Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta Thu Các Tiểu Lão Đại Làm Đồ Đệ – Chương 116

Ta Thu Các Tiểu Lão Đại Làm Đồ Đệ

Tác giả: Phù Đảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vì xác nhận Tiểu Hồ thật sự có năng lực này hay là trùng hợp nên mọi người muốn cố ý thí nghiệm thêm vài vần.Có thể là Hà Sơ Lạc vẫn chưa quen thuộc với các sư huynh nên khi bọn họ đơn độc lại đây để hy vọng thí nghiệm ra được một chút về năng lực của nàng thì Hà Sơ Lạc lại hơi khẩn trương, hoàn toàn không phát huy ra được kỹ năng mị hoặc.Ngu Sở dứt khoát ấn chuyện này xuống trước, chờ về sau trong lúc nàng không hay biết gì sử dụng năng lực đó thì bàn lại sau.Hà Sơ Lạc vào môn phái nhiều ngày như vậy đã thả lỏng hơn rất nhiều khi được Cốc Thu Vũ dẫn dắt, cũng là thời điểm tìm tòi căn cơ của nàng xem nên dạy dỗ thế nào.Dựa theo nguyên tác miêu tả thì Tiểu Hồ vẫn luôn làm Thánh Nữ cho đến khi gặp phải đoàn đội của vai chính, thế nên hẳn là nàng không có những người chuyên nghiệp khác dạy dỗ quá, gần như chỉ dựa vào quá trình lớn lên chưa được khai hóa còn có thể làm nữ chính được dạy dỗ một cách hệ thống bị thương nặng, điều này chứng minh kỳ thực nàng rất có tiềm lực.Cũng không biết Hà Sơ Lạc hỗn huyết có làm quen được sự dạy dỗ của môn phái tu tiên hay không.Chờ sau khi các sư huynh đệ và Tiểu Cốc vẫn còn lưu luyến rời khỏi, Ngu Sở tiếp đón Tiểu Hồ vào viện của mình.Ở sau núi nàng có một tiểu viện đơn độc, so với viện mà các đồ đệ ở trong Chủ Phong thì nơi này của nàng càng thuần khiết hơn một chút.Trời đã khuya, Ngu Sở thắp sáng đèn trên bàn, vừa chuyển đầu thì nhìn thấy Hà Sơ Lạc đang ngoan ngoãn ở một bên nhìn nàng.Trong lòng Ngu Sở không khỏi mềm mại hơn, nàng duỗi tay ra sờ đầu của nữ hài.“Sư tôn.” Tiểu Hồ ngoan ngoãn gọi.Cái từ này là nàng học từ các sư huynh sư tỷ.Ngu Sở kéo nàng ngồi mở mép giường, sau đó nắm lấy cổ tay của nàng và dò xét tư chất.Bình thường thì nhân loại có tư chất tư tiên có thể xem được đại khái nội đan cùng màu sắc linh căn và khuynh hướng cảm xúc của đối phương, lấy điều này để suy đoán tư chất của đối phương như thế nào.Nhưng đan điền trong cơ thể của Tiểu Hồ lại là bộ dáng hoàn toàn bất đồng.Chân khí vận hành của người tu cơ bản là trong suốt, người tu ma là màu đen hoặc mang cảm giác u ám, còn năng lượng trong cơ thể Tiểu Hồ lại đan xen giữa màu trắng và màu tím.Hai loại năng lượng bất đồng cũng không bài xích mà lại chung sống cực kỳ hài hòa.Thoạt nhìn thì màu tím đó là yêu khí.

Còn màu trắng chưa được nàng hấp thu rồi thay đổi trở thành linh khí thật sự.Nói cách khác, Tiểu Hồ có được hai loại thể chất hoàn toàn bất đồng là yêu tu và tu tiên?Loại song thể chất này trên thế gian rất hiếm có.Như Ân Quảng Ly làm phản Tu Tiến giới đến Tu Ma giới cũng là song thể chất.

