![Đám Đồ Đệ Này Phản Rồi [NPH]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-47322-1783000249-150x150.webp)

