Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta là Thực Sắc – Chương 98

Ta là Thực Sắc

Tác giả: Tát Không Không
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có thể nói, Hàn Thực Sắc tôi rất độc ác.

Bởi vì, dưới loại tình huống này, tôi vốn không hề áy

náy, ngược lại vẫn tiếp tục làm hại Vân Dịch Phong.

Tôi bứt từng sợi lông trên băng dính xuống.

Sau đó, hướng về phía ánh sáng, “Chà chà chà” ba

tiếng, nói: “Lông này, vừa đen vừa thô, nhổ xuống như vậy, nhất định là rất

đau”

Sau đó, ánh mắt Vân Dịch Phong đen như biển lớn, bên

trong thể hiện tâm trạng tồi tệ cực điểm.

Tôi đương nhiên biết làm như vậy thì hậu quả sau này

đặc biệt nghiêm trọng

Cho nên, tôi đã sớm nghĩ ra được cách thức và tuyến

đường chạy trốn.

Kết quả là, lúc Vân Dịch Phong tức giận lạnh lùng chạy

về phía tôi, tôi duỗi tay đem ‘băng dính mao mao’ (mao:

lông) đã dán hắn cố sức ấn lên

mặt hắn một cái, hét to một tiếng: “Vật về chủ cũ”

Động tác này khá giống với bộ dáng cầm bùa dán trên

trán cương thi trong phim thầy pháp bắt ma.

Một cọng lông đen nhỏ theo động tác này nhẹ nhàng phất

phơ rơi xuống ở giữa, giống như một cảnh phim không tiếng động

Đáng tiếc, lại là phim khủng bố.

Sau khi làm xong hết tất cả, đầu tiên Vân Dịch Phong

tạm đứng hình, sau đó, hắn gào thét xông về phía tôi, tôi vội vàng mở cửa xe,

chuẩn bị chạy trốn

Nhưng mà, đúng lúc chân phải của tôi vừa bước ra, chân

trái của tôi lại bị Vân Dịch Phong nắm lại.

Tôi khẽ cắn môi, hét lớn một tiếng: “Hãy xem tiểu

phong trảo nhổ lông của ta đây”

Sau đó, tay của tôi duỗi xuống phía dưới háng hắn,

không hề nể tình, kiên quyết giựt ra một nhúm lông nữa

Lần này, đau đớn hơn so với việc giựt băng dính ra.

Thân mình Vân Dịch Phong liền cứng đờ, cái tay nắm

chân tôi cũng buông lỏng ra.

Tôi thổi nhúm lông đang cầm trong tay về phía hắn,

cười âm độc: “Chim không lông, ta xem ngươi bay như thế nào!”

Lần này Vân Dịch Phong bị tôi chọc giận tới cực điểm

rồi, bởi vì bây giờ hắn giống như một cái tủ lạnh tỏa ra bên ngoài khí lạnh

nguy hiểm.

Cho nên, tôi rất biết khôn mà chạy nhanh.

Mà Vân Dịch Phong tất nhiên cũng sẽ không buông tha,

hắn chạy ra ngoài xe theo tôi, đồng thời nắm cổ áo của tôi.

Tôi hắng giọng, chỉ vào đũng quần Vân Dịch Phong, quay

về phía mọi người trên lề đường hét to một tiếng: “Mau nhìn đi! Người này không

kéo khóa quần mà đã chạy ra đây nè!”

Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người trên đường đều hướng về

Vân Dịch Phong… nhìn xuống dưới háng hắn

Tuy rằng quần lót Vân Dịch Phong sau một màn đánh nhau

vừa rồi đã nghiêm chỉnh như cũ, nhưng mà khóa quần hắn vẫn đang mở ra.

Da mặt Vân Dịch Phong bình thường không có dày như

tôi, vì thế, hắn chỉ có thể hoảng loạn cúi đầu xuống, kéo lại khóa quần.