Chẳng qua dựa theo ban đầu trong nguyên tác thì gã là nam phụ hai được che giấu, vốn lại là Ma Tôn cho nên mới cho gã thể chất hiếm thấy nàyKhông nghĩ tới Tiểu Hồ cũng là như vậy.Ngu Sở giải thích về thể chất của nàng cho Tiểu Hồ, Tiểu Hồ nháy đôi mắt vô tội nhìn Ngu Sở, thoạt nhìn thì bộ dáng rất nghiêm túc, cũng không biết là có nghe hiểu hay không.“Nghe hiểu không?” Ngu Sở hỏi.Hà Sơ Lạc thành thật lắc đầu.Ngu Sở bất đắc dĩ cười cười.“Vốn riêng yêu tu của con là nương con cho con, trừ cái này ra nàng còn đưa cho con rất nhiều năng lượng.” Ngu Sở giải thích, “Yêu tu bình thường muốn bắt đầu tu từ động vật là lựa chọn cầu thiên địa tinh khí mà chuyên tâm tìm tòi lấy, lựa chọn từ yêu tu đến người, lại từ người đến tu tiên đều rất khó khăn.

Mà trời sinh con là yêu lại cũng là người, đã bớt đi trăm năm tu hành gian khổ.”Hà Sơ Lạc có thể chậm rãi tu luyện giống như người tu tiên bình thường nhưng Ngu Sở không tính toán cho nàng học tu tiên chính thống.Tu tiên chính thống thực ra là các đại năng giả đơn thuộc tính dùng kinh nghiệm của chính mình sáng tạo ra một con đường, cực kỳ có tính chất biệt lập.Đừng nói yêu tu hỗn huyết mà ngay cả tu sĩ Song linh căn cũng rất khó dùng phương thức chính thống đi tu luyện.Tiểu Hồ không phải không thể tu, chẳng qua nếu nàng lựa chọn tu tiên chính thống thì chắc chắn sẽ phải chịu rất nhiều mài giũa.

Quan trọng nhất nàng là hỗn huyết, nếu hàng năm cứ áp chế bộ phận yêu kia của bản thân thì thời gian dài có khả năng sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.Cho nên Ngu Sở quyết định không cho nàng chạm vào tu tiên chính thống mà là trực tiếp tu luyện công pháp Tinh Thần.Ngu Sở tự nghĩ ra bộ công pháp này vốn là bởi thuộc tính trong suốt đặc thù của mình, nhưng trải qua các đồ đệ thực nghiệm thì mọi người đều phát hiện tính bao dung trong công pháp của nàng đặc biệt cường.

Bất kỳ thuộc tính trong suốt hoặc là Song linh căn đều có thể cất chứa được.Công pháp Tinh Thần giống như không khí trong suốt vậy, có thể dung hòa với tất cả sự vật.Buổi tối này, trước tiên Ngu Sở dạy Tiểu Hồ đả tọa cùng vận khí như thế nào, Tiểu Hồ còn rất hứng thú.“Bắt đầu từ ngày mai còn cần đọc sách.” Ngu Sở nói, “Không được lười biếng.”Hà Sơ Lạc gật đầu hứng thú bừng bừng.Ngày hôm sau, Cốc Thu Vũ và Lục Ngôn Khanh lấy ra sách giáo khoa đặt nền móng mà mấy năm trước từng học, khi đó bọn họ còn là thiếu niên.Hà Sơ Lạc không biết chữ nên cần dạy từ đầu giống như tiểu hài tử vậy.Vừa mới bắt đầu nàng còn cảm thấy thú vị, kết quả là sau một ngày học thì nàng đều dại ra.Sáu sư huynh sư tỷ khác đều vây quanh bên người nàng nỗ lực sáu người mang một người.“Nga nga nga, khúc hạng hướng thiên ca.” Lục Ngôn Khanh dạy nàng.“Đói đói đói, ăn con ngỗng nướng to.” Tiểu Hồ dại ra nói.*Nga nga nga, khúc hạng hướng thiên ca: Được trích từ bài ‘Vịnh Nga’ (Vịnh Ngỗng) của Lạc Tân Vương.