Tôi nhân cơ hội này mà chạy điên cuồng về phía trước.

Khu vực này tôi quen thuộc hơn hắn. Bởi vậy, tôi ngã

trái quẹo phải, băng qua ngõ nhỏ, nhảy qua bồn hoa, giống như con thỏ hoang

chạy loạn khắp nơi. Vân Dịch Phong ở phía sau tuy có đuổi theo, nhưng dù sao

hắn cũng không quen thuộc đường nơi này, vì thế từ từ rớt lại phía sau.

Ánh mắt Vân Dịch Phong là con dao băng, phóng “Soạt

soạt” về phía tôi. Đáng tiếc khoảng cách quá xa, đối với tôi mà nói, không hề

có lực sát thương. Vì thế, tôi vừa chạy vừa quay đầu lại, tiểu nhân đắc chí[1] nói

châm chọc: “Vân Dịch Phong, ngươi đừng chạy, chạy thì gió sẽ thổi mạnh, lông

phía dưới của ngươi đã không còn rồi, chắc chắn sẽ rất lạnh, mau về nhà mua

chiếc quần len mặc đi!”

Nhưng mà do quá đắc ý vênh váo nên ngay cả ông trời

cũng nhìn không vừa mắt.

Ý của tôi là, sau khi tôi nói xong câu đó, tôi vừa

quay đầu lại liền đ//â//m vào cây cột điện “Bum” một tiếng.

Mẹ ơi, đau muốn chết!

Bởi vì tốc độ quá nhanh, bởi vì cột điện quá cứng, nên

tôi bị va đập ngã xuống đất, nằm thẳng đơ. Trước mắt của tôi, vô số ngôi sao

chớp tắt chớp tắt, sáng lập lòe. Cơn choáng kết thúc, các ngôi sao biến mất,

tôi nhìn thấy gương mặt Vân Dịch Phong, còn có nụ cười đen tối nơi khóe miệng

hắn.

Mẹ ơi, lần này chết chắc rồi!

Sau khi suy nghĩ xong những ý này, tôi hôn mê bất

tỉnh.

Lúc tôi tỉnh lại, thấy mình đang ở trong một căn phòng

xa lạ. Phòng trang trí theo phong cách châu âu,

giường có bốn cột, thảm, tranh sơn dầu, có cảm giác tráng lệ. Tôi cảm thấy cái

trán của mình hơi đau, giơ tay sờ, thật tệ, trên trán nổi lên một cục u lớn như

cái trứng chim.

Ấn xuống một cái, tôi liền nhớ lại chuyện đã xảy ra

trước khi bị đụng, trong lòng kinh hoàng. Không xong, bây giờ hình như tôi đã

bị Vân Dịch Phong bắt được.

Phán đoán của tôi thật chính xác, bởi vì một giây sau

đó, cửa phòng bị người ta mở ra, Vân Dịch Phong đi vào.

Tôi nuốt nước miếng, chớp ánh mắt vô tội nhìn hắn nói:

“Vân ca, tại sao ta ở chỗ này, không phải ta đang ăn mỳ thịt bò sao? Như thế

nào mà giây tiếp theo đã chạy đến đây vậy?”

Vân Dịch Phong không trả lời tôi. Trên mặt hắn không

vui cũng không buồn, nhìn không ra là hắn có tin lời tôi hay không. Hắn đi từng

bước về phía tôi. Chân hắn giẫm trên thảm, không tiếng động, lại tạo cho tôi

một áp lực rất lớn. Đường nét gương mặt hắn rõ ràng, dưới cằm có một chỗ trũng

xuống, mang theo sự gợi cảm kiên nghị. Dáng người hắn thật cao lớn, cường

tráng. Là loại mạnh mẽ mà phụ nữ mong đợi. Cánh tay giống như thép, vòm ngực rắn

chắc như xi-măng, gương mặt như được khắc ra.

Ngưng lại, ngưng lại, tôi sắp hình dung Vân Dịch Phong

thành Transformers[2] rồi.