‘Nga, nga, nga / Khúc hạng hướng thiên ca / Bạch mao phù lục thủy / Hồng chưởng bát thanh ba’.

Dịch: ‘Ngỗng, ngỗng, ngỗng / Cổ cong hướng lên trời mà kêu / Bộ lồng trắng nổi lên trên mặt nước xanh biếc / Bàn chân hồng đẩy làn nước gợn sóng trong veo’.

Diễn nôm: ‘Ngỗng, ngỗng, ngỗng / Cổ cong hướng lên không / Lông trắng trên nước biếc / Chân hồng đẩy sóng trong’ (nguồn havuvhp).

Từ nga ở đây có phát âm gần giống với ngạ (đói) nên Tiểu Hồ mới diễn giải ra vậy ~(‾▿‾~)“Cái này……” Lục Ngôn Khanh kinh sợ.Nếu người nói ra là Thẩm Hoài An thì hắn tuyệt đối tin tưởng sư đệ là cố ý.

Nhưng Tiểu Hồ…… Nhìn xem bộ dáng cả người ngốc nghếch của cô nương này xem, hình như thật sự đã đến cực hạn dự trữ tri thức của nàng rồi.Cái này cũng chưa tính ra gì, rốt cuộc nàng còn muốn học viết chữ đọc sách, từ sáng sớm đến tối mịt Hà Sơ Lạc đều dại cả ra, chỉ có ăn thịt mới có thể làm nàng đạt được niềm vui sướng ngắn ngủi.Vào buổi tối khi các thầy trò tụ lại ăn cơm, các sư huynh nói đến chuyện khó khăn về việc học của Tiểu Hồ, Ngu Sở cũng không biết phải làm sao.Các đồ đệ này của nàng hình như đều hơi khoa trương thì phải.“Không có việc gì, từ từ tới, ngày còn dài mà.” Nàng nói.Ngu Sở nói lời này với ý ban đầu là an ủi tiểu đồ đệ không cần quá sốt ruột, kết quả là khi Hà Sơ Lạc vừa nghe đến Ngu Sở nói như vậy tức khắc mắt tối sầm lại, như bị phán tù chung thân vậy.Thực ra để nàng tu luyện cũng không có vấn đề gì, nhưng đọc sách quá buồn tẻ! Cảm giác giống như đang niệm chú.Sợ Tiểu Hồ sinh ra tâm lý phiền chán với học tập nên mọi người quyết định tạm thời hạ thấp lượng học của nàng lại.Lý Thanh Thành nghĩ ra một chiêu.Thịt Tiêu Dực nướng ăn ngon nhất, mọi người đều thích chứ chưa nói đến Hà Sơ Lạc vốn thèm thịt.Các sư huynh lập dây chuyền sản xuất, Tiêu Dực ở phía sau nướng thịt, Thẩm Hoài An ở bên trong thái thịt, mà ở đằng trước, Lý Thanh Thành kéo hai cái ghế lại đây ngồi đối mặt với nàng.“Tới này, chúng ta đọc thơ nào.” Lý Thanh Thành cầm cái mâm dụ hoặc, “Đọc được một câu được ăn một miếng, tất cả đều đọc được hết thì cả mâm thịt nướng này cho sư muội ăn.”Đôi mắt của Hà Sơ Lạc thẳng tắp.Dưới sức hút của thịt nướng, nàng bộc phát ra tiềm lực vô hạn, cuối cùng đọc được bài thơ đầu tiên trong cuộc đời hồ yêu của nàng một cách trắc trở.Nhìn Tiểu Hồ ôm mâm ăn thịt vui vẻ, Lục Ngôn Khanh và Cốc Thu Vũ đang vây xem không khỏi có vẻ muốn nói lại thôi.Bọn họ đều hiểu đạo lý, cũng không biết có phải ảo giác hay không mà cảnh tượng này…… Thế nào cũng thấy hơi giống đang huấn luyện khuyển vậy?“Ngày mai chúng ta muốn ôn tập mệnh lệnh --- Khụ, huynh là nói thơ ca hôm nay thôi!” Lý Thanh Thành tuyên bố.Rất tốt, chính tại đây hắn dùng phương thức huấn luyện khuyển để dạy sư muội!“Lý Thanh Thành, có phải sư đệ ngứa da rồi hay không?” Ngữ điệu của Cốc Thu Vũ đầy vẻ nguy hiểm.Lý Thanh Thành vừa quay đầu lại thì nhìn thấy sắc mặt của Cốc Thu Vũ, duc v0ng cầu sinh của hắn lập tức mạnh mẽ lên liên tục xua tay, “Sư tỷ, đệ sai rồi, nhưng hữu dụng là được mà, có phải hay không?”Hắn lại tiến lại gần bên người Hà Sơ Lạc và đụng vào nàng, để nàng đọc lại bài thơ lúc nãy một lần.Tiểu Hồ vừa ăn vừa đọc, đọc trôi chảy hơn nhiều so với vừa rồi.Nhìn thấy biện pháp này hữu hiệu thì Cốc Thu Vũ và Lục Ngôn Khanh vốn cảm thấy không thỏa đáng cũng không thể nói thêm gì.Buổi tối, Cốc Thu Vũ ra sau núi tìm Ngu Sở rồi bĩu môi kể lại chuyện vừa rồi.Sau khi Ngu Sở nghe xong thì thấy buồn cười mà xoa đầu nàng.“Có hiệu quả là được.” Nàng nói, “Thực ra mỗi khi ta dẫn dắt bọn hắn cũng cảm thấy chính mình đang ở huấn luyện khuyển, cũng thế cũng thế.”Loại tồn tại là nam hài này đại khái khi bị quăng quật sẽ cứng cáp hơn nữ hài một chút.Ngu Sở đều là vừa đánh roi uy hiếp vừa cho quả táo ngọt, có đôi khi ngẫm lại trước đây khi huấn luyện bọn họ nàng thật sự cảm thấy bản thân càng giống người thuần thú hơn.Nghe thấy sư tôn nói như vậy nên trong lòng Tiểu Cốc cũng dễ chịu hơn một ít.Tâm tư của nữ hài tỉ mỉ, Lục Ngôn Khanh cũng rất mẫn cảm cho nên hai người đều cảm thấy dùng loại phương thức huấn luyện khuyển để dạy dỗ Tiểu Hồ có phải không tốt lắm hay không.Rốt cuộc thì Tiểu Hồ bị người coi như động vật mà cầm tù tử nhỏ đến lớn, hồ ly và chó cũng đều là động vât cho nên khi bọn họ nhìn thấy cách làm của Lý Thanh Thanh mới cảm thấy trong lòng không thoải mái.Nhưng Ngu Sở lại có ý nghĩ khác.