Có điều theo như những gì tận mắt tôi nhìn thấy thì

tiểu hắc nhà hắn thật sự là có thiên phú làm cột chống trời. Nhưng mà, tôi

tuyệt đối không thể để lộ ra bộ dáng đã nhớ lại sự việc xảy ra lúc nãy. Cho

nên, tôi vô cùng cố gắng chớp mắt, cố sức tạo ra cho mắt mình một màn sương mù

dày, đôi mắt như nai con.

Tiếc là năng lực của tôi quá kém, căn bản không thể

gạt được hỏa nhãn kim tinh[3] của Vân

Dịch Phong. Bởi vì, khi hắn lại gần, tôi phát hiện hắn vẫn là một cái tủ lạnh

Đài Loan không cần cắm điện. Cái khí lạnh này, vù vù vù tỏa ra ngoài thật mạnh

mẽ.

Vân Dịch Phong nắm cằm của tôi, khí lạnh trong mắt làm

cho cả người tôi run rẩy, “Ngươi cho là làm như vậy sẽ hữu dụng sao?”

Tôi cũng không biết làm như vậy có hữu dụng không, cho

nên muốn thử một lần. Nhưng bây giờ xem ra quả thật không hề hữu dụng.

Tôi nói rồi, tác phong của Hàn Thực Sắc tôi trước sau

như một: lúc nói lời độc ác thì nhất định nói độc hơn so với người khác, mà lúc

cầu xin tha thứ thì cũng hèn nhát hơn so với người khác.

Cho nên, tôi bắt đầu cầu xin tha thứ một cách hèn mọn:

“Không có, không có, ta sao có thể nghi ngờ chỉ số thông minh của Vân ca? Tiểu

nhân vừa rồi thật sự quên, bây giờ được Vân ca nhắc nhở, tôi đã nhớ lại tất cả.

Trong khoảng thời gian hôn mê vừa rồi, ta giống như được sống lại. Thật mà, vừa

rồi ta đã dạo một vòng qua quỷ môn quan, trong phút chốc đã hoàn toàn hiểu thấu

đáo, chính mình trước kia đúng là nghiệp chướng nặng nề. Vân ca, xin cho ta một

cơ hội để sửa sai. Xin ngươi, tha cho ta, ta thật sự, thật sự không dám nữa. Từ

nay về sau, ta sẽ một lòng hướng phật, từ bỏ sắc dục, không bao giờ ức hiếp

đồng bào nam giới nữa. Vân ca, xin ngươi hãy có lòng từ bi, tha cho ta đi!”

Cũng tại cột điện đáng chết, nếu không, tôi chắc chắn

có thể chạy thoát, làm sao phải rơi vào tình cảnh thảm hại, bần tiện như bây

giờ.

Sau khi thề độc, tôi nín thở, chờ đợi quyết định của

Vân Dịch Phong.

Tim tôi, giống như là cái trống mà các bác gái về hưu

mỗi sáng đều phải đánh ở trước mặt bà con ở lầu dưới trong xóm, vang kinh thiên

động địa, màng nhĩ của tôi cũng bị chấn động sắp rách luôn rồi.

Đầu tiên, Vân Dịch Phong nhìn mặt của tôi. Sau đó ánh

mắt của hắn từ từ di chuyển qua cái cổ của tôi.

Trong đôi mắt hắn hoàn toàn là sự mờ mịt mà tôi quen

thuộc

Tôi theo ánh mắt hắn nhìn xuống phía dưới người mình,

trong lòng thầm kêu một tiếng hỏng bét. Áo sơ mi của tôi đang mở rộng, lúc từ

trong xe chạy ra đã quên gài lại. Mà hiện tại, bị Vân Dịch Phong bắt tới nơi

đây, lại càng mở rộng hơn. Một nửa hai bầu ngực trần trụi bên ngoài, trắng

trắng, mềm mềm, có chút hấp dẫn. Tôi hắc hắc hắc hắc cười ngây ngô một hồi với

Vân Dịch Phong, sau đó đưa tay, muốn không dấu vết mà gài lại áo sơ mi. Nhưng

mà Vân Dịch Phong lại bắt lấy hai tay của tôi, sau đó thì đẩy tôi ngã xuống

giường.