Đối với hài tử thì cần tùy theo tài năng tới đâu mà dạy, Tiểu Hồ chính là có cá tính tham ăn như vậy, lấy đồ ăn khuyên bảo dỗ dành nàng đúng thật là biện pháp tốt.Hơn nữa dựa theo ánh mắt mà xem thì quá khứ của Tiểu Hồ đúng thật là cực kỳ thương cảm nhưng chính nàng không hề biết điều đó.Nếu ở phương diện này bọn họ quá cẩn thận, coi thân phận hồ yêu của nàng như là một đề tài không thể đề cập tới thì ngược lại rất có thể sẽ làm nàng cảm thấy chính mình là hồ yêu mà không phải cùng một loại người với bọn họ.Nhưng nếu như ầm ĩ chẳng phân biệt ngươi ta như vậy, dùng phương thức thiện ý đối đãi nàng mà không thèm để ý nàng là người hay là hồ thì có lẽ sẽ làm Hà Sơ Lạc không tồn tại bóng ma, ngược lại càng khiến nàng trưởng thành lên.Chờ đến khi tương lai tuổi tâm lý của nàng trưởng thành, quay đầu nhìn lại ký ức mười tám năm nhà giam lạnh băng khi còn nhỏ cũng đã sớm được sự che chở và vui đùa của các sư huynh sư tỷ che lấp không còn rõ nữa.Cốc Thu Vũ trò chuyện với Ngu Sở xong thì lập tức tâm tình cũng khá hơn nhiều.Thời điểm trở về, Ngu Sở có dặn dò, “Nói với sư huynh của con một chút là buổi sáng ngày mai ta muốn bế quan, cơm sáng không cần gọi ta, các con cứ tu luyện bình thường, đừng rời khỏi kết giới là được.”Tuy Cốc Thu Vũ có hai sư huynh là Thẩm Hoài An và Lục Ngôn Khanh nhưng khi Ngu Sở nói sư huynh thì hai thầy trò đều cam chịu là nói đến Lục Ngôn Khanh.“Con đã biết ạ, sư tôn!” Cốc Thu Vũ cười đáp.Trên thực tế, mỗi một lần Ngu Sở ‘bế quan’ một thời gian ngắn thì luôn có quan hệ với hệ thống.Trước đây là hệ thống bên kia chậm rãi thay đổi tu vi của mình ở thế giới khác, mà ngày mai là ngày mà nàng đã thỏa thuận với hệ thống.Không sai, sau khi cách gần mười một năm, rốt cuộc thì hệ thống chó chết này không còn giả chết nữa!Ngu Sở và hệ thống đã nói với nhau, hệ thống tỏ vẻ đồng ý giúp đỡ nàng, đưa nàng trở lại ‘phòng trắng’, cũng chính là địa phương mà xuyên thư luân hồi giả chấp hành huấn luyện một mình.Nàng không có khả năng dạy dỗ đồ đệ những cái mình không biết cho nên nàng phải về lại không gian này tăng lên kinh nghiệm.Từ hệ thống bắt chước ra một không gian huấn luyện giả thiết, mà ở trong không gian đó Ngu Sở sẽ trở thành một hồ yêu hỗn huyết, từ cơ sở là con số không bắt đầu tu luyện công pháp Tinh Thần.Chờ đến sau khi Ngu Sở tu luyện từ đầu tới cuối rồi trở lại thế giới hiện thực thì ở bên ngoài có khả năng còn chưa qua buổi sáng.Trong không gian này không có thời gian lưu động nhưng không có cảm giác khái niệm về thời gian hơn cả mấy trăm năm hơn một ngàn năm.Đối với người thường tới nói thì loại cảm giác này có thể là khổ hình nhưng Ngu Sở chỉ cảm thấy đó là chuyện thường ngày.Sáng sớm hôm sau, khi các đồ đệ ngồi ăn sáng với nhau còn đang nói tới chuyện này.Sư phụ của bọn họ lợi hại như vậy nhưng cũng không có khả năng sẽ dạy yêu tu chứ? Rốt cuộc đây đã không phải là vấn đề bất đồng phương hướng nữa mà là bất đồng cả về chủng tộc a!Kết quả lúc giữa trưa, Ngu Sở xuất hiện.“Sơ Lạc, bắt đầu từ ngày mai ta sẽ chính thức dạy con tu luyện.” Nàng thông báo.Vừa nghe đến lời này thì các đồ đệ khác sợ đến ngây người.“Sư tôn, người, người thật sự biết dạy yêu tu sao ạ?” Thẩm Hoài An không thể tin nổi hỏi.“Đúng là ta lược hiểu một chút.” Ngu Sở bình tĩnh trả lời.____________________________________Editor Thiên Châu Vũ Nhiên có lời muốn nói:Hiện giờ mình đã có thể đăng theo lịch đều đặn rồi, mấy hôm mình bận quá không có thời gian nên mong cả nhà thông cảm cho mình nha (。◕‿◕。).

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta Thu Các Tiểu Lão Đại Làm Đồ Đệ
Chương 116

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...