“Ngươi đừng lại đây!” Tôi cảnh cáo: “Đây là cưỡng bức,

hành vi này là vi phạm pháp luật”

“Trước khi ngươi chọc phá ta, nên nghĩ đến việc sẽ có

hậu quả như vậy”. Mắt chim ưng của Vân Dịch Phong nheo lại: “Hai lần ngồi trên

mặt của ta, một lần đập vào đầu của ta, bây giờ còn nhổ lông của ta, ngươi

không nghĩ là mình nên làm vài việc để bồi thường sao?”

“Ta có thể làm vài việc để bồi thường, nhưng mà cũng

không đồng nghĩa với ta nguyện ý để ngươi làm!”. Tôi la

to: “Hai việc này khác nhau rất xa! Ngươi buông tay ra! Khốn nạn! Súc sinh! Sâu

róm!”

“Được lắm, đã trở lại thành Hàn Thực Sắc nhổ lông ta

lúc nãy” Vân Dịch Phong mỉm cười, cằm trễ xuống thể hiện một hình ảnh nam tính.

Tôi có lý do để tin tưởng rằng Vân Dịch Phong và nhóc

ăn xin giống nhau, đều thích tình tiết SM[4]

Một người thích bị tôi đánh, một người thích bị tôi

nhổ lông, tôi bắt đầu nghi ngờ bọn họ đã ăn cái gì để lớn.

Mắt thấy sắp bị hắn làm thịt rồi, tôi không cam tâm,

ngàn vạn lần không cam tâm a.

Sau một lúc do dự, tôi cuối cùng cũng kiên quyết nói:

“Được rồi, ngươi cũng nhổ lông của ta đi, như vậy là huề nhau, không ai nợ ai,

được chưa?”

Vẻ mặt Vân Dịch Phong trong phút chốc trở nên sâu xa.

Hắn nói: “Yên tâm đi, chờ đến lúc chúng ta làm đến

bước đó, ta tự nhiên sẽ nhổ lông của ngươi xuống, sẽ không nương tay”.

Tôi nghe xong, lá gan nhỏ của tôi bắt đầu lo lắng, rét

lạnh.

Vân Dịch Phong đúng là tàn nhẫn, không những chỉ muốn

ăn tôi, sau khi ăn xong, còn muốn nhổ lông của tôi làm kỷ niệm!

Bà thím có thể nhẫn nhưng ông chú không thể nhẫn.

Ý của tôi là muốn nhẫn nhịn cũng không thể chịu nhẫn

nhịn được.

Nhưng mà, bây giờ thân hình to lớn của hắn đang đè

trên người tôi, tôi làm sao có thể nhúc nhích được.

Cho nên tôi chỉ có thể tạm thời nhẫn nại.

Dù sao, đậu hủ cũng đã bị ăn không ít, bị ăn thêm một

lần nữa cũng không thiệt thòi gì.

Vì thế, tôi để mặc cho Vân Dịch Phong lần nữa kịch

liệt hôn lên da thịt tôi.

[1]

ý nói những kẻ nhỏ nhen, khi thấy người khác có điều gì đó tồn tại hoặc thất

bại trên lĩnh vực nào đó thì đắc chí cho rằng mình giỏi hơn người ta.

[2]

Phim Robot đại chiến

[3]

mắt của Tôn Ngộ Không sau khi bị nung trong lò bát quái, ý chỉ đôi mắt rực lửa

thấy mọi sự việc.

[4]

Sadomasochism (ngược luyến): ý thức và hành vi bày ngược, thụ ngược

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta là Thực Sắc
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